Đội sản xuất đã báo cáo đóng góp của họ lên công xã, công xã lại báo cáo lên cấp trên, cuối cùng tỉnh đã biểu dương họ, báo chí còn lấy họ làm ví dụ, kêu gọi thanh niên trí thức cả nước học tập tinh thần bám rễ ở nông thôn, chịu khó chịu khổ của họ.
Cố Khanh Khanh suy nghĩ một chút cũng đã hiểu, anh Mạnh Nam bọn họ đều có năng lực, huyện cũng hy vọng họ có thể đóng góp nhiều hơn, tạo ra thêm vài đội sản xuất mẫu mực như đội sản xuất vô địch như vậy.
Sau bữa ăn, Cố Khanh Khanh từ tay anh cả đón lấy con trai út, Sở Đại cũng bế con gái từ tay mẹ vợ, hai vợ chồng cùng nhau lên lầu.
Hai đứa bé sinh đôi đã chơi đến mệt lả, Cố Bình và Cố An vừa tỉnh dậy, muốn dẫn chúng đi đến cung tiêu xã mua pháo.
Cố Khanh Khanh không ngăn cản, ở thôn Đại Truân Tử chẳng có gì phải lo lắng, cô đưa tiền cho con để hai anh em trông nom thêm Cố Bình và Cố An.
Thẩm Tuy đã lên lầu ngủ từ sớm, hai vị trưởng bối và Cố Thiết Trụ nói chuyện rất hợp ý nhau, Sở Uyên cũng rất quen thuộc với nơi này, nhất quyết dẫn ông Tần ra ngoài đi dạo ngắm cảnh.
Ông Tần thấy nhà nào cũng là nhà hai tầng rất ngạc nhiên, ông cũng muốn tìm hiểu thêm về đội sản xuất vô địch mà mình đã thấy trên báo.
Dù sao thì họ cũng không cần Cố Khanh Khanh phải lo lắng.
Lên lầu, cô lại nói với Sở Đại về chuyện của anh Mạnh Nam bọn họ: "Với khả năng của anh Mạnh Nam và mọi người, tương lai của họ chắc chắn sẽ rộng mở."
Sở Đại gật đầu: "Con đường phía trước của họ còn dài, anh khá ngạc nhiên khi họ ở lại nông thôn lâu như vậy, ngay cả khi có cơ hội trở về thành phố mà họ cũng từ bỏ." Sở Đại có ấn tượng khá sâu sắc với anh Mạnh Nam và những thanh niên trí thức đến đây.
Mấy thanh niên trí thức đó và anh tuổi không chênh lệch lắm, cùng lắm chỉ hơn hai, ba tuổi, lúc mới đến thôn Đại Truân Tử anh gặp họ, nhìn qua tưởng là người trong thôn, nhưng khí chất lại có chút khác biệt so với thôn dân.
Vào Viện nghiên cứu nông nghiệp, chỉ cần chuyên tâm nghiên cứu, sau này chắc chắn sẽ thăng tiến, tuổi trẻ và năng lực chính là tài sản của họ.
Vừa nói chuyện vừa đến cửa phòng ngủ, Sở Đại nhấc chân nhẹ đẩy cửa mở ra, Cố Khanh Khanh bế con vào trước.
Ga trải giường và chăn đệm Thời Như Sương đã dọn sẵn, chiếc chăn dài hơn hai mét này lúc trước dùng mười hai cân bông để làm.
Cô mở chăn ra, đặt con trai út lên giường, cúi người cởi áo bông và khăn quấn cho con.
Sở Đại bế con gái đứng cạnh giường, nhìn động tác ôn nhu của vợ, ánh mắt không tự chủ mang theo ý cười.
Lần đầu gặp cô, thật sự không tưởng tượng nổi cô cũng có một mặt dịu dàng như thế, anh cứ nghĩ rằng cô có tính cách giống Cẩu Đản hơn.
Vô tư, phóng khoáng, hồn nhiên.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Nhìn gì thế?" Cố Khanh Khanh nghiêng đầu liếc anh ấy: "Đặt Kiêu Kiêu xuống đi."
Hai anh em nằm sát nhau ngủ, Sở Đại cẩn thận đắp chăn cho chúng.
Cố Khanh Khanh nhìn chăm chú khuôn mặt hai đứa con một lúc lâu, rồi đột nhiên nói: "Em phát hiện chúng thật sự chẳng giống nhau chút nào."
