Thập Niên 70: Nữ Chính Trọng Sinh Hãy Tránh Xa Chồng Tôi Ra! - Chương 296: Sự giàu có của nhà họ Ân

Cập nhật lúc: 2026-05-03 02:43:52
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy , thím Vương và cô , tập trung xem tiết mục.

 

Hôm nay nhà ăn còn đặc biệt thêm món thịt, cả quân khu đều chìm đắm trong niềm vui sướng.

 

Sau khi tiết mục kết thúc, Thẩm Thanh Hoan cùng thím Vương và thím Xuân Hoa bộ về nhà, đường gặp các quân tẩu khác đều mỉm chào hỏi.

 

Thẩm Thanh Hoan tuy tuổi còn nhỏ, nhưng thể phủ nhận chồng cô tài giỏi, quân hàm cao, cũng ngốc, đều tươi chào hỏi để giữ mối quan hệ .

 

Nhóm Lục Ngạo Thiên còn gặp gỡ lãnh đạo, Thẩm Thanh Hoan về đến nhà thì nấu nướng gì, trực tiếp lấy từ trong gian một món mặn một món nhạt ăn một bữa.

 

Sau lễ biểu dương, quân đội cấp phép nghỉ phép cho những , cũng coi như để những chiến sĩ quân công vinh quy bái tổ, về nhà đoàn tụ cùng gia đình.

 

Lục Ngạo Thiên nghĩ đến Thanh Hoan, nghĩ đến ba đứa con của , trong lòng mềm nhũn.

 

là một ngày gặp, dài như ba thu.

 

Tối về đến nhà, hai thẳng gian, tiến lên ôm eo cô:

 

“Thanh Hoan, chúng thể về nhà nghỉ ngơi một thời gian !”

 

Thẩm Thanh Hoan chút ngượng ngùng, hơn nữa dạo tâm trí và sức lực của hai đều dồn hết cho các con, hiếm khi thế giới riêng của hai .

 

Đến quân đội, hành động của Lục Ngạo Thiên phóng túng hơn hẳn, giống như giải trừ phong ấn, những lời âu yếm cứ tuôn liên tục.

 

“Thanh Hoan, nhớ em! Một ngày gặp, mong mỏi mỏi mòn.”

 

“Thanh Hoan, kiếp chúng nhất định vẫn ở bên !”

 

Nói xong, nâng đôi môi đỏ mọng của cô lên, trằn trọc hôn sâu một lúc lâu...

 

“Thanh Hoan, chúng quân đội thêm hai ngày nữa nhé? Anh thực sự thích thời gian ở bên em~”

 

Thẩm Thanh Hoan:... Sao cảm giác bám đấy!

 

“Thanh Hoan, em là tên trộm, đ.á.n.h cắp trái tim !”

 

Nói xong, còn nắm lấy tay Thẩm Thanh Hoan đặt lên n.g.ự.c , để cô cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ của .

 

“Anh Thiên, miệng cứ như bôi mật thế~ Sao bây giờ dẻo miệng ? Không lạnh lùng cao ngạo nữa ?”

 

Nhìn khuôn mặt tươi rạng rỡ của Thẩm Thanh Hoan, trực tiếp hôn cô một cái nữa:

 

“Chúng con mà, nhiệt tình thế nào em rõ đấy!”

 

Màn đêm mờ ảo, dường như hàng trăm cánh cửa lụa mỏng tạo nên một bức tranh lãng mạn, đêm nay định sẵn là một đêm ngủ~~~

 

…………

 

Còn ở Hương Cảng phía Nam, ba ông cháu nhà họ Ân cũng khó giấc ngủ. Mười hai giờ đêm, Ân Như Tú dẫn Ân Viêm Bân lặng lẽ đến phòng của Ân lão gia t.ử.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nu-chinh-trong-sinh-hay-tranh-xa-chong-toi-ra/chuong-296-su-giau-co-cua-nha-ho-an.html.]

Ân lão gia t.ử dậy, đón hai phòng.

 

Dưới ánh trăng, Ân lão gia t.ử lấy ba chiếc chìa khóa bằng chất liệu đặc biệt, đeo cổ Ân Viêm Bân.

 

Ân Như Tú thấy, lập tức tỏ vẻ đồng tình :

 

“Bố, chuyện gì xảy ? Bố thế ý gì?”

