Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng - Chương 251: Bắt đầu lăn lộn tại Công xã Vĩnh Xuyên

Cập nhật lúc: 2025-12-24 00:52:49
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc trò chuyện, mấy đến cửa phòng bệnh.

 

Ninh Tịch Nguyệt từ xa thấy Đào Đào thò cái đầu nhỏ ngóng ở cửa. Khi thấy cô, mắt thằng bé sáng rực lên, mặt nở nụ tươi rói.

 

Tuy nhiên, ngay khi cô bước chân cửa phòng bệnh, Đào Đào liền đổi sắc mặt. Nụ mặt thằng bé nén hết trong, cái miệng nhỏ chu lên cao tít, thể treo cả chai dầu, còn đầu chỗ khác, bày vẻ mặt kiêu ngạo, nhất quyết lời nào.

 

Đứa nhỏ đang giận cô ? Thật sự đáng yêu quá mất.

 

"Đào Đào, lâu gặp, nhớ chị ? Chị ngày nào cũng nhớ Đào Đào đấy nhé."

 

Ninh Tịch Nguyệt trêu chọc đứa nhỏ một chút. Đào Đào hiện tại như thế mới đúng là dáng vẻ của một đứa trẻ bình thường, còn giận dỗi, thật dễ dàng chút nào.

 

So với gặp ở đây, thằng bé khác hẳn. Có thể thấy nhà tận tâm chăm sóc, cho thằng bé đủ cảm giác an nên nó mới nhanh chóng mở lòng và đổi lớn đến .

 

"Hừ hừ!"

 

Đào Đào trả lời Ninh Tịch Nguyệt mà chỉ phát hai tiếng hừ hừ từ trong mũi, đầu sang hướng khác, nhưng đôi mắt thì vẫn luôn dõi theo động tác của Ninh Tịch Nguyệt. Biểu cảm nhỏ xíu bao nhiêu đáng yêu bấy nhiêu đáng yêu.

 

"Cái thằng bé , nãy còn nhắc chị mãi." Chị Lý ngại ngùng với Ninh Tịch Nguyệt.

 

Ninh Tịch Nguyệt lắc đầu tỏ ý để tâm, cô đại khái đứa nhỏ giận cô.

 

Chủ tịch Hoàng tới, cúi đầu dỗ dành Đào Đào: "Đào Đào, chẳng ngày nào con cũng nhớ chị ? Sao bây giờ chị đến chuyện mà con trả lời, chúng thể đứa trẻ mất lịch sự ."

 

Ninh Tịch Nguyệt lấy từ trong túi con mèo nhỏ bằng vải mà hứa cho Đào Đào. Con mèo may bằng vải xanh, bên trong nhồi bông, tuy trông xí một chút nhưng là do chính tay cô khâu.

 

"Đào Đào, xem chị mang gì đến cho em , một con mèo nhỏ."

 

Ninh Tịch Nguyệt cầm con thú bông tươi đến bên cạnh Đào Đào, nhét con thú bông lòng thằng bé, xin :

 

"Hôm đó chị gấp quá kịp chào tạm biệt em, em đừng giận chị nữa nhé, tha thứ cho chị ?"

 

Đào Đào thấy con mèo nhỏ trong lòng thì kìm nữa, đầu , ánh mắt liếc con thú bông, khóe miệng nhếch lên : "Vậy em nể mặt con mèo nhỏ mà tha thứ cho chị đấy."

 

Nói xong, thằng bé cúi đầu chơi với con mèo nhỏ, dùng cánh tay đỡ hơn nhiều kẹp lấy thú bông, từng chút từng chút dịch con mèo đến đặt cạnh con gấu bông bên gối, xếp thành một hàng. Xếp xong, thằng bé vui vẻ.

 

Trẻ con dỗ xong, Ninh Tịch Nguyệt cũng nhiều nữa, bắt đầu buổi châm cứu hôm nay.

