Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 206

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:14:57
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Đại không khỏi nhìn đứa nhỏ nhiều hơn một chút, gương mặt làm anh nhìn thấy một bóng người quen thuộc, nhìn một chút là biết con cái nhà ai.

Con trai đáng yêu hơn cha nhiều.

Cố Khanh Khanh lại không nhịn được xoa đầu, đứa nhỏ cũng không tránh né, cô vô cùng thích đứa nhỏ này: "Chồng thím là từ Binh Đoàn Xây Dựng, cháu nghe qua sao?"

"Đương nhiên, cháu lớn lên trong quân đội, các Binh Đoàn phụ cận cháu đều biết, Binh Đoàn Xây Dựng đóng ở biên cảnh, mấy năm nữa cháu sẽ đi Binh Đoàn Xây Dựng nhập ngũ, đến lúc đó ...."

Nói đến đây, thằng bé bế tắc, ảo não nói: "Chú giống cha cháu đã chuyển sang hải quân rồi, về sau không thể đi tìm được."

Đột nhiên trước mắt tối sầm, chặn hết ánh sáng.

Đứa nhỏ ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đàn ông bên cạnh hơi khom lưng, lòng bàn tay mở ra, đưa đến trước mắt mình.

Đứa nhỏ nhìn xuống, có chút kinh ngạc: "Đây là?"

Trong tay Sở Đại là huy hiệu của Binh Đoàn Xây Dựng: "Binh Đoàn Xây Dựng, cho cháu."

Đứa nhỏ do dự một chút, lại đụng phải một đôi mắt cười của người bên cạnh, Cố Khanh Khanh nhẹ giọng nói: "Thím có một người anh trai đang ở Binh Đoàn Xây Dựng, về sau sẽ đi thăm người thân, chờ thím có thể hạ đảo cháu hẳn là đã đi tòng quân, gặp nhau ở Binh Đoàn nha, cháu trai nhỏ."

Lần này, thằng bé không chút do dự, nắm lấy khối huy hiệu trong tay, gặm màn thầu chạy ra ngoài, quay lại hô lên: "Như vậy định rồi! Cháu tên Trương Tháp!! Chú thím đừng quên!!"

Cố Khanh Khanh và Sở Đại nhìn nhau cười, hai vợ chồng cầm hộp cơm, xách phích nước nóng cùng nhau về nhà ăn cơm.

Gió biển ban đêm rất lạnh, lạnh thấu xương, thấy vợ co rụt cổ lại, Sở Đại hơi tiến lên che người em ấy.

Nhìn thấy hành động của anh, Cố Khanh Khanh nở nụ cười.

Trở lại sân, Sở Đại trước tiên đem bình thủy đặt ở phòng bếp, xách cái xô đi vào phòng tắm.

Nguồn nước tuy eo hẹp, nhưng ngày nào họ cũng từ kho chứa b.o.m nguyên tử ra, một thân bùn, không tắm không cách nào ngủ.

Chỉ đạo viên đã phản ứng lên thượng cấp, bên trên phái nhân viên nghiên cứu lên đảo Bạch Sa đào xem có nguồn nước ngọt ngầm không.

"Anh ơi! Mau đến ăn cơm đi, chờ lát nguội mất." Cố Khanh Khanh ở trong phòng ngủ kêu lên.

“Tới.” Sở Đại liếc nhìn cái nồi còn đậy nắp, trầm mặc một lát, quyết định tối nay có nên nhắc đến chuyện này không?

Sở Đại rửa tay trong chậu nước vừa rửa hải sản, đi nhanh vào trong phòng ngủ.

Cố Khanh Khanh đã ngồi trên giường, còn chu đáo để ra nửa vị trí cho anh.

Anh đi đến ngồi bên cạnh, còn chưa động thủ cầm đũa lên thì hộp cơm đã đưa đến trước mặt, Cố Khanh Khanh đem cá kho cùng cải bẹ thịt ti đều đưa cho anh.

Nam nhân thụ sủng nhược kinh: "Em không có làm chuyện gì có lỗi với anh chứ? Vợ?"

Cố Khanh Khanh trực tiếp nhét đũa vào trong tay anh ấy: "Anh nói cái gì vậy, em là đau lòng anh đó! Đau lòng nam nhân của mình không có vấn đề gì đúng không? Anh xem hôm nay anh quá vất vả, một thân bùn, trở về nhà chưa kịp nghỉ ngơi đã lăn lộn với em, em không phải không nhìn thấy."

"Không sai, nhưng lần sau em vẫn tự mình ăn đi." Sở Đại khẽ cười: "Anh sợ anh cả bảo anh nuôi em biến gầy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-206.html.]

Cố Khanh Khanh vô ngữ: "Anh đừng nói như là sợ anh cả em lắm vậy, đừng cho là em không biết, lúc mới đến quân khu phương nam, ở bếp không quân, hôm đó hai người đánh nhau."

“Là anh đơn phương bị đánh." Sở Đại thong thả ung dung nhặt xương cá, lại đem thịt cá thả hộp cơm của vợ: "Dù sao anh cưới em gái người ta, đuối lý, cái gì cũng phải chịu."

