Trong phòng bên cạnh, đội trưởng Hoàng chờ đợi một lúc mà trong lòng trăm mối tơ vò, ý nghĩ qua ý nghĩ khác tới.
Lúc thì đ.á.n.h trống lui quân, lập tức phủ định suy nghĩ của . Giây tiếp theo đầu óc tưởng tượng cảnh nộp lên con heo nhiệm vụ gầy trơ xương, ý nghĩ xuất hiện liền cưỡng chế dập tắt.
Cuối cùng khi thấy hai bước cửa, hình ảnh trong đầu dừng ở hai con heo con c.h.ế.t cứng ngắc trong chuồng đội bên cạnh và đàn heo con khỏe mạnh hoạt bát trong chuồng Đại đội Liễu Thụ. Hai hình ảnh đối lập đồng thời xuất hiện trong đầu giúp ông rõ vấn đề, ánh mắt Ninh Tịch Nguyệt càng thêm kiên định.
Căn bản cần Trương Đại Vi giới thiệu, chính ông tươi hớn hở dậy chủ động bắt tay Ninh Tịch Nguyệt tự giới thiệu.
"Vị chính là bác sĩ Ninh ? Chào cô chào cô, là đội trưởng Đại đội Đại Đa Hoàng Đại Tài, cô thể gọi là chú Đại Tài, đương nhiên cô gọi thế nào cũng . Thực hôm nay đặc biệt đến tìm cô, việc nhờ vả."
Trương Đại Vi hứng thú ông bạn, ngờ " giá" một chút hiệu quả thế, giờ còn tin phục hơn cả lúc nãy, thậm chí còn tích cực hẳn lên. là chê bai xong đổi thái độ nhanh như chớp.
"Cháu chào chú, đội trưởng Hoàng." Ninh Tịch Nguyệt gật đầu chào hỏi, vẫn gọi bằng xưng hô đúng mực.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ngồi xuống hết , xuống chuyện cho tiện." Trương Đại Vi tự xuống mời hai cùng .
Hoàng Đại Tài m.ô.n.g còn chạm ghế chờ mở miệng.
"Bác sĩ Ninh, heo con đội chúng sinh 46 ngày , đến lúc thể thiến. mời cô đến đội chúng giúp thiến heo, cô xem khi nào cô rảnh đến đón cô ."
Nghĩ nghĩ bổ sung thêm một câu: "Ngày mai thời gian ?"
"Ngày mai cháu vốn định dọn dẹp trạm y tế, chú cũng sắp đến vụ cày bừa mùa xuân , khi nào rảnh cháu thật sự chắc chắn lắm."
Ninh Tịch Nguyệt nhíu mày bất đắc dĩ lắc đầu với ông, dừng một chút sang đội trưởng bên , đẩy quả bóng trách nhiệm sang cho đội trưởng.
"Việc hỏi đội trưởng của cháu, chú Hữu Vi ạ?"
Đội trưởng ném cho cô một ánh mắt tán thưởng, khi đội trưởng Hoàng chuyển tầm mắt sang thì thu hồi ánh mắt, bày vẻ mặt nghiêm nghị.
Đội trưởng Hoàng hai chú cháu nhà cho lo sốt vó, heo trong đội thật sự thể đợi thêm nữa, vội vàng mở miệng:
"Lão Trương, ông chẳng bảo mai sang dắt bò ? Thế , ông cho bác sĩ Ninh hoãn một ngày công, ngày dọn dẹp trạm y tế . Ngày mai ông sang dắt bò thì đưa cả bác sĩ Ninh cùng luôn ? Ông cho một câu , đám heo thật sự thể đợi thêm nữa , ông coi như giúp đỡ chúng , đội các ông mà thiếu gà con thì cứ tùy ý sang đổi, ?"
Lại chờ đợi nhỡ gặp chuyện gì trì hoãn thời gian thì , cho nên ông cần thiết nhanh chóng chốt xong chuyện mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-272-doi-truong-hoang-bi-gai-bay.html.]
