Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng - Chương 287: Bí kíp ủ rượu
Cập nhật lúc: 2025-12-24 04:34:21
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bếp bên bận rộn khí thế ngất trời, Ninh Tịch Nguyệt cũng bận tối mắt tối mũi.
Cô vốn tưởng sang đây sẽ giống như xem tivi đời , đồ lúc đầu tạp vụ, từ từ sư phụ mới dạy cho chút kiến thức da lông. Sang đến nơi cô mới như cô tưởng tượng. Ông cụ bắt đầu dạy cô ủ rượu cao lương ngay. Vừa khéo sẵn men rượu cao lương lên men , liền thể dạy cô, ủ rượu, trong quá trình ủ rượu thì giảng giải kiến thức liên quan cho cô.
Ông cụ thực sự nghiêm túc dạy cô. Từ dụng cụ cần thiết đến thủ pháp sản xuất, từ quá trình lên men cao lương đến chưng cất rượu, ông cụ đều kể hết từng li từng tí cho cô . Giảng giải tỉ mỉ, chút giấu nghề, thể là đem bí kíp ủ rượu cao lương giảng giải cặn kẽ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ninh Tịch Nguyệt cầm bút và vở ghi chép hết, đặc biệt là khi ông cụ đến chỗ nào thêm cái gì là bí pháp độc nhất vô nhị của ông thì Ninh Tịch Nguyệt tập trung tinh thần cao độ và ghi chép, tô đỏ nhấn mạnh. Những chỗ cần chú ý chính là lý do vì rượu ông cụ Trương ủ ngon hơn khác.
Ông cụ Trương Ninh Tịch Nguyệt cầm bút máy lia lịa, tốc độ nhanh thoăn thoắt, ngòi bút ma sát với giấy phát tiếng soàn soạt. Ông cụ hài lòng gật đầu, đến cái tủ bên cạnh lấy một cuốn vở cũ kỹ, kiểu sổ tay ghi chép. Cầm cuốn vở dày cộp đến bên cạnh Ninh Tịch Nguyệt đang ghi chép, đưa cho cô, hiệu cô mở xem.
Ninh Tịch Nguyệt dừng bút, nhận lấy cuốn vở, mở trang đầu tiên xem. Ông cụ Trương thấy cô lật xem liền bắt đầu kể.
"Bác sĩ Tiểu Ninh, đây là tâm huyết cả đời của ông già . Bên trong là những kinh nghiệm ủ rượu do chính ông , còn phương pháp và các bước sản xuất các loại rượu, công thức rượu cũng ở trong đó. Rượu nếp vàng, rượu cao lương và các loại rượu ngũ cốc khác đều cả, những chỗ ông thiện cũng đ.á.n.h dấu đó."
Ninh Tịch Nguyệt cuốn vở quan trọng như thì lật tiếp nữa, gấp vở giơ lên, dò hỏi ông cụ Trương: "Ông đây là...?"
Ông cụ Trương ha ha vài tiếng: "Đừng căng thẳng thế, cuốn vở cho cháu mượn xem, cháu chép những cái đó , chép xong trả ông nhé, đây là bảo bối của ông, ông nỡ cho cháu ."
"Vâng ạ, cảm ơn ông Trương."
Ninh Tịch Nguyệt từ chối, thứ đúng là thứ cô đang cần. Người đưa tận tay, còn như , cô mà từ chối nữa thì giả tạo quá, chi bằng thản nhiên nhận lấy, báo đáp .
Ông cụ thấy cô tiếp tục lật xem, : "Cháu mà học thuộc lòng hết nội dung trong thì việc ủ rượu cháu học một nửa . Lại theo ông thực hành hai bộ quá trình ủ rượu nữa thì cháu sắp xuất sư đấy."