 

Có kinh nghiệm , cộng thêm khi về cô khổ luyện lâu máy thử t.h.u.ố.c trong gian, châm cứu mệt như , tốc độ thành cũng nhanh hơn.

 

Đồng chí Lý một nữa lấy gói bột t.h.u.ố.c động tác y hệt . Lần cũng ai hỏi han gì, việc diễn thuận lợi, thể một mạch xong xuôi chuyện.

 

Lần cho Đào Đào ngủ, thằng bé tinh thần phấn chấn chằm chằm Ninh Tịch Nguyệt châm cứu và bôi t.h.u.ố.c cho , hề kêu đau một tiếng, cũng chẳng sợ hãi chút nào, cả quá trình mắt chớp lấy một cái.

 

Ninh Tịch Nguyệt cũng ngạc nhiên phản ứng của Đào Đào.

 

Thời gian việc ở trạm y tế, trẻ con đến khám bệnh. Nếu chỉ lấy t.h.u.ố.c thì còn đỡ, chứ đụng đến tiêm chích là đứa nào đứa nấy t.h.ả.m thiết, cứ như cô sắp ăn thịt đến nơi. Dẫn đến đám trẻ con từng thích cô giờ thấy cô đều sợ hãi.

 

Cũng đứa trẻ nào cô tiêm đồn ngoài, một đồn mười, mười đồn trăm, càng đồn càng đáng sợ, khắc họa hình tượng của cô thành ác ma cầm kim tiêm. Hiện tại trẻ con trong đội thấy cô là trốn xa tít mù tắp gọi lớn, chạy gào thét khản cổ với bạn bè: "Bác sĩ Tiểu Ninh đến , chạy mau!".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-251-bat-dau-lan-lon-tai-cong-xa-vinh-xuyen.html.]

 

Có vài đứa trẻ ở nhà lời còn phụ lấy cô dọa, dọa một cái là hiệu nghiệm ngay, đảm bảo ngoan ngoãn lời tức khắc. Ninh Tịch Nguyệt buồn bực c.h.ế.t, cô lẽ là nữ thanh niên trí thức duy nhất khi xuống nông thôn khiến cả đội trẻ con sợ đến run lẩy bẩy.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Trẻ con trong đội cũng chỉ Cẩu Đản là sợ cô, những đứa khác đúng là đến tuổi "chó chê mèo ghét", còn biên cả vè thuận miệng về cô, tức c.h.ế.t .

 

Cho nên biểu cảm chút sợ hãi mà còn nghiêm túc của Đào Đào hiện tại khiến cô thật sự vui mừng, cuối cùng cũng tìm một đứa trẻ sợ cô ngoài Cẩu Đản.

 

Có chút cảm động là cái quỷ gì thế . Ninh Tịch Nguyệt vứt ý nghĩ đó khỏi đầu, thể lũ trẻ con thối tha ảnh hưởng . Đổi một góc độ khác mà nghĩ, cô vô địch , cô trở thành phụ nữ đáng sợ nhất đội. Vô địch là cỡ nào tịch mịch. Đột nhiên thấy khoe khoang là nhỉ.

 

Ninh Tịch Nguyệt tâm trạng tiếp tục chơi với Đào Đào một lúc. Ninh Thanh Viễn cũng từ từ hòa nhập , Đào Đào hề bài xích, lúc sắp Ninh Thanh Viễn thiết với Đào Đào .

 

Thái độ của chủ tịch Hoàng đối với Ninh Thanh Viễn cũng đổi lớn, từ chào hỏi xã giao giữa những xa lạ lúc đầu, đến khi tiễn họ rời bệnh viện thì vui vẻ. Ninh Thanh Viễn khiếu chuyện với lớn hơn đến bảy tám tuổi, chủ tịch Hoàng chẳng những nhớ kỹ mà hai còn xưng gọi .

