“Đám đàn ông trên đảo đối với gia đình thế nào chị không biết nhưng đối với đồng đội thì thật sự không thể chê.” Hứa Niệm công nhận, gật gật đầu: “Triệu Trạch nhà chị trói gà không chặt em biết mà. Cả ngày đi theo mọi người đào hầm gặp nguy hiểm không ít đâu. Lúc bị đá vụn b.ắ.n đều là mọi người dùng thân thể chắn cho anh ấy chứ với cái sức khỏe kia sớm không trụ được rồi."
Cố Khanh Khanh nheo mắt cười: “Nếu anh Triệu nghe thấy chị nói vậy anh ấy lại không phục cho xem.”
“Anh ấy giờ ngoan ngoãn rồi, ở nhà không dám nói chuyện lớn tiếng với chị nữa.” Hứa Niệm cũng cười: “Lần trước chị bảo với anh ấy, một đứa con là đủ rồi, đứa nhỏ là con trai ít nhất nhà họ Triệu có người nối dõi rồi.”
“Em đoán xem anh ấy nói gì?”
“Nói như thế nào?” Cố Khanh Khanh rất tinh ý hỏi.
“Anh ấy bảo binh lính trên đảo trung bình đều có ba bốn đứa con, Sở Đại còn có tận hai đứa, anh ấy cảm thấy mình không thể tụt lại phía sau.” Hứa Niệm nói câu này cười rất tươi, thật ra cô cũng muốn sinh thêm mấy đứa, đông con nhà cửa náo nhiệt hơn.
“Vậy cũng tốt mà.” Cố Khanh Khanh đỡ lưng ghế đứng dậy: “Sở Đại không muốn em sinh thêm, anh ấy nói anh ấy đau lòng.” Cô nhớ lại ánh mắt thương xót của anh, ánh mắt cô dịu xuống.
“Vậy em nghĩ thế nào?”
“Đến lúc đó tính tiếp, nếu không đủ sức thì thôi, như chị nói đó, nuôi hai đứa cũng đủ mệt rồi, anh hai em không thể ở trên đảo mãi.”
Cố Khanh Khanh không có tư tưởng trọng nam khinh nữ, dù đứa này là hai bé trai hay hai bé gái, cô đều thích.
“Em tự nghĩ kỹ là được rồi.” Hứa Niệm cũng gật đầu, mỗi người có suy nghĩ khác nhau, muốn sinh nhiều thì sinh nhiều, dù sao chính sách nhà nước ủng hộ, nhà cũng không thiếu ăn, không muốn sinh thì cũng không sao, nhà cũng được yên tĩnh chút.
Triệu Du lại nhắm mắt khóc, Hứa Niệm vội bế lên dỗ dành.
Cố Khanh Khanh nói: “Vậy chị Niệm, em đi lấy cơm đây, lát nữa mang qua cho chị.”
“Được, cảm ơn em Khanh Khanh, lần sau tới đừng mang đồ cho chị nữa, nhà chị có đủ rồi, em giữ mà ăn bồi bổ sức khỏe hoặc cho A Tuy cũng được.” Hứa Niệm biết những thứ này khó mua, đều là Sở doanh trưởng tốn công chuẩn bị, cô không thể tranh đồ ăn của vợ người ta được.
“Được, em biết rồi.”
Khi ra ngoài, Cố Khanh Khanh không quên đóng chặt cửa, ra ngoài sân hít một hơi thật sâu cô mới thoải mái được chút.
Bên trong quá ngột ngạt, vừa nóng vừa không thông khí, cô không dám tưởng tượng sau này mình cũng phải ở cữ một tháng như vậy sẽ thế nào nữa.
Ra khỏi sân, tiện tay đóng cửa cổng, cô đi về phía nhà ăn.
Cô cố tình đi dưới bóng cây dừa, giơ tay nhìn đồng hồ, còn ba phút nữa là mười hai giờ.
Cố Khanh Khanh không vội, chống lưng đi chầm chậm, con đường nhỏ này rải cát trắng lấy từ bờ biển, đi trên đó mềm mại không đau chân.
Gió biển mát rượi, rất sảng khoái, cô như con ốc sên từ từ di chuyển.
Chuông tan học vang lên từ tòa nhà số một, bọn trẻ ùa ra, phần lớn là về nhà ăn cơm, một số ít trẻ con tới nhà ăn ăn cơm.
Các chị dâu cảm thấy nhà đông người nấu ở nhà tiết kiệm hơn, muốn ăn món gì thì nhờ thuyền vật tư mang đến, khá tiện.
