Thẩm Thanh Hoan dáng vẻ vội vã của cha, khỏi níu lấy tay áo ông.
“Bố, vội chút thời gian , ăn cơm xong hẵng .”
Thẩm Vân Chu vỗ nhẹ tay Thẩm Thanh Hoan, ông hiểu nỗi lo của con gái, nhưng hôm nay ngoài ông với nhóm nghiên cứu là sẽ ba tiếng, ở trong thư phòng chuyện với Lục Ngạo Thiên hơn hai tiếng, trừ thời gian đường, gấp gáp.
“Thanh Hoan, bố bận xong thời gian sẽ dành thời gian cho con, cho ba đứa trẻ.”
Nói xong, ông lượt bế ba cục cưng lên, mỗi đứa hôn hai cái.
Thẩm Thanh Hoan bây giờ cha bận, thấy cha bận đến mức ở ăn cơm , cô liền dặn Hà tỷ gói một phần cơm mang về cho ông.
“Bố, dù bận đến mấy cũng nhớ ăn cơm đúng giờ.”
Thẩm Vân Chu mấy hộp cơm đưa tới, trong lòng ấm áp, hổ là chiếc áo bông nhỏ của .
“Thanh Hoan, yên tâm, con cũng chăm sóc bản và các con cho nhé~”
Nói xong, ông lưu luyến xách hộp cơm rời khỏi nhà họ Lục.
Thẩm Vân Chu đến nhanh cũng nhanh, Lục Ngạo Thiên thấy Thẩm Thanh Hoan tâm trạng vui, liền gắp cho cô một miếng sườn xào chua ngọt.
“Thanh Hoan, ăn sườn , món em thích nhất.”
“Vâng.”
Nói xong, cô cũng gắp cho Lục Ngạo Thiên một đũa cá vược...
Trẻ con hiểu nỗi buồn của lớn, vỗ tay đòi thử thứ.
Thím Điền và thím Hạ ở bên cạnh chăm sóc ba đứa trẻ, chỉ gắp cho chúng một chút thịt cá, ba đứa ý thức quậy phá, ăn ngon miệng.
…………
Hè qua thu tới, một trận mưa rào mùa hạ, thoáng chốc đến ngày 28 tháng 8.
Con trai thứ hai của nhà họ Lục, Lục Trường Khang, cùng vợ là Tống Thái Vi và con gái trở về Kinh Thị.
Cuộc hôn nhân của hai nhà Kiều và Lục báo hiệu một sự kết hợp mạnh mẽ, và đại viện một phen náo nhiệt.
Lần hôn lễ vẫn lớn, nhưng từng chi tiết đều thể hiện sự chu đáo. Kiều lão gia t.ử mặt mày rạng rỡ, vui mừng cho cháu trai , vui mừng vì cưới Lục Ngạo Sương cháu dâu.
Nhìn những lời chúc tụng, tâng bốc xung quanh, hai gia đình đều khiêm tốn đáp từng . Dù vài câu chua ngoa, nhưng trong ngày vui, họ đều cho qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-chinh-trong-sinh-hay-tranh-xa-chong-toi-ra/chuong-319-luc-ngao-suong-thanh-hon.html.]
“Ông nội, bố , con sẽ chăm sóc cho Sương Sương, yên tâm.”
Lục Ngạo Sương Tống Thái Vi mắt đỏ hoe, chỉ thể nắm tay bà an ủi.
“Mẹ, con vẫn ở bên cạnh và bố, đừng buồn. Con và Thành Công sẽ sống , nhân phẩm của cũng , cứ yên tâm, cùng ông nội và bố giữ gìn sức khỏe.”
Cuộc hôn nhân của thế hệ cháu chắt hai nhà Kiều và Lục nghĩa là hai gia đình thể hỗ trợ lẫn , cùng tiến cùng lùi ít nhất một trăm năm.
Đứng giữa đám khách mời, Từ Bán Hạ hai mới cưới, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Mẹ Cố con gái Cố Thanh Dao, một cách sâu sắc:
“Dao Dao, thấy ? Đây mới là dáng vẻ của một tiểu thư danh giá!”
Sau đó, bà Cố Thanh Vũ đang bên cạnh, dặn dò một cách đầy ẩn ý:
“Thanh Vũ, thấy ? Con đường của cháu trai cả nhà họ Kiều, Kiều Thành Công, mới là con đường mà thế hệ các con nên chọn, một lựa chọn thể giúp con bớt phấn đấu cả đời!”
Không đợi hai đứa con trả lời, bà tự lẩm bẩm:
“Haizz... Nuôi con trăm tuổi, lo chín mươi chín, con cái lời thì tự phấn đấu, phấn đấu cả đời cũng theo kịp gót chân !
Cho nên chọn bạn đời sáng mắt !”
Nói xong, bà còn liếc Từ Bán Hạ một cái, ý tứ thể rõ ràng hơn!
Cố Thanh Hồng bên cạnh Từ Bán Hạ, những lời , gần như thể tin cay nghiệt đến . Người hiền từ, dịu dàng trong ấn tượng của biến thành thế ?
Nhà họ Cố cũng kém, dù kết thông gia vẫn thể sống , tại cứ cố chấp chuyện ?!
Anh bây giờ đang ở bên chính phủ, công việc quen tay, nếu gì bất ngờ thì sang năm thể chuyển chính thức, lúc đó từ từ cố gắng, chắc chắn sẽ thành tựu của riêng .
Nói như chú Nhan quan hệ với bố, chẳng ông cũng cưới một vợ gia thế bình thường, tự từng bước leo lên chức Bí thư Thành ủy Hỗ Thị ?
Anh cũng thể !
Thấy Cố định , lên tiếng:
“Mẹ~”
Mẹ Cố lườm một cái, nữa.