Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 80

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:18:53
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Khanh Khanh một đôi mắt to ngấn nước nhìn Sở Đại không nói lời nào.

Không khí cứ như vậy giằng co.

"Sở Liên Trường ..." Triệu Trạch đến thay thuốc, khi thấy Cố Khanh Khanh đang ở đó thì "nha" một tiếng.

“Em gái Khanh Khanh, tối hôm qua ngủ ngon sao? Lời này ít nhiều mang điểm u oán.

Cố Khanh Khanh ngẩng đầu nhìn thấy một khoảng quầng thâm mắt dưới cặp kính cận, không khỏi giật mình: "Anh Triệu? Mắt anh bị làm sao vậy?"

Triệu Trạch vừa giận vừa buồn cười, ra hiệu cho Sở Đại cởi áo sơ mi, phải đổi dược cho hắn.

Sở Đại liếc nhìn Cố Khanh Khanh bên cạnh, có chút do dự. Triệu Trạch dứt khoát động thủ đẩy người ra cởi cúc áo sơ mi.

“Còn không phải nhờ phúc của em, tối hôm qua trực cả đêm." Triệu Trạch cắt bỏ băng vải quấn trước n.g.ự.c của Sở Đại, Cố Khanh Khanh trộm liếc mắt nhìn, nhìn thấy m.á.u nhiễm một vòng, hốc mắt đỏ bừng.

"Không có việc gì." Sở Đại thấy Khanh Khanh sắp khóc đến nơi, kéo cái áo sơ mi che lại: "Không đau."

Cố Khanh Khanh càng khóc dữ dội hơn, không chỉ vì vết thương của anh ấy, mà còn vì anh ấy sắp phải đi đóng quân ngoài đảo rồi, khả năng về sau không còn gặp lại nữa.

Đoàn trưởng nói người phải chậm rãi thuần hóa, mà tình hình hiện tại người đã không còn ở đây nữa, còn thuần hóa kiểu gì nữa.

Sở Đại cùng Triệu Trạch hai mắt nhìn nhau, hai người đàn ông to lớn chẳng có biện pháp gì, Triệu Trạch vội vàng đổi dược cho Sở Đại xong thả lại một câu bỏ chạy, đầu còn không dám quay lại: "Khanh Khanh à, anh không có trách em, về nhà đừng nói với chị A Niệm, anh còn muốn đi trại thương binh ..."

Giọng nói biến mất người cùng biến mất khỏi cửa, Cố Khanh Khanh không muốn Sở Đại nhìn thấy bóng dáng chật vật của bản thân, xoay người sang chỗ khác khóc, tay cứ quẹt nước mắt không ngừng.

Sở Đại đang ngồi trên giường, nghe thấy tiếng nghẹn ngào của cô gái nhỏ, hắn chống tường ngón tay sờ vào trong túi áo khoác bên cạnh giường, theo bản năng mở nắp hộp thuốc ra, mắt nhìn cô gái trước mặt lại đẩy trở về.

Trong phòng bệnh là tiếng khóc vụn vỡ nức nở, nam nhân nhắm hai mắt, mu bàn tay che ở trước mắt, che đi sự đau lòng trong đáy mắt.

Yết hầu trượt lên trượt xuống không ngừng, muốn nói cái gì đó, cuối cùng cái gì cũng chưa nói.

Cố Khanh Khanh sau khi khóc xong, lấy tay áo lau mặt, quay đầu lại nhìn thấy bát cháo bí đỏ trên bàn cạnh giường không hề nhúc nhích, cô cầm lên, dời ghế về phía trước, cầm lấy cái thìa đưa đến miệng cho Sở Đại.

Sở Đại bỏ tay xuống, mở mắt ra nhìn cô, ánh mắt cảm xúc không rõ ràng.

"Anh không phải định đi đóng quân ngoài đảo sao? Không ăn miệng vết thương không nhanh khỏi được, làm sao ra đảo."

Cố Khanh Khanh cố nén đau khổ xuống tận đáy lòng, nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt: "Ăn đi, anh trai, ăn xong rồi em đem hộp cơm đi nhà ăn, giữa trưa em bảo anh trai em đưa cơm cho anh."

Sở Đại nhìn không chớp mắt, hắn nghe hiểu ý của em ấy.

"Về sau không đưa cơm cho anh?"

“Vâng.” Cố Khanh Khanh cố gắng hết sức để nở một nụ cười: “Không mang nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-80.html.]

Sở Đại sững sờ, nhìn xuống cái thìa bên miệng.

Hắn nói một tiếng: "Được!"