Trương Tháp tay khoác lên vai Tiểu Hoan, vừa đi vừa nói cười vui vẻ: “Trưa nay đừng ngủ trưa nữa, chúng ta đi nhặt hải sản đi.”
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-296.html.]
“Thôi đi.” có người nói: “Nhà tớ có tận mấy thùng, chó còn không thèm ăn.”
“Nhà cậu nuôi chó à?” Trương Tháp nghi hoặc.
“Không, mẹ tớ thường mắng tớ là chó con lười, tớ chẳng muốn ăn hải sản nữa.”
“Tớ cũng không muốn ăn.” Tiểu Hoan cũng nói: “Tớ còn phải về trông em trai, lão đại muốn đi thì đi một mình đi.”
Trương Tháp định nói gì đó, thấy người đang chậm rãi di chuyển phía xa, cậu thả vai Tiểu Hoan ra, chạy nhanh tới —
“Thím nhỏ ơi thím nhỏ." Giọng cậu bé trong trẻo vang lên.
Cố Khanh Khanh xoa xoa lỗ tai: “Nghe thấy rồi, tan học rồi hả cháu trai nhỏ Tiểu Tháp?”
“Đúng ạ.” Trương Tháp lấy từ cặp ra một miếng kẹo sơn trà cho cô: “Mẹ cháu nhờ chú thuyền trưởng mang tới, ngon lắm, thím ăn thử đi.”
Cố Khanh Khanh không khách sáo, nhận lấy, bóc vỏ bên ngoài cắn một miếng, sơn trà bên ngoài bọc đường, chua chua ngọt ngọt rất ngon miệng.
“Ngon thật, lần sau thím bảo chú nhờ người mua một ít gửi thuyền vật tư mang đến." Cố Khanh Khanh tìm mãi trong túi, lấy ra hai viên kẹo cuối cùng, đưa cho cậu bé: “Giờ cháu đi đâu? Về nhà ăn cơm à?”
“Đúng ạ, mẹ cháu nói mẹ làm sườn kho, còn ngon hơn cái này.” Trương Tháp bóc một viên kẹo nhét vào miệng, nói gì đó không được rõ: "Cái này khó mang ra ngoài, nếu không cháu mang cho thím mấy cái."
“Cái này cháu cứ giữ mà ăn đi.” Cố Khanh Khanh liên tục xua tay: “Nhà thím có, không để thiệt mình đâu.”
“Vậy thì tốt rồi.” Trương Tháp tò mò nhìn bụng thím: “Thím nhỏ à, trong bụng thím là em trai hay em gái ạ?”
“Thím cũng không biết nha!” Cố Khanh Khanh vo viên vỏ kẹo, nhét vào túi, cười tít mắt: “Muốn có em gái hả? Bảo mẹ cháu sinh đi nha, bé gái xinh lắm, trắng trẻo có hai b.í.m tóc đen nhánh, theo sau lưng Tiểu Tháp chúng ta gọi anh ơi, anh ơi, ngọt xớt."
Trương Tháp cực kỳ thích, nghĩ tới hai đứa em trai ở nhà chỉ biết nghịch bùn, vai cậu xìu xuống: “Thím à, hay là thím với chú sinh em gái đi, cháu hứa sẽ coi em gái như em ruột."
Cố Khanh Khanh xoa đầu: “Cái này thím không chắc được, hay là cháu hỏi chú đi, cái này do chú ấy quyết định."
Trương Tháp lập tức đồng ý: “Được ạ!”
“Được cái gì?” Một bóng dáng cao gầy tiến lại, tạo thành cái bóng lớn.
Trương Tháp nói mà Cố Khanh Khanh không kịp bịt miệng luôn: "Cháu bảo muốn thím sinh em gái cho cháu, thím bảo cháu phải hỏi chú."
“Chú, sinh thêm một em gái nhé được không?"
Sở Đại nhìn vợ rồi quay sang nhìn Trương Tháp: “Sao cháu biết trong bụng thím nhỏ không phải là em gái?”
“Thật ạ?” Trương Tháp vui mừng: “Vậy cháu về ăn cơm trước, lần sau đến tìm thím nhỏ chơi nha." Nói xong nhóc con chạy nhanh đi về.
Cố Khanh Khanh thấy chồng muốn ôm eo mình, thuận thế dựa vào: "Thằng bé sợ anh à?"
“Nhìn nó vậy có giống sợ anh không, thằng bé này ngay cả cha nó nó còn không sợ.” Sở Đại dắt cô đi về phía trước: “Em muốn đi nhà ăn?"
“Vâng, em mang cơm cho chị Niệm.”