Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng - Chương 215: Phát lì xì
Cập nhật lúc: 2025-12-23 03:59:47
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tịch Nguyệt hít sâu bình tĩnh , cố gắng để bụng, nghĩ đến chuyện hổ nữa, mặt dần dần trở bình thường, nhiệt độ cũng giảm xuống.
Ninh Thanh Viễn thấy mặt em gái thật sự nóng nữa, nhiệt bình thường, sắc mặt cũng bình thường, lúc mới thực sự tin cô cảm, yên tâm xuống, cùng xem nghi thức hôn lễ diễn .
Khoảng một tiếng , khi các cô dâu chú rể tuyên thệ chân dung Chủ tịch, nghi thức kết thúc.
Mọi di chuyển sang nhà ăn để tiến hành nghi thức cuối cùng của ngày hôm nay: khai tiệc, ăn cơm.
Ninh Tịch Nguyệt khá thích phần , nâng ly đồng thanh chúc mừng một câu, còn là vui vẻ ăn uống. Cô dâu chú rể cũng cần tất bật, xuống ăn cơm cùng nhà và .
Như đỡ việc hơn hẳn.
Bữa cơm ăn xong, lễ cưới tập thể náo nhiệt cũng hạ màn, ai về nhà nấy.
Ninh Tịch Nguyệt nhanh chóng kéo nhà chuồn êm, tránh tiếp xúc với đồng chí Quý. Hôm nay quá hổ , cô tạm thời đối mặt với .
Bởi vì Ninh Tịch Nguyệt cố ý trốn tránh, Quý Diễn Minh rảnh rỗi xong việc tìm mãi thấy bóng dáng cô , cơ hội vài câu cũng , trong lòng tự kiểm điểm xem rốt cuộc là khâu nào xảy .
Điều khiến buồn rầu hơn là những ngày đó càng thời gian và cơ hội gặp Ninh Tịch Nguyệt.
Do thời gian cả gia đình Ninh Tịch Nguyệt ở bên nhiều, cô về nhà liền quẳng chuyện hổ và cả đồng chí Quý đầu, tận hưởng những ngày nhàn nhã cuối cùng bên cha ở Thượng Hải.
Cô đưa cha thăm thú những nơi nổi tiếng ở Thượng Hải, tay trong tay cùng dạo cửa hàng bách hóa, cùng nhà nhận lời mời của chị dâu Giai Nhân đến nhà hát xem họ biểu diễn.
Còn nhân dịp sinh nhật Ninh Thanh Viễn tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa ngon.
Cuối cùng là đêm 30 Tết, Ninh Tịch Nguyệt cùng gia đình đón một cái Tết đoàn viên hạnh phúc và vui vẻ tại tiểu viện.
Đây là ngày cuối cùng cả nhà đoàn tụ ở Thượng Hải, họ đều mua vé tàu cho ngày mai, ai về chỗ nấy, trở cuộc sống thường nhật của .
Cho nên tối hôm nay, bầu khí trong nhà đặc biệt ấm cúng. Sau khi ăn uống no say, cả nhà quây quần trò chuyện, phần lớn là cha và cả dặn dò cô và hai ở nông thôn chăm sóc lẫn , chuyện gì đừng giấu giếm, thường xuyên thư gọi điện thoại về nhà...
Cuối cùng, Vân Tú Lan vui vẻ móc bốn bao lì xì đỏ rực gói sẵn vẫy vẫy mặt bốn đứa con: "Nào nào nào, phát tiền mừng tuổi, mau đây lấy nào, xếp hàng ."
"Tới đây, tới đây."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn phấn khích nhất, nhảy chân sáo chạy tới, xếp hàng đầu, lượt là thứ nhất và thứ hai, mắt trông mong bao lì xì trong tay Vân Tú Lan.
Ninh Thanh Trí kéo Tống Giai Nhân đang ngượng ngùng xếp hàng phía .
