Ninh Tịch Nguyệt nhắc nhở hai vị Ngọa Long Phượng Sồ đang kích động ôm : "Đi thôi, lấy cơm, thức ăn chẳng còn bao nhiêu ."
" đúng, ăn cơm quan trọng, cá của tớ." Lưu Dao chút lưu luyến buông Vương Manh Manh , chạy ngay đến xếp hàng lưng Vương Kiến Đông, còn vươn cổ ngó nghiêng tình hình phía .
Vương Manh Manh cũng cam lòng tụt hậu chạy tới xếp hàng cô nàng, miệng lẩm bẩm món thịt heo hầm miến.
Thật thú vị, Ninh Tịch Nguyệt khẽ, chào hỏi Trần Diệp Sơ một tiếng cũng qua xếp hàng, đồng thời quanh tìm kiếm bóng dáng hai. Cũng hai xong việc , mãi thấy nhỉ.
Trong lúc Ninh Tịch Nguyệt vươn cổ tìm kiếm hai, Ninh Thanh Viễn bưng hai phần cơm lấy xong cũng đang tìm khắp nơi. Nhìn một vòng, cuối cùng cũng thấy Ninh Tịch Nguyệt đang xếp hàng đến cửa sổ, giao cơm cho Vu Tri Ngộ trông chừng, chạy về phía Ninh Tịch Nguyệt, gọi cô khi cô sắp lấy cơm.
"Em gái, cần lấy , lấy cơm xong ."
Ninh Tịch Nguyệt thấy giọng quen thuộc, đầu thì thấy hai. Cô thu phiếu cơm định đưa , xin với thím múc cơm ở cửa sổ rời khỏi hàng, về phía Ninh Thanh Viễn.
"Anh hai, xong việc ạ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ừ, , ăn cơm, cơm của chúng để chỗ Tri Ngộ trông đấy."
Ninh Thanh Viễn ba đang bưng khay cơm đợi bên cạnh Ninh Tịch Nguyệt : "Bên chỗ trống, thể bên đó."
Vương Kiến Đông gật đầu: "Được, phiền Thanh Viễn dẫn đường."
Bốn theo Ninh Thanh Viễn đến chỗ nhóm thanh niên trí thức đang tụ tập. Triệu Xây Dựng cũng ở đó, việc thái rau trong bếp tạm thời xong, việc gì nên ăn cơm. Hạ Chí Bằng tự hiểu lấy, Vương Manh Manh thích nên ăn một ở chỗ xa gần đó.
Tổ bốn việc ở đội mỏ than nhưng hết lòng với việc ăn cơm ở nhà ăn xuống xong liền cầm đũa kịp chờ đợi nếm thử hương vị thức ăn trong khay.
Ăn miếng đầu tiên, Ninh Tịch Nguyệt kinh ngạc, vị còn ngon hơn cả đầu bếp tiệm cơm quốc doanh huyện nấu, nhịn thốt lên lời khen ngợi.
"Ưm, món cá nấu chao ngon thật, chao cũng ngon. Tay nghề ăn giống tay nghề của đầu bếp tiệm cơm quốc doanh, giống hương vị các thím trong đội ."
Các thím đồ ăn là ngon, mà là họ tiếc dám cho nhiều dầu, nên vị xào sẽ khác. Món cá nấu chao ăn một miếng là chiên dầu, trong đĩa thấy rõ dầu hạt cải. Từ đó thể phán đoán các thím . Chỉ dựa hương vị , cô thể ghé thăm nhà ăn mỗi ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-300-long-ngua-ngay-kho-nhin.html.]
Vương Manh Manh ăn thịt heo hầm miến xong đắc ý : "Quyết sách của tớ quả nhiên đúng đắn. Đồ ăn ngon thế , phiếu cơm của tớ đổi sai chút nào. Nhà ăn từ giờ trở chính là ngôi nhà thứ hai của tớ."
"Đầu bếp chính trong bếp đúng là các thím . Các thím chỉ phụ trách mì, hấp cơm, nấu canh và phụ bếp thôi. Người phụ trách xào nấu là một khác, và ông chỉ chuyên xào rau, việc khác."
Triệu Xây Dựng việc trong bếp chút tin tức, ăn cơm kể cho họ .
"Vị đầu bếp là trong đội ngũ chủ chốt của đội mỏ than, là công nhân chính thức, giống chúng là công nhân tạm thời tuyển . Nghe ông là đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh tỉnh, tay nghề cao siêu, món tủ cũng nhiều, lợi hại lắm đấy. Vì trong đội mỏ than một kỹ sư là vợ ông nên ông mới mời đến đội mỏ than việc. Cho nên các ăn thấy ngon, đây đều là tình yêu của đầu bếp dành cho vợ ông đấy."
Ninh Tịch Nguyệt nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống : "Hóa là thế. Hương vị đúng là ngon thật. Nếu lúc nào cũng là đầu bếp xào rau, tớ cũng nguyện ý bữa nào cũng đến nhà ăn ăn."
"Tớ cũng nguyện ý. Chiều nay tớ sẽ về lấy hết lương thực của tớ đổi phiếu cơm. Diệp Sơ là đổi phiếu, tìm tiện thật. Anh họ, ?" Lưu Dao Vu Tri Ngộ trưng cầu ý kiến.
Vu Tri Ngộ đang lơ đễnh thấy hai chữ "Diệp Sơ" liền tỉnh cả , gật đầu lia lịa, còn chủ động nhận nhiệm vụ.
"Được, chiều nay giúp em đổi. Chỗ còn ít lương thực nữa, mang đổi cùng luôn."
Ninh Tịch Nguyệt đang ăn cơm trạng thái của Vu Tri Ngộ đăm chiêu. Tình hình đúng , chẳng lẽ tỏ tình thành công? Ninh Tịch Nguyệt nghi hoặc, đáng tiếc Trần Diệp Sơ còn đang ở chỗ đổi phiếu bận rộn, thể hỏi thăm tình hình thế nào.
Ninh Thanh Viễn thì để ý chuyện của Vu Tri Ngộ, nghĩ cũng là chuyện ăn cơm.
"Em gái, mang chỗ lương thực mang sang đổi phiếu cơm , chúng đều ăn ở nhà ăn, đỡ tự ."
Ninh Tịch Nguyệt từ chối ngay: "Không cần , lương thực cứ giữ , thỉnh thoảng em tự ăn. Ăn mãi nhà ăn cũng ngán, chúng dùng tiền đổi thôi."
Lương thực khan hiếm thế nào chứ, tiền thì , đương nhiên là giữ lương thực dùng tiền đổi thì hời hơn.
"Được, em." Ninh Thanh Viễn xong thấy lý, gật đầu tiếp tục ăn cơm.
Đồ ăn ngon quá, trong viện thanh niên trí thức chẳng ai chuyện, cắm cúi ăn. Ninh Tịch Nguyệt để ý thấy trong lúc nghiêm túc ăn cơm, chỉ Vu Tri Ngộ thỉnh thoảng ngó nghiêng về hướng chỗ đổi phiếu nhắc tới. Ý tứ gì thì cần cũng . Tình yêu đúng là tiểu yêu tinh giày vò , lòng ngứa ngáy khó nhịn.