Mục đích đạt một nửa, Trương Đại Vi mỉm đội trưởng Hoàng tiếp lời:
"Lão Hoàng , ông khách sáo quá , các đại đội chúng giúp đỡ lẫn là chuyện nên , heo các ông cũng đúng là chờ nữa."
Trương Đại Vi giả vờ suy tư tiếp:
"Vậy cho bác sĩ Ninh nghỉ một ngày, mai qua dắt con bò thì đưa cô cùng luôn, ông cứ đợi ở đội là . Vừa khéo bác sĩ Ninh mấy hôm báo với nuôi gà con, còn thể sang đội các ông chọn ba con mang về. Đầu xuân thời tiết ấm dần lên gà cũng dễ nuôi, là phí tay nghề dùng gà con để đổi nhé?"
Đội trưởng Hoàng mắt ánh lên niềm vui, vỗ đùi cái đét: "Vậy quyết định thế nhé! Bác sĩ Ninh, gà con đội chúng nuôi lắm, giúp cô chọn ba con chắc nịch khỏe mạnh nhất, đảm bảo cô nuôi dễ."
Ái chà, sảng khoái thật đấy. Phải là thì đừng sảng khoái đổi bê con về, ngay cả mấy con gà con cũng cò kè bớt một thêm hai nửa ngày mới xong. Có tay nghề đúng là khác bọt hẳn. Thanh niên trí thức ông tự tay nhận về đúng là nhặt báu vật, rốt cuộc cũng trải nghiệm cảm giác đắc ý và việc thuận lợi như đội trưởng Đại đội Đại Hòe bên cạnh thầy thú y già .
Cũng trách đội trưởng bên cạnh lúc nào cũng vẻ bề , phong thủy luân chuyển năm nay chuyển đến nhà ông, đến lượt ông đắc ý . Có tay nghề chữa trị gia súc của cháu Nguyệt, các đại đội khác sẽ khách sáo với đội ông thôi.
Trương Đại Vi nghiễm nhiên quên sạch chuyện lúc đầu nhận cô gái yếu đuối vết thương trán tên là Ninh Tịch Nguyệt . Hiện tại nội tâm ông hoạt động phong phú, chỉ còn sự hài lòng.
Ninh Tịch Nguyệt thấy nụ rạng rỡ mặt đội trưởng, đầu đáp lời đội trưởng Hoàng, hỏi: "Được ạ, cảm ơn đội trưởng Hoàng . Cháu và đội trưởng sáng mai sẽ qua, đội các chú bao nhiêu heo con ạ?"
"Không nhiều lắm, chỉ tám con thôi. Cần chuẩn gì cho cô ?" Hoàng Đại Tài nghĩ thói quen mỗi thầy mỗi khác, ông vẫn nên hỏi cho chắc chắn, chuẩn cho .
Ninh Tịch Nguyệt nghĩ nghĩ : "Chuẩn một chậu nước ấm là , những thứ khác cần, cháu tự tính toán."
"Được, nhớ . Vậy về đây, ngày mai đợi các vị ở đội, lão Trương, bác sĩ Ninh." Đội trưởng Hoàng chốt xong việc trong lòng yên tâm, cũng định ở lâu, cáo từ về.
"Vâng, chú thong thả ạ."
Ninh Tịch Nguyệt dậy tiễn khách.
"Lão Hoàng, chúng tiễn nhé, ông thong thả." Trương Đại Vi dậy gọi với theo một câu.
Chờ đội trưởng Hoàng rời khỏi đại đội, Trương Đại Vi rốt cuộc nhịn ha hả, còn đập tay với Ninh Tịch Nguyệt.
Cuộc chuyện của ba , cả buổi chỉ đội trưởng Hoàng dắt mũi, một già một trẻ hai con hồ ly gài bẫy. Ninh Tịch Nguyệt thể cảm thán sự thật thà đơn thuần của đội trưởng Hoàng và sự cáo già xảo quyệt của đội trưởng nhà .