Trong phòng chỉ có tiếng người đàn ông đang uống cháo, Cố Khanh Khanh lặng lẽ đút cho anh ấy, chờ uống xong ngụm cuối cùng thì đứng dậy thu dọn hộp cơm, cố gắng không nhìn anh ấy nữa, bước chân vội vàng rời khỏi phòng y tế.

“Chú Dư.” Trở lại nhà ăn, Cố Khanh Khanh rửa sạch hộp cơm, đặt sang một bên: “Binh Đoàn có cử đồng chí dạy người dân Biên Thành làm nhà kính trồng rau không? Có thể cho cháu đi cùng được không?"

Quả bí ngô trong tay Dư Phú Quý bị cắt làm đôi, hắn kinh ngạc: "Sao vậy? Cãi nhau với Sở Liên Trường?"

“Không có.” Cố Khanh Khanh nghĩ thầm sao mình có thể cãi nhau với anh ấy được, người ta căn bản không coi trọng cô chút nào, có gì để cãi nhau đâu.

"Nhà kính trồng rau là cháu đề xuất, cháu sợ có chỗ chưa hoàn thiện, mỗi nơi đất đai khác nhau, trung tâm ở Biên Thành nơi đó gió cát không có xâm nhập nghiêm trọng như Binh Đoàn, chỉ cần đem thổ nhưỡng dưỡng phì nhiêu hẳn là có thể trồng thêm nhiều loại rau xanh ..."

Dư Phú Quý nghe con bé thao thao bất tuyệt, đau đầu: "Vậy cơm cho Sở Liên Trường thì sao? Không đi đưa cơm nữa?"

“Cháu không đưa." Cố Khanh Khanh lắc lắc bọt nước trên tay, mặt không biểu tình: "Cháu nói với anh trai một tiếng, để anh ấy đi đưa."

“… Được đi.” Không biết con bé này đã xảy ra chuyện gì, có phải Sở Liên Trường nói lời gì không xuôi tai hay không. Dư Phú Quý thở dài, nghĩ thầm lát đi hỏi Cố Thanh Liệt xem sao.

"Chờ lát nữa sẽ có chiến sĩ đến hướng dẫn làm nhà kính ủ phân, cháu trực tiếp đi theo là được, chú chuẩn bị cho cháu ít lương khô, tạm chấp nhận ăn một chút, buổi chiều sớm chút trở về, có khoai tây hầm xương ống."

Nghe chú ấy nói luyên thuyên, Cố Khanh Khanh trong lòng ấm áp đi phần nào: "Vâng! Cảm ơn chú Dư."

"Cái đứa nhỏ này khách khí với chú làm gì, nhớ đội mũ rơm vào đi, giữa trưa nắng ở Biên Thành rất độc."

“Đã biết ạ.” Cố Khanh Khanh không quay đầu lại, giơ tay, bóng dáng mang theo vài phần tiêu sái.

Buổi trưa, Cố Thanh Liệt từ nhà ăn mang cơm đến cho Sở Đại.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra, Sở Đại theo âm thanh nghiêng đầu xem.

Quả nhiên, em ấy không có tới đưa cơm.

Khóe môi người đàn ông mím chặt.

Cố Thanh Liệt đoán giữa hai người có gì đó không ổn xảy ra rồi, đem cơm bày biện ra cho Sở Đại, kéo ghế ngồi bên cạnh, cầm lấy hộp cơm còn lại bắt đầu ăn.

Sở Đại thấy hắn ăn ngấu nghiến không có ý tứ mở miệng, hắn chủ động: "Lão Cố?"

"Hả?" Cố Thanh Liệt đang ăn: "Sao? Miệng vết thương đau? Hay là không muốn ăn?"

"Khanh Khanh biết chuyện tôi muốn đi đóng quân đảo Bạch Sa."

“Ồ.” Cố Thanh Liệt tùy ý đáp một tiếng rồi mới phản ứng lại được, âm lượng tăng thành âm gió: "Cậu nói cái gì? Đóng quân ở đảo Bạch Sa?"

"Sở Đại, cậu đem toàn bộ nói cho rõ ràng, hai ta có phải là anh em không? Chuyện lớn như vậy sao cậu trước tiên không nói với tớ? Trước hai ngày chỉ đạo viên còn nói từ Binh Đoàn tuyển người thành một đại đội đi đóng quân trên đảo Bạch Sa, lúc đó cậu còn không ở, còn nằm trên giường dưỡng thương, ai nói cho cậu? Báo cáo đã nộp lên trên rồi?"

Loading...