Nhà họ tập tục con cái kết hôn thì nhận lì xì.
Cho nên Ninh Thanh Trí kết hôn vẫn nhận lì xì của , kể cả cô con dâu mới Tống Giai Nhân cũng phần.
Vân Tú Lan cầm bao lì xì oán trách hai em tích cực nhất mặt: "Chỉ hai đứa quỷ sứ các con là chạy nhanh nhất."
Bị mắng, Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn ngẩng đầu hề hề với .
Ninh Hải bên cạnh xem vui vẻ.
Vân Tú Lan thấy đội ngũ xếp xong, bắt đầu phát bao lì xì tay: "Nào, đây là của Nguyệt Nguyệt."
"Cảm ơn ."
Ninh Tịch Nguyệt vui vẻ nhận lấy bao lì xì sang ghế bên cạnh xem.
"Đây là của lão nhị."
"Cảm ơn mẫu hậu đại nhân."
Ninh Thanh Viễn cầm bao lì xì múa tay múa chân chạy về phía chỗ Ninh Tịch Nguyệt, sát bên cạnh xem bao lì xì trong tay.
"Đây là của lão đại."
"Giai Nhân, cái là của con."
Vân Tú Lan mỗi tay cầm một bao lì xì đưa cho Ninh Thanh Trí và Tống Giai Nhân.
"Cảm ơn ." Hai đồng thanh , mặt đều là nụ rạng rỡ.
Vân Tú Lan phát xong bốn bao lì xì, bốn đứa con tươi hớn hở, trong lòng thỏa mãn: "Được , ai việc nấy, về phòng ngủ thôi, giải tán."
Nói giải tán nhưng chẳng ai cả, vẫn lì ở phòng khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-phu-phao-hoi-mang-he-thong-diem-danh-mot-duong-nam-thang/chuong-215-phat-li-xi.html.]
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn trong góc hớn hở đếm tiền lì xì.
Số tiền giống , mỗi bao là hai đồng, hơn nữa để cảm giác cầm " tay" hơn, đều là những tờ một hào mới tinh gộp thành một bao lì xì dày cộp.
Hai em Ninh Tịch Nguyệt đếm tiền đến là vui vẻ.
Tết nhất cần chính là cái khí và cảm giác nghi thức .
Hai em đếm xong còn đổi cho đếm , thỏa mãn cơn ghiền đếm tiền.
Vân Tú Lan kéo riêng Ninh Tịch Nguyệt phòng ngủ tâm sự, ngoài những lời dặn dò như lúc cô mới xuống nông thôn.
Tuy nhiên vì nửa năm nay cuộc sống của cô ở nông thôn ngày càng lên, Vân Tú Lan còn lo lắng như nữa, chỉ là những gì cần dặn dò vẫn dặn dò vài câu.
Nói chuyện xong, Ninh Tịch Nguyệt nhân cơ hội lấy bao lì xì chuẩn sẵn cho cha nhét lòng Vân bỏ chạy.
"Cái con bé ."
Vân Tú Lan dở dở bao lì xì đỏ rực tay, vuốt ve mãi, trong lòng tràn đầy cảm động.
Sau đó, Ninh Thanh Viễn cầm tiền kiếm ở đội gói thành bao lì xì, Ninh Thanh Trí cũng cầm bao lì xì chuẩn từ đưa cho , học theo Ninh Tịch Nguyệt chạy biến về phòng ngoảnh đầu .
"Lớn , bọn trẻ đều lớn cả !" Mẹ Vân cầm ba bao lì xì dày cộp cảm khái sâu sắc.
Bên , Ninh Tịch Nguyệt chạy ngoài liền tìm ba Ninh, lén lút kéo ông bếp.
Ninh Hải phối hợp hạ giọng, cứ như trộm, một tay che miệng: "Con gái, định chuyện gì với lão ba thế, , chỉ hai cha con thôi."