 

Bất kể là thật lòng giả ý thì đều là một khởi đầu . Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn thỏa mãn về.

 

Trong hai tháng đó, mỗi Ninh Tịch Nguyệt đến điều trị cho Đào Đào đều bảo hai cùng. Con gái con đứa xa nhà cùng là chuyện hết sức bình thường.

 

Khi kết thúc tháng đầu tiên, chủ tịch Hoàng xem xét tình hình liền thủ tục xuất viện cho Đào Đào, đưa con về nhà.

 

Tháng thứ hai, Ninh Tịch Nguyệt chỉ cần đến khu nhà tập thể phía công xã để điều trị cho Đào Đào, tiện lợi hơn nhiều, bớt bao nhiêu việc. Cũng nhờ đó mà em Ninh Tịch Nguyệt quen thêm nhiều cán bộ trong công xã.

 

Ninh Tịch Nguyệt còn kết giao với ít nhà của các cán bộ, tất cả đều do chị Lý dẫn quen, đây đều là những mối quan hệ quý giá. Quan hệ với gia đình chủ tịch Hoàng càng tiến triển vượt bậc, trở thành bạn bè . Coi như lăn lộn ngon lành ở công xã Vĩnh Xuyên.

 

Hai tháng trôi qua thật nhanh, bất tri bất giác từ mùa đông khắc nghiệt chuyển sang đầu xuân tháng ba, mùa vạn vật bắt đầu hồi sinh. Cùng lúc đó cũng đón chào châm cứu cuối cùng của Đào Đào. Gia đình chủ tịch Hoàng tâm trạng kích động vây quanh phòng Đào Đào, tập trung tinh thần động tác của Ninh Tịch Nguyệt.

 

Khi kết thúc, bố Đào Đào đều mừng đến phát , rưng rưng con trai.

 

"Được , chị đến thăm em sẽ mang kim châm nữa, Đào Đào cũng thể chơi khắp nơi . Chị hy vọng Đào Đào thể vui vẻ mỗi ngày."

 

Ninh Tịch Nguyệt xoa đầu Đào Đào , cô thật lòng vui mừng cho bé, đứa trẻ cuối cùng cũng tìm niềm vui, trở bình thường.

 

"Cảm ơn, cảm ơn các cô nhiều lắm." Chị Lý chạy tới ôm chầm lấy Ninh Tịch Nguyệt, miệng ngừng lời cảm ơn.

 

"Tịch Nguyệt, Thanh Viễn, hôm nay hai ăn cơm nhé, coi như chúc mừng cho Đào Đào, chúng cùng vui vẻ một chút." Chủ tịch Hoàng hai em, mở lời mời.

 

Ninh Tịch Nguyệt đôi mắt nhỏ mong chờ của Đào Đào, đồng ý: "Được ạ, chúng xin phiền."

 

"Anh Hoàng, chị Lý, phiền chị ." Em gái đồng ý, Ninh Thanh Viễn cũng ôm quyền đáp ứng.

 

"Tuyệt quá, chị thể ở chơi với em một lúc ." Đào Đào vui sướng nhảy cẫng lên, một tay nắm tay Ninh Tịch Nguyệt, một tay nắm tay Ninh Thanh Viễn lắc lư.

 

"Xem Đào Đào vui kìa." Chị Lý hớn hở : " giờ chúng ăn cơm , ăn xong chơi."

 

Chị Lý sớm chuẩn xong bữa trưa , chỉ để chúc mừng Đào Đào mà còn là tiệc cảm ơn.

 

Lúc đồng chí Lý cũng đến, chị Lý liền xuống bếp bưng thức ăn, chủ tịch Hoàng dẫn đầu đưa mấy phòng khách.

 

Trong bữa cơm, lúc trò chuyện bàn ăn, chủ tịch Hoàng đến một tin tức khiến em Ninh Tịch Nguyệt phấn chấn.

 

 

Loading...