"Vậy về cháu nghiêm túc học thuộc lòng mới , tranh thủ học cho kỹ, trong một hai ngày giải quyết xong cuốn sổ tay . Ông Trương, ông cứ đợi uống rượu cháu ủ nhé." Ninh Tịch Nguyệt vỗ vỗ cuốn sổ như đùa.
Thực chẳng chút đùa cợt nào, cuốn tối nay cô về sẽ học thuộc lòng hết. Quét qua một lượt cuốn sổ khắc ghi hình ảnh não, cô quên cũng quên , cần dùng lúc nào lấy lúc đó, còn hơn cả máy tính. Máy tính cẩn thận còn dễ mất dữ liệu, nhưng não cô thì , nhớ là xóa , cũng chẳng ai trộm . Lúc then chốt cần dùng thì hình ảnh tự động hiện , chẳng tốn thời gian tìm kiếm, quá tiện lợi.
"Cái đầu của cháu lợi hại đấy, ông tin cháu sẽ học nhanh." Ông cụ Trương chỉ chỉ Trương Kiến Quốc đang chưng rượu bên cạnh, lấy ngón tay gõ gõ đầu , "Thông minh hơn cái thằng Kiến Quốc nhà ông nhiều. Ông già đợi uống rượu cháu ủ đấy."
"Ông, chơi kiểu khen một dìm một thế nhé. Đầu óc cháu tuy thông minh bằng chị Nguyệt nhưng cũng kém . Trừ thanh niên trí thức trong viện , cả đội cũng chỉ Trương Kiến Quân học Đại học Công Nông Binh là so với cháu thôi. Cậu cũng là do vận may , hơn cháu một phiếu, thì học đại học là cháu ."
Trương Kiến Quốc tự tin lắc lắc cái đầu, tự luyến , cả đội chỉ và Trương Kiến Quân học đến cấp ba. Tuy lên cấp ba chỉ học mấy tháng nghỉ, cũng chẳng lấy bằng nghiệp, nhưng cũng là học sinh trung học danh chính ngôn thuận của đội, chú An Quốc về hưu là thể kế toán đội đấy, thông minh lắm chứ bộ.
"Đồng chí Kiến Quốc thông minh, đầu óc nhanh nhạy, chắc chắn tiền đồ lớn." Ninh Tịch Nguyệt dáng vẻ kiêu ngạo như gà chọi của Trương Kiến Quốc, hùa theo lời khen ngợi.
Đứa bé chút thông minh vặt, lanh lợi, còn tri ân báo đáp. Thấy nhắc đến Trương Kiến Quân học Đại học Công Nông Binh, trong mắt thoáng qua tia ngưỡng mộ, Ninh Tịch Nguyệt nên báo đáp gia đình dạy cô ủ rượu thế nào . Chẳng là học đại học , cô thể giúp đỡ.
"Xem chị Nguyệt của cháu kìa, vẫn là chị Nguyệt nhất. Cháu là sẽ tiền đồ lớn, đừng bảo đầu cháu ngốc nữa." Trương Kiến Quốc lập tức leo lên cột mỡ: "Ông nên khen cháu nhiều ."
Ông cụ Trương lườm một cái: "Thằng ranh con còn đắc ý nữa, lo nhóm lửa của mày ."
Mắng cháu xong, sang Ninh Tịch Nguyệt, dẫn cô xem nồi cao lương đang chưng, giảng giải cho cô các bước và những điều cần chú ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-287-bi-kip-u-ruou.html.]
Một dạy nghiêm túc, một học nghiêm túc, hai tiếng học tập trôi qua nhanh, buổi học hôm nay của ông cụ Trương đến đây là kết thúc.
"Cháu về tiêu hóa kỹ những gì hôm nay ông , trong cuốn sổ đều cả. Ngày mai cháu đến ủ rượu ông sẽ kiểm tra bài cũ đấy."
