Chào tạm biệt ông nội Lục, gia đình năm Thẩm Thanh Hoan và gia đình bốn dì nhỏ trở về Thẩm gia.
Vừa bước cửa, Ân Như Tú thấy nhóm vui vẻ.
“Mau , nãy còn nhắc đến các con với Vân Chu đấy!”
Thẩm Thanh Hoan Ân Như Tú sắc mặt hồng hào, khí sắc , thấy Ân lão gia t.ử và Thẩm Vân Chu liền mỉm gọi ,
“Ông ngoại, bố .”
Ba mỉm đáp , Ân Viêm Bân thấy mấy trong lòng vui vẻ, sớm mong ngóng chị và ba đứa cháu ngoại nhỏ đến nhà !
Vì nửa cuối năm ngoái Thẩm Thanh Hoan và Lục Ngạo Thiên ngoài hai chuyến, thu thập hai "kho báu" khác của Ân gia gian, nghĩ đến việc sắp cải cách mở cửa, nhân cơ hội "gió đông" để nhà đều thể nên sự nghiệp, cho nên ngoài việc thăm hỏi nhà, còn sự cân nhắc về phương diện .
Giờ ăn tối, cả nhà quây quần bên bàn ăn, .
Thẩm Thanh Hoan đợi ăn gần xong, lúc mới lên, trịnh trọng : “Ông ngoại, bố , dì nhỏ dượng nhỏ, con về, ngoài việc thăm hỏi còn một chuyện quan trọng với .”
Nhan Tinh Thần, Nhan Tinh Hoa thấy tình hình , mắt dẫn ba đứa nhỏ và cặp long phụng ngoài.
Cô , hít sâu một , mỉm tiếp tục :
“Năm ngoái, con và Thiên ngoài hai chuyến, đem đồ của Ân gia………… Hy vọng cùng tạo dựng một tương lai hơn.”
Nhan Vinh Nghị xong, cũng hiểu ý của cháu gái.
Ông tự nhiên cũng nhận "tín hiệu" từ cấp , ước chừng Lục gia sớm nhận , vì mới hành động đó.
Tần Như Cẩm chồng bên cạnh, Nhan Vinh Nghị vỗ tay bà, bảo bà an tâm.
Thẩm Thanh Hoan xong liền về phía Ân lão gia t.ử,
“Ông ngoại, những tài vật bảo bối đều là của tổ tiên Ân gia, đây chỉ chào hỏi ông một tiếng cũng cụ thể thời gian nào lấy, bây giờ ông xem?”
Ân lão gia t.ử bưng chén bàn lên nhấp một ngụm nhỏ,
“Cứ chia theo như chúng đây là .”
Tần Như Cẩm, “Bố…”
Ân lão gia t.ử ý của con gái út, xua tay ngăn lời bà định .
“Được , đây ! Lần hiếm khi tụ tập cùng , hãy giao lưu cho .”
Nhìn thấy tình hình tương lai vô cùng , đặc biệt là ý của con rể út và Lục gia, tối nay lão gia t.ử đặc biệt vui vẻ, cũng khi nhắm mắt xuôi tay thể thấy Hương Cảng trở về .
Nhan Vinh Nghị kéo tay Tần Như Cẩm một cái, vỗ vỗ,
“Sau chúng tìm cơ hội tặng cho bọn trẻ là .”
Tần Như Cẩm mỉm ,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-chinh-trong-sinh-hay-tranh-xa-chong-toi-ra/chuong-520-cuoc-song-dai-hoc-bat-dau.html.]
“Hiểu ~”
Thấy thời gian cũng hòm hòm, Thẩm Thanh Hoan, Lục Ngạo Thiên dẫn ba đứa nhỏ chào tạm biệt các trưởng bối,
“Bố , hai về , thời gian con sẽ qua thăm …”
Thẩm Thanh Hoan lưu luyến chào tạm biệt nhà,
“Các bảo bối chào tạm biệt cụ ngoại, bà ngoại, ông ngoại …”
“Cụ ngoại, bà ngoại, ông ngoại…… ……tạm biệt! Đại Bảo (Nhị Bảo, Tam Bảo) sẽ nhớ lắm… ”
…………
Ngày hôm , Thẩm Thanh Hoan ăn sáng sớm xe đến Kinh Đại, ba đứa nhỏ do tài xế trong nhà đưa học mẫu giáo.
Thẩm Thanh Hoan bên nghĩ đến ngày đầu tiên đến lớp, cùng với các bạn cùng phòng, như sẽ tiện cho việc chung sống .
Kết quả đến cửa ký túc xá, mở cửa chào hỏi, một giọng mang theo chút cam tâm vang lên,
“Ây dô! Đây là trạng nguyên của trường chúng , hạ giáng giá quang lâm ký túc xá ?”
Thẩm Thanh Hoan thấy giọng nhíu mày về hướng phát âm thanh, ây dô, đây là "đại tiểu thư" Bạch Yên Nhiên !
Trực tiếp khách khí đáp trả ,
”Ây dô, đây là Bạch đại tiểu thư ! Xem tối qua suy nhược thần kinh nhỉ, xem , khả năng thích nghi đúng là mạnh mẽ, sắp đuổi kịp Tiểu Cường , đáng mừng đáng chúc, tiếp tục cố gắng nhé, đ.á.n.h giá cao cô đấy!”
Nói xong Bạch Yên Nhiên đang tức giận phồng má, tiếp tục ,
“ quên với cô, trạng nguyên là trạng nguyên thật, cũng là do đích hiệu trưởng mời đến, còn về ký túc xá, cũng là một thành viên, đến thì đến, cô quản ! Hứ!”
“Xì!”
Bạch Yên Nhiên dám đối đầu trực diện với Thẩm Thanh Hoan, hôm qua bố cô dặn dặn bảo cô sống hòa thuận với Thẩm Thanh Hoan, nhưng bản thực sự mà!
Cô thấy Thẩm Thanh Hoan trong lòng liền cam tâm, dựa mà cô thể ở nhà thì ở nhà, đến ký túc xá thì đến ký túc xá, ở ký túc xá tại thể đổi vị trí với !
Thật sự quá ích kỷ !
Càng nghĩ càng tức, dứt khoát trực tiếp bỏ , mắt thấy tâm phiền!
Thẩm Thanh Hoan cũng lười để ý đến cô , hai bạn cùng phòng khác là Triệu Thúy Thúy và Vương Xuân Hoa, mỉm hỏi,
“Có cùng đến lớp ?”
Vương Xuân Hoa rốt cuộc cũng lớn tuổi hơn một chút, nghĩ đến việc cùng một ký túc xá dĩ hòa vi quý đều sống hòa thuận với , Thẩm Thanh Hoan, mỉm gật đầu,
“Được, cùng ~”