"Tèn ten ten tèn, cho ba tiền tiêu vặt , chỉ hai cha con thôi nhé, con với ai , ba mau cất ."
Ninh Tịch Nguyệt móc từ trong n.g.ự.c một cái túi thật sự, là một chiếc ví nhỏ may bằng vải, đường may tuy xiêu vẹo nhưng là do cô tự tay khâu từng mũi kim, dùng máy may trong gian.
Bên trong đựng tiền tiêu vặt cô phát cho ba, cô lắc lư mặt Ninh Hải một chút nhét tay ông.
"Vẫn là con gái ba nhất." Ninh Hải đẩy bao lì xì trở : "Tấm lòng của con ba nhận, tiền con cứ giữ lấy mà dùng, ở nông thôn đừng để bản chịu thiệt thòi, ba con còn thể bớt xén tiền chợ tích cóp chút quỹ đen cho con mà."
"Ba, ba cầm , nhiều lắm , nhưng đây là khoản tiền phúc lợi đầu tiên con kiếm nhờ thầy lang, ý nghĩa kỷ niệm, con biếu ba, hai cha con cùng vui vẻ."
Ninh Tịch Nguyệt chân thành .
"Được, ba nhận." Ninh Hải Ninh Tịch Nguyệt thì vui vẻ nhận lấy bao lì xì , nâng niu cất túi, miệng quên khen một câu: "Con gái ba giỏi thật đấy."
Ninh Tịch Nguyệt phối hợp, kéo ba Ninh về phía phòng khách: "Vậy chúng mau về thôi, đừng để phát hiện."
"Được, cho con , đây là bí mật của hai cha con ."
Tay Ninh Hải vẫn luôn đặt trong túi mân mê một góc túi tiền, niềm vui lan tỏa trong lòng, mãi đến khi ngủ khóe miệng vẫn còn vương nụ .
"Hôm nay vui thế, con gái cho ông cái gì ? Lấy xem nào."
Vân Tú Lan hiểu rõ xòe hai tay mặt Ninh Hải, ngón tay cử động, ánh mắt chằm chằm chỗ ông cất bao lì xì, chờ ông khai báo.
"Cái gì cũng qua mắt bà."
Nụ mặt Ninh Hải nhạt một chút, thở dài một , lề mề móc từ lớp lót trong áo cái bao lì xì đưa qua.
"Ái chà, còn khâu cho ông cái túi tiền nữa cơ đấy."
Vân Tú Lan ghen tị cầm lấy túi tiền, mở thấy bên trong bảy đồng tiền hào. Có tiền bà quan trọng, nhưng cái túi tiền đến mức đáng yêu bà thấy "gato" quá mất.
Nhìn qua là con gái bà tự tay khâu.
"Nguyệt Nguyệt bảo trong là món tiền đầu tiên con bé kiếm khi thầy lang ở nông thôn, biếu kỷ niệm." Mắt Ninh Hải dán chặt cái túi tiền, tròng mắt chuyển động chút nào.
"Trả ông đấy, xem ông kìa, cứ như sợ cướp mất ." Vân Tú Lan tịch thu tiền và túi tiền, trả cho ông móc từ trong túi ba bao lì xì đỏ rực khoe khoang: "Thấy , con gái con trai cho đấy, nhiều hơn cái bao lì xì của ông nhiều."
Ninh Hải hiểu vợ , dám lời đắc ý, mà hùa theo bà: " đúng đúng, bà là đại công thần của nhà mà, đều là xứng đáng cả."
Chỉ ông sở hữu túi tiền do chính tay con gái , khoản tiền phúc lợi đầu tiên, ông chẳng ghen tị chút nào, ông vui lắm.
"Ông cứ ghen tị , ngủ đây."
Vân Tú Lan đắc ý lắc lắc ba bao lì xì tay, hài lòng cất kỹ, xuống ngủ.