Ông cụ Trương ân cần dặn dò Ninh Tịch Nguyệt, sang đối xử với thằng cháu đang lề mề bên cạnh, ông cao giọng vô tình : "Trương Kiến Quốc thằng nhóc mày cũng học thuộc, ông kiểm tra cả thể."
Trương Kiến Quốc lầm bầm một bên cạnh: "Học thì học, chị Nguyệt học thì em đàn em đương nhiên cũng học , kiên quyết tụt hậu."
Ninh Tịch Nguyệt mỉm: "Ông Trương, chiều mai cháu đến ạ."
"Được." Ông cụ Trương gật đầu, cháu trai gọi: "Kiến Quốc, tiễn chị Nguyệt của mày ."
"Vâng ạ, đến đây."
Trương Kiến Quốc lập tức buông việc đang , để tiếp quản, bản tung tăng chạy đến mặt Ninh Tịch Nguyệt dẫn đường.
Ra đến cổng lớn, Ninh Tịch Nguyệt Trương Kiến Quốc hỏi: "Sách giáo khoa cấp ba của còn giữ ?"
"Hả?"
Trương Kiến Quốc phản ứng kịp.
Ninh Tịch Nguyệt hỏi nữa, vẻ mặt nghiêm túc: "Những cuốn sách học hồi cấp ba còn giữ ?"
"Chỉ còn một hai cuốn thôi, nhiều cuốn em lấy nhóm lửa ." Trương Kiến Quốc gượng gạo đầy vẻ ngượng ngùng, một tay gãi đầu căng thẳng, nội tâm diễn biến phong phú. Xong , để ấn tượng cho chị Nguyệt , chị Nguyệt khi nào cho rằng ham học, quý trọng sách vở, đầu óc thông minh, cần đứa đàn em nữa .
"Vậy tranh thủ thời gian trạm phế liệu trấn mua những sách còn thiếu , mua đủ sách hai năm cấp ba về, chẳng tốn mấy đồng ."
Ninh Tịch Nguyệt nhạo, cũng phản ứng gì khác, vẻ mặt thản nhiên, chuyện bình tĩnh.
"Người hiểu nhiều thì chuyện cũng lý lẽ. và vì thế mà bỏ bê việc học ngày nào. Mà thể em với bắt buộc là hiểu rộng, tri thức văn hóa ngừng học hỏi, theo sát bước chân . Nếu cái gì phức tạp một chút cũng hiểu, thế thì giao tiếp thế nào, chơi chung ."
Trương Kiến Quốc đến đây, bắt trọng điểm trong lời , vui mừng hỏi: "Chị Nguyệt, chị thừa nhận đứa em ? Ngày mai em gom sách ngay, lấy chị Nguyệt chuẩn, em nhất định nghiêm túc sách học tập, chị Nguyệt thể kiểm tra bất cứ lúc nào."
Ninh Tịch Nguyệt gật đầu: "Ừ, cứ thế . Mang sách về là xem, chỗ nào hiểu thì hỏi hoặc . Học xong kiến thức cấp ba chứng tỏ tư tưởng hai ở cùng một tầm cao, lúc đó sẽ kết nghĩa em với ."
Nói xong cô ngoài.
Trương Kiến Quốc mặt lộ vẻ vui mừng, hét lớn: "Chị Nguyệt, em nhất định sẽ kết nghĩa em với chị, chị cứ đợi đấy!"
Ninh Tịch Nguyệt tiếng hét cao vút đầy hưng phấn , rạng rỡ. Có nắm bắt cơ hội đổi vận mệnh là tùy bản Trương Kiến Quốc, cô chỉ một như thôi.
Đi đường thấy khói bếp nhà nhà bay lên, Ninh Tịch Nguyệt như thấy tôm hùm đất xào tỏi cay, vịt nấu rượu thơm ngon, tôm sông tươi rói, ốc vặn xào cay, tôm say tươi sống đang vẫy gọi cô. Cô rảo bước nhanh hơn, về phía khu thanh niên trí thức.