Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng - Chương 232: Tuyết rơi, lòng nóng như lửa đốt muốn về nhà

Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:12:01
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn đưa Cẩu Đản xe của bộ chỉ huy về đến cổng công xã, bên ngoài đầy . Tất cả đều kiễng chân ngóng trông ngã tư đường dẫn công xã, chiếc xe của họ chạy đến mà chẳng thu hút sự chú ý của ai. Thậm chí còn tỏ vẻ ghét bỏ vì chiếc xe chắn mất tầm của họ ngã tư phía .

 

qua một lượt, của đội . Đứng đầu là nhà Cẩu Đản, chú An Quốc cứ vươn cổ dáo dác. Có thể một nhà gặp nạn, cả đội cùng giúp, thời điểm then chốt trong đội thật sự đoàn kết.

 

Ninh Tịch Nguyệt Cẩu Đản đang ngủ ngon lành trong lòng , vẫn nỡ đ.á.n.h thức thằng bé. Ngủ mà một tay vẫn nắm chặt vạt áo cô buông, giày vò cả ngày, Cẩu Đản cũng mệt lả , cứ để nó ngủ .

 

Xe dừng hẳn, Ninh Thanh Viễn xách hết hành lý lên tay: "Em gái, để cầm hành lý, em cứ bế thằng bé là . Em yên đấy, xuống mở cửa cho."

 

"Vâng ạ."

 

"Này, cái xe thế nhỉ, đỗ ở đây nữa ? Chắn hết cả tầm , xem Tịch Nguyệt và Cẩu Đản về cũng tiện." Thím Dương Liễu mất kiên nhẫn chiếc xe, trong lòng bực bội, dịch bước chân lên phía , vòng qua đuôi xe để tiếp tục ngã tư. Những khác cũng dịch bước, xe.

 

Vốn dĩ xe dừng ngay mặt đám đông, nhưng lanh chanh thế nào ghét bỏ vì chắn tầm , họ tự động dịch vị trí khiến chiếc xe đỗ trơ trọi một phía .

 

"Thế thì thoáng thật." Ninh Tịch Nguyệt trong xe cạn lời...

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Thật sự ai thấy cô trong xe ? Thật sự ai chú ý đến chiếc xe đang dừng ? Vậy thì cô đành tạo một bất ngờ khách sáo .

 

Ninh Tịch Nguyệt đợi trai mở cửa mà tự tay cùng mở cửa xe bên phía , bước xuống. Làm một cú tập kích bất ngờ.

 

Thấy sự chú ý của đều dồn về phía , Ninh Tịch Nguyệt từ lưng đột nhiên lên tiếng: "Hây, chào các thím, các bác, chào bà con cô bác."

 

"Tịch Nguyệt?" Thím Dương Liễu tiếng là phản ứng đầu tiên, , quả nhiên nhầm, vui mừng chạy tới ôm chầm lấy: "Ha ha ha, Tịch Nguyệt cái con bé nghịch ngợm thật. Cẩu Đản chứ?"

 

Những khác cũng ồ lên kinh hỉ: "A, Tịch Nguyệt và Cẩu Đản về ."

 

"Đã lâu gặp các thím." Ninh Tịch Nguyệt chào hỏi: "Cẩu Đản ạ, chỉ là mệt quá nên đang ngủ thôi."

 

"Cẩu Đản, Cẩu Đản của ." Thím Hòe Hoa kích động lao tới đón lấy Cẩu Đản. Lúc Cẩu Đản cũng tỉnh, dụi mắt thấy ngay mặt, liền ôm chầm lấy cổ , òa : "Mẹ ơi, con tưởng bao giờ gặp nữa."

 

"Không , , sẽ bao giờ buông con nữa."

 

Cẩu Đản lau nước mắt: "Vâng, con , chị Tịch Nguyệt cứu con, con ngoắc tay với chị , đứa trẻ sạch sẽ nhất đội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-232-tuyet-roi-long-nong-nhu-lua-dot-muon-ve-nha.html.]

 

Ninh Tịch Nguyệt bất đắc dĩ , thằng bé chỉ nhớ mỗi câu đó.

 

Triệu An Quốc thấy con trai bình an vô sự, chạy tới ôm con mà đến mặt Ninh Tịch Nguyệt trịnh trọng cúi đầu một cái: "Tịch Nguyệt, cảm ơn cháu, cảm ơn cháu cứu thằng Cẩu Đản nhà chú. Cháu chính là ân nhân của cả nhà chú, cảm ơn cháu."

 

Ninh Tịch Nguyệt vội vàng đỡ dậy: "Chú, chuyện nên mà, cùng một đội cả, cảm ơn gì chứ, ai thấy cũng sẽ giúp một tay thôi ạ."

 

"Không, nên cảm ơn thì vẫn cảm ơn. Cháu chỉ cứu Cẩu Đản mà còn cứu cả nhà cô. Cảm ơn cháu, Tịch Nguyệt, cảm ơn đưa Cẩu Đản về nhà cô." Thím Hòe Hoa đặt Cẩu Đản xuống cũng cúi : "Cẩu Đản, mau cảm ơn chị Tịch Nguyệt con."

 

"Chị Tịch Nguyệt, em cảm ơn chị." Cẩu Đản cũng cúi chào theo chạy tới ôm chân Ninh Tịch Nguyệt, ngẩng khuôn mặt tươi cô: "Chị Tịch Nguyệt, Cẩu Đản thích chị nhất."

 

"Cái thằng bé , quỷ linh tinh." Ninh Tịch Nguyệt dùng ngón tay nhẹ nhàng búng mũi Cẩu Đản.

 

Thím Dương Liễu bên cạnh mừng cho Hòe Hoa, thật sự là may mắn. Con cái nhà khác bắt cóc ít khi tìm . Tịch Nguyệt đúng là phúc tinh của đội bọn họ, cô bé giúp đội bao nhiêu việc .

 

Xem thời tiết còn sớm, tuyết bắt đầu rơi lất phất, thím Dương Liễu hô to: "Được , , trẻ con cũng tìm thấy , còn sớm nữa, chúng về thôi. Trời lạnh giá, về nhà cho ấm."

 

"Ừ, về thôi."

 

Bà con xã viên giúp tìm trẻ cũng lục tục về. Thím Dương Liễu Ninh Tịch Nguyệt vẫn động đậy: "Tịch Nguyệt, ?"

 

"Thím, ạ, cháu còn chút việc." Ninh Tịch Nguyệt chỉ xe.

 

Thím Dương Liễu chiếc xe, Ninh Thanh Viễn bên cạnh, vẫy tay chào tạm biệt: "Được , cháu đường chú ý an nhé, bảo trai đưa cháu về ."

 

"Cháu thím."

 

Ninh Tịch Nguyệt các xã viên lên xe bò rời xong, hai em mới chào tạm biệt các đồng chí bộ chỉ huy đưa họ xuống, chạy như bay về phía tiểu viện.

 

Khi rời huyện thành, hai ghé qua bưu điện gửi thư và cao trị nứt da. Giờ cần qua bưu điện nữa nên tiết kiệm thời gian, thể thẳng về tiểu viện lấy xe đạp, đạp xe bay nhanh về đội.

 

Gió tuyết sắp ập đến, nỗi nhớ nhà tựa như mũi tên.

 

 

Loading...