 

“Như Tú, Bân Bân, hai bố , ba chiếc chìa khóa là chìa khóa của ba căn mật thất của bố ở phía Bắc. Ba căn mật thất ở Dương Thành, Hỗ Thị và Kinh Thị, chìa khóa thì căn bản thể mở mật thất.

 

Nhớ năm xưa Như Cẩm ở bên thằng nhóc nhà họ Nhan, cùng chúng đến Hương Cảng, bố cũng chiều theo con bé. Lúc đó bố để hai căn mật thất khác cho con bé và Thanh Hoan, cũng bây giờ bọn họ sống thế nào .

 

Nếu gì bất trắc, thằng nhóc nhà họ Nhan chắc cũng chút thành tựu.

 

Chỉ là bây giờ bên đó vẫn khắt khe, sống qua ngày cần tiền cần phiếu, vật tư thiếu thốn, cũng những năm qua bọn họ sống , lẽ trong phần đời còn bố thể thấy nữa.”

 

Ân Như Tú xong, sắc mặt lập tức đổi:

 

“Bố, bố ngốc nghếch gì ! Bố còn khỏe mạnh, chắc chắn thể sống lâu trăm tuổi! Cùng lắm thì chúng cùng sang Anh, chúng định cư ở nước ngoài, đợi tình hình lên chúng về!

 

Cùng lắm thì con gả cho Giang Đào là , chỉ cần đối xử với bố và Bân Bân, con chấp nhận!”

 

Nói đến đây, trong mắt Ân Như Tú ngấn lệ, đúng là vạn hạt mưa rơi hạt nào nhầm chỗ, nửa điểm cũng do con quyết định!

 

Nghe đến đây, Ân Viêm Bân tuy còn nhỏ tuổi nhưng hiểu chuyện, vội vàng :

 

“Ông ngoại, ông nhất định thể sống lâu trăm tuổi để luôn ở bên Bân Bân; đừng lo, Bân Bân sẽ đ.á.n.h đuổi kẻ , bảo vệ !”

 

Xoa xoa cái đầu nhỏ ngoan ngoãn của con trai, hốc mắt Ân Như Tú ngấn lệ, mỉm ấm áp.

 

Những năm qua may mà đứa trẻ , may mà bố ở bên cạnh, nếu bên cạnh, bà dám nghĩ những ngày tháng tiếp theo sẽ sống thế nào.

 

Ân lão gia t.ử thấy hai con như , vội vàng xua tay hiệu ông :

 

“Như Tú, những lời bố đây con và Bân Bân nhất định nhớ kỹ. Ba căn mật thất , đến bước đường cùng thì mở . Nếu đến mạo danh là họ hàng nhà chúng , các con tuyệt đối tin ai cả!

 

Đồ đạc trong ba căn mật thất , vì Bân Bân kế thừa nhà họ Ân chúng , nên tất cả đều để cho thằng bé! Nhà họ Ân chúng thể tuyệt tự ở nhánh của bố ...

 

Sáng mai, con dẫn Bân Bân đến ngân hàng rút một ít tiền, đó cất chìa khóa két sắt của Ân Viêm Bân. Trước đây bố lấy danh nghĩa của Bân Bân thuê một chiếc két sắt thời hạn ba mươi năm, cứ cất đó là .”

 

Nói xong, lưng Ân lão gia t.ử dường như còng hẳn xuống.

 

“Ông ngoại, ông yên tâm, cháu chính là con cháu của nhà họ Ân chúng , cháu nhất định sẽ về kế thừa nhà họ Ân, đồng thời rạng danh nhà họ Ân, rạng rỡ tổ tông!”

 

Ân Như Tú thì gì, vốn dĩ việc để đứa con thứ hai mang họ Ân là chuyện bà và Vân Chu bàn bạc từ , Bân Bân kế thừa tài sản nhà họ Ân là điều gì đáng trách, huống hồ bố cũng để một phần cho bà và chị em gái.

 

Sự chú ý của bà tập trung chuyện họ hàng, nhà họ chẳng chỉ còn bố bà ? Họ hàng từ chui ?

 

“Bố, bố ý gì? Họ hàng nhà chúng ? Nhà chúng còn họ hàng nào khác ?”

 

 

Loading...