"Nói thật đáng thương." Cố Khanh Khanh bị anh ấy chọc cười, nhìn hộp cơm, chọc đũa vào trong: "Sau này chúng ta ăn cơm bằng chén đi."

“Đều nghe em.” Sở Đại không có phản đối, giống như vô tình: "Em là thích thằng bé hôm nay hay là thích có con?"

"Không có, em thấy thằng bé thú vị quá. Ngày đầu tiên gặp nhau thằng bé đã chỉ cho em chỗ bãi bùn có hải sản nhiều, còn nói ngày mai đưa hải sản sang cho em, anh không thấy tính cách thật tốt sao?"

Đối với điều này, Sở Đại rất tán thành: "Quả thực tính tình so với cha tốt hơn rất nhiều."

Nhìn thấy anh ấy ăn cải vụn, Cố Khanh Khanh không khỏi vươn tay nhéo nhéo mặt của chồng, căn bản không có thịt: "Anh biết cha thằng bé sao? Lúc trước thằng bé này trong sáng ngoài tối nói anh quá gầy, là bảo em giành ăn luôn phần ăn của anh."

“Liên trường của Binh Đoàn Lục Trung mang đội lại đây, trước kia từng hợp tác tác chiến." Sở Đại cười: "Vợ béo nhà mới có phúc khí, em lần sau nói với thằng bé, anh nguyện ý"

"Thôi nói anh đi, ánh mắt hôm nay anh nhìn thằng bé như hận không thể khiến thằng bé nhập ngũ ở Binh Đoàn xây dựng làm anh em với anh ngay lập tức, đừng cho là em không nhìn thấy." Cố Khanh Khanh lay một ngụm cơm lớn, nghĩ đến cái huy hiệu kia: "Cái huy hiệu kia đưa ra ngoài không có việc gì đi? Có điều lệ bảo mật gì không anh?"

"Sẽ không." Sở Đại đưa thịt vụn từ hộp cơm mình đưa hết cho vợ, từ hộp cơm vợ gắp hết rau dưa: "Đêm nay tắm rửa sao?"

“Có nha." Cố Khanh Khanh ngượng ngùng nói: “Quần áo chúng ta thay tối hôm qua còn chưa giặt.” Cô đột nhiên cảm thấy mình thật lười biếng, con dâu nhà người ta vô cùng siêng năng, hôm nay đi ngang qua sân nhà người khác, nhìn thấy bên trong phơi chăn, quần áo, quần áo trẻ con người lớn chất thành đống.

Cô đoán đoán chăn là ôm ra phơi nắng, có quần áo là mấy đứa nhỏ đi bờ biển làm ướt phơi khô, nơi này nước không đủ giặt nhiều quần áo đến vậy."

Sở Đại cũng không để ý tới, chậm rãi ăn cơm: "Chờ sau khi tắm xong đem quần áo để trong nhà vệ sinh, anh đến giặt."

“Này ngượng ngùng quá." Cố Khanh Khanh vẫn điệu bộ cũ.

Sở Đại cười hừ hừ, đã nhìn rõ vợ rồi: "Mau ăn đi, hộp cơm sáng mai anh mang sang."

“Được rồi!” Cố Khanh Khanh vui vẻ cười, an tâm ăn cơm.

Sau khi ăn xong, Sở Đại dọn dẹp bàn ăn, cô đi đổ nước rửa hải sản ra sân sau.

Sở Đại ra ngoài đổ xương cá, thấy vợ ngồi xổm trong góc, thuận miệng hỏi: "Em chuẩn bị trồng cái gì?"

“Bắp cải, còn có ớt cay, hai loại cây này bền bỉ sống dai nhất." Cố Khanh Khanh lôi kéo anh ấy lại đây, khoa tay múa chân cho anh ấy xem: "Em muốn đào một bể nước ở đây, trữ nước mưa để dùng tưới rau."

Sở Đại gật đầu: "Muốn anh hỗ trợ."

“Anh trai thật thông minh, em còn chưa đem cuốc trả lại cho quân nhu, cho nên…” Dưới ánh trăng, đôi mắt to đen láy của Cố Khanh Khanh sáng ngời nhìn anh, giống như có một vì sao rơi xuống đáy mắt.

“Anh hiểu rồi, vừa ăn cơm xong hoạt động chút, giúp em đào hồ chứa nước đúng không." Sở Đại lắc đầu cười: “Ngoài miệng nói đau lòng nam nhân nhà mình, trong lòng vẫn luôn nghĩ làm cách nào để anh làm việc không nghỉ ngơi."

Cố Khanh Khanh mỉm cười, nhón chân hôn lên khóe miệng anh: "Trong nồi vẫn còn một ít hải sản, bồi bổ cho anh. Ngày mai sáng em đi trả cuốc hỏi thăm xem có màn nilon không, đem lót ở dưới, như vậy nước mới không bị rò rỉ đi mất."

"..." Sở Đại bất lực nhìn vợ, vốn tưởng bản thân đã trốn được một kiếp.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thôi … Được đi! Đành vậy!

Loading...