Sau tiếng thở dài nhè nhẹ, Thẩm Thanh Hoan Nhan Tinh Thần :
“Tinh Thần, lát nữa chúng xách trái cây thăm Tôn Nam nhé.”
Nhan Tinh Thần gật đầu, nhẹ giọng đáp ứng.
Hai đến bệnh viện, tìm phòng bệnh của Tôn Nam. Tôn Nam thấy họ, mặt lộ nụ kinh ngạc vui mừng thoáng chốc vụt tắt.
“Sao đến đây?”
Tôn Nam vùng vẫy dậy.
Thẩm Thanh Hoan vội vàng tiến lên đỡ lấy cô :
“Đừng dậy vội, cơ thể vẫn hồi phục hẳn .”
Nhan Tinh Thần đặt trái cây bên mép giường, quan tâm hỏi:
“Tôn Nam, cảm thấy thế nào ? Bác sĩ ?”
Tôn Nam cảm kích họ một cái:
“Tớ đỡ nhiều …”
Nhìn dáng vẻ của cô , Thẩm Thanh Hoan đành lòng, vẫn lên tiếng :
“Tôn Nam, chuyện của nhà trường , bản suy nghĩ gì ? Nếu thể, chúng tớ đều sẽ dốc sức giúp đỡ.”
Nhan Tinh Thần bên cạnh, thấy lời của Thẩm Thanh Hoan là vui mừng, chị Thanh Hoan chuẩn tự tay giúp đỡ, quá !
Thực suy nghĩ của Thẩm Thanh Hoan đơn giản, thời đại thể thi đỗ đại học dễ dàng gì, cô học thêm ngoại ngữ, Tôn Nam cũng coi như là bạn học của cô, nhà cô dám thông qua sự cho phép của cô mà quyết định thứ của cô như , cô vẫn chút phẫn nộ, nếu thể cô sẵn sàng giúp một tay.
Tôn Nam Thẩm Thanh Hoan và Nhan Tinh Thần cảm kích, đó giống như một đóa hoa tàn úa :
“Không cần ! Cứ coi như tớ tận hiếu với gia đình cuối !”
Thẩm Thanh Hoan: …
Nhan Tinh Thần: “Cậu…”
Thẩm Thanh Hoan đó nắm lấy tay Nhan Tinh Thần, lắc đầu.
Người khác kéo bạn lên, nhưng bản bạn cứ nhất quyết ở trong vũng bùn, thì xin , đành bất lực thôi.
Hai ở chỗ Tôn Nam một lát lập tức phòng bệnh của Lục Ngạo Thiên.
Lúc Lục Ngạo Thiên chuyện với Nhan Tinh Hoa, tận hưởng sự chăm sóc của các con trai bảo bối, thoạt là nhàn nhã…
Thấy hai trở về, Nhan Tinh Hoa dậy, Lục Ngạo Thiên thì :
“Bận xong ?”
“Vâng~”
Thẩm Thanh Hoan đáp một tiếng, Nhan Tinh Thần bên cạnh chút vui, nhưng cô thể hiện ngoài.
Cùng trai Nhan Tinh Hoa ở trong phòng bệnh đến tối, Thẩm mẫu đều đến đưa cơm cho mấy , bữa ăn nhân tiện đón hai em nhà họ Nhan về nhà ở một đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-chinh-trong-sinh-hay-tranh-xa-chong-toi-ra/chuong-564-co-thanh-ba-nha-ho-co-muon-nghi-hoc-xuong-bien-kinh-doanh.html.]
“Đi thôi, ông ngoại cũng nhớ hai đứa …”
Thẩm mẫu với hai .
Hai chào tạm biệt gia đình Thẩm Thanh Hoan:
“Chị, ngày mai gặp ở trường nhé! Anh rể, Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo, tạm biệt!”
“Ngày mai gặp!”
“Tạm biệt…”
Ba đứa nhỏ buổi trưa chỉ nghỉ ngơi một lát, Lục Ngạo Thiên luôn giữ chúng ở trong phòng bệnh chơi đùa, lúc thấy Tiểu Vương, là về nhà , bố giường bệnh, nhỏ giọng hỏi:
“Bố ơi, khi nào bố mới thể cùng chúng con về nhà?”
Hai đứa trẻ khác cũng lưu luyến rời hỏi:
“Bố ơi, khi nào bố mới khỏe ?…”
Ba đứa nhỏ nỡ xa bố, ngủ cùng bố, chúng lâu lắm gặp bố…
Lục Ngạo Thiên ba đứa con, trong mắt tràn đầy tình cảm yêu thương, xoa đầu chúng, dịu dàng :
“Bố sẽ nhanh ch.óng khỏe , cùng các con về nhà. mà, các con lời , ngủ cho ngoan, đợi bố xuất viện , sẽ đưa các con chơi.”
Ba đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, đó theo Thẩm Thanh Hoan rời khỏi phòng bệnh.
Trước khi khỏi cửa, Thẩm Thanh Hoan đầu , mấp máy môi thành tiếng:
“Đợi về nhà…”
Lục Ngạo Thiên vẫy tay với cô, bác sĩ khuyên ở bệnh viện thêm ba ngày để theo dõi bệnh tình, nếu vấn đề gì thể trực tiếp về nhà chăm sóc tĩnh dưỡng.
Anh cảm thấy vấn đề gì, nhưng vì một nguyên nhân khác, chỉ đành ở bệnh viện vài ngày mới về.
Thực cũng sớm về nhà, như nhà cũng bôn ba vất vả thế .
…………
Trăng sáng thưa, về đến nhà đập mắt là Lục lão gia t.ử đang sô pha trong phòng khách, thấy ba đứa nhỏ trở về, mặt lộ ánh mắt hiền từ.
“Các bảo bối về !”
“Cụ nội, Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo nhớ cụ !”
Một ngày gặp chắt nội, lão gia t.ử cũng nhớ ba nhóc.
Lục mẫu nhớ tới tin tức , kéo Thẩm Thanh Hoan sang một bên, Thẩm Thanh Hoan chút khó hiểu:
“Mẹ, chuyện gì ạ?”
Lục mẫu :
“Không chuyện gì lớn ? Vừa nãy Cố lão gia t.ử mới từ nhà chúng , chuyện đó của Thanh Ba nắm thóp, đuổi học , thằng nhóc đó tỏ vẻ khinh thường, chuẩn nghỉ học xuống biển kinh doanh…”