Sở Đại nhướng mày: "Ba thằng nhóc thì giống anh cả, Kiêu Kiêu giống em và Cẩu Đản, chúng chẳng giống nhau tí nào, vậy sao em và Cẩu Đản lại thích giống Cẩu Thặng?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-534.html.]
Cố Khanh Khanh nghiêm túc: "Vì Tinh Tinh và Kiêu Kiêu có gen của nhà họ Sở, trung hòa những điểm giống anh cả của em và Cẩu Đản."
"Được rồi, em nói đúng." Anh không tranh luận, tháo đồng hồ trên tay đặt lên tủ đầu giường bên cạnh, lấy đồ ngủ từ trong túi hành lý ra, cởi áo ngoài và thay đồ.
"Ngủ một lát đi, chú nhỏ nói tối nay ăn cơm muộn, không cần dậy vội." Họ ăn xong cơm trưa đã khoảng bốn giờ, nhà họ Cố tiện thể dời giờ ăn tối đến hơn bảy giờ.
Trong khoảng thời gian này, Cố Tài còn phải đi mua thêm ít nguyên liệu cho bữa tối tất niên.
Cá và thịt thì đủ rồi, đội sản xuất ai cũng có phần, Cố Hùng không thể ngồi yên, dẫn theo các em trai trong nhà lên núi phía sau nhà thanh niên trí thức để đào măng, trong rừng tre có rất nhiều măng mùa đông.
Dùng để xào thịt khô hương vị đặc biệt rất ngon.
Cố Viện Triều biết em gái thích ăn tôm sông, lúc nãy đã cùng Cố Bảo mang lồng đi ra bờ sông, sáng mai chắc chắn sẽ có thu hoạch.
Sở Đại cũng định đi xem thử, mà anh thật sự có chút mệt, để ngày mai đi cũng được.
Cố Khanh Khanh ngại thay đồ trước mặt anh, cô vào phòng vệ sinh bên cạnh, năm phút sau mới quay lại, đóng cửa phòng lại rồi chui vào chăn.
Không hiểu sao, cơ thể anh lúc nào cũng nóng ran, mới có vài phút mà chăn đã được sưởi ấm.
Hai đứa trẻ ngủ sát tường, Cố Khanh Khanh ngủ ở giữa, Sở Đại ngủ bên ngoài.
Cô vô thức tiến lại gần nguồn nhiệt, rúc vào lòng anh.
Sở Đại nằm nghiêng, tay phải gối dưới đầu, tay trái vòng qua eo vợ: "Ngủ đi, vợ à." Giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần dỗ dành.
Cố Khanh Khanh mắt díu lại, đầu dụi vào hõm vai anh, bàn tay anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, rất nhanh đã nghe thấy tiếng thở đều đặn.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên chóp mũi cô, rồi cũng dần nhắm mắt lại.
“Két——” Cửa bị đẩy nhẹ mở ra một khe hở, hai cái đầu nhỏ nhô lên từ khung cửa, ngó vào nhìn một lát, rồi lặng lẽ tiến đến gần giường.
"Anh ơi ..." Niên Niên vừa định lên tiếng thì bị Đoàn Đoàn lấy tay bịt miệng: "Đừng đánh thức em trai, em gái, Kiêu Kiêu dễ khóc nhất đấy." Quấy lắm.
"Ừm ..." Niên Niên gật đầu, ra hiệu cho anh buông tay, cậu đã hiểu.
Hai đứa nhỏ tự cởi áo khoác, mặc nguyên đồ bên trong, không cởi tất, leo lên giường.
Thấy bên phía ba mẹ không còn chỗ nằm, chúng liền bò sang đầu giường bên kia, dùng áo khoác làm gối, hai anh em chân ngắn nên khoảng trống vẫn đủ ôm nhau ngủ.
Sở Đại cảm nhận được có cái gì đó đang cựa quậy trong chăn, vừa mở mắt ra thì một bàn chân nhỏ đặt lên chân mình, sau đó lại đạp mạnh vào anh một cái.
"..." Anh kiên nhẫn nhìn người phụ nữ đang ngủ say trong lòng, cố nén bực bội: "Sở Lược Ảnh, nếu con còn động đậy nữa thì tối nay sang ngủ với cậu hai con!"