Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 189
Cập nhật lúc: 2025-03-26 19:55:52
Lượt xem: 20
Sở Đại kéo ghế ra, tiếp đón Chử Chiêu ngồi xuống, thấy cha cầm đũa, gương mặt vui vẻ duỗi tay gắp cà tím cho vào chén, anh hơi nhướng mày.
Cố Khanh Khanh vào bếp lấy củ cải chua, tổng cộng có bốn món, cà tím om thịt, cải xào, thịt băm kho đậu hũ.
Lúc cô đi tới, Sở Uyên vừa mới nhét cà tím vào miệng, bên cạnh có ba người đàn ông nhìn chằm chằm.
"A Chiêu, anh cũng ăn đi. Anh Tiểu Hủ ngồi xuống cùng nhau ăn cơm đi, hôm nay em nấu có ba món thôi, nhưng nhiều lắm."
Chử Chiêu kéo ghế ngồi xuống, nhìn Sở Uyên tay cầm đũa trì trệ ở không trung, anh cười tủm tỉm hỏi: "Ăn ngon không chú Sở?"
Nói rồi bản thân cầm chén đũa, phải thử một chút.
Sở Uyên nhai xong, nụ cười trên mặt càng thêm đọng lại.
Có phần hoài nghi nhìn mâm đồ ăn sắc hương đều có, màu sắt rất đẹp, nước sốt đậm, bên trên hành lá cắt nhỏ, nhìn thực hoàn mỹ.
Lão tam Cố gia không phải là đầu bếp sao? Sao mà Khanh Khanh học lâu vậy ... ra thành cái hương vị thế này?
Một lần lão già ông nhai cảm thấy sao mà gian nan quá, cố tình còn phải giả vờ bình tĩnh, gật gật đầu: "Ăn ngon."
Sở Đại thấy cha mặt không biến sắt, đôi mắt liếc liếc đồ ăn, nhìn không tệ, ngập ngừng cầm đũa lên.
Chắc là, em ấy đã đi theo chú ba học được chút da lông, có tiến bộ?
Chử Chiêu hào hứng gắp một miếng đậu hũ chiên vàng ruộm cả hai mặt, bên trên có thêm thịt băm và ớt cay đỏ xắt nhỏ, trông thật ngon mắt.
Nhét thẳng vào miệng, héo bẹp ngay tức khắc.
Không dám tin tưởng được mà nhìn Sở Uyên đối diện đang kẹp cải chua, nhíu mày, suy nghĩ có phải đậu hũ để lâu bị chua, hoặc là mình với vừa từ chỗ A Đại ăn kẹo cho nên hương vị chạy mất rồi?
“Ăn ngon không, A Chiêu?” Cố Khanh Khanh đẩy cà tím om trước mặt về phía mình A Chiêu, ngồi vào bên cạnh: "Ăn ngon thì ăn nhiều chút nha, trong nồi còn cơm."
Chử Chiêu lung tung gật đầu, nhanh chóng gắp một đũa cà tím, lúc này đã học được thông minh rồi, cắn một ngụm nhỏ, thiệt nhỏ.
"..." Không thể nào hình dung được hương vị, chỉ là cảm thấy tiếc cho vẻ ngoài xinh xắn.
Sở Đại nhìn biểu hiện của anh bạn, đôi đũa tính gắp cà tím lại xoay chuyển kẹp củ cải chua, cái này là mẹ vợ làm, ở Cố gia đã ăn qua rồi, tương đối yên tâm hơn phần nào.
Đũa của hai cha con đồng thời đáp xuống đĩa củ cải chau, hai người ánh mắt chạm nhau, ánh mắt của Sở Đại đang theo sự cười nhạo.
Thực sự là có phúc.
Sở Uyên đánh nhau nửa đời người, trước nay ăn cả vỏ cây cùng rễ cỏ, lần này thật sự không ngờ món ăn đẹp mắt, mà khi ăn vào lại giống như gặp ma.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-189.html.]
Ông thông cảm liếc nhìn con trai, lại thoáng nhìn một mâm đồ ăn này, nói với cảnh vệ viên đang đứng ngốc bên cạnh: "Ngồi xuống đi, ăn nhiều một chút."
Cảnh vệ viên đứng thẳng người: "Cảm ơn thủ trưởng, tôi ăn ở nhà ăn là được rồi."
“Tôi hạ lệnh cho cậu, ngồi xuống ăn cơm.” Sở Uyên giọng điệu càng thêm nghiêm túc, Chử Chiêu nhanh chóng đưa chén bát sang.
Cảnh vệ viên đành phải ngồi xuống, tiếp nhận chén.
Lúc trước ở Cố gia không nhiều chú ý như vậy, hiện giờ là ở Quân Khu, mình ngồi cùng bàn thủ trưởng ăn cơm xác thực có điểm kinh hãi.
Chờ cắn một ngụm thì mới biết lý do thủ trưởng nay sao hiền lành thế.
Nhìn thấy bốn người đàn ông ngồi trên bàn im lặng ăn cơm, Cố Khanh Khanh đẩy đẩy cánh tay Sở Đại: "Anh trai, sao anh không dùng bữa, anh xem anh gầy vậy, ngày mai lên đảo, về sau mỗi ngày mệt lắm."
Vân Mộng Hạ Vũ
Nói rồi, cô gắp cho anh một miếng đậu hủ lớn vào chén, trên mặt dính đầy tương, thịt.
Sở Đại tránh không thể tránh, trong lòng thở dài một hơi, nhận mệnh ăn cơm.
“Ăn ngon không?” Cố Khanh Khanh không nhận ra cô đã hỏi mấy lần, nhưng chỉ có Sở Uyên là có chính diện trả lời mình.
“Ăn khá tốt." Sở Đại gắp cho vợ một miếng cà tím, cười nói: “Nếm thử tay nghề của em đi, vội một buổi sáng còn chưa ăn miếng nào."
Nghe anh ấy nói những lời săn sóc, Cố Khanh Khanh lòng mềm như nước, chờ cà tím vào miệng, càng cảm động, thiếu chút nữa khóc ra thành tiếng.
Thảo nào mọi người đều trầm mặc không lên tiếng..
Cô còn muốn khóc không ra nước mắt đây, cố nuốt nước mắt vào trong.
Các bước làm đều đúng, cô làm đúng theo phương pháp của chú ba nấu cơm rồi mà.
Thấy vợ có chút thất vọng, Sở Đại chậm rãi nói: "Thật ra là ăn khá tốt, anh không kén chọn."
Cố Khanh Khanh: "Vậy thì anh đừng cứ ăn mỗi củ cải muối!"
Sở Uyên cười nhạo, bình tĩnh đổi thành cà tím: "Khá được, Khanh Khanh à, về sau mỗi ngày con cứ nấu cho nó ăn, ăn lâu dần thành thói quen, trù nghệ cũng lên, nghỉ phép trở về cha kiểm tra xem có tiến bộ hay không."
Chử Chiêu ở bên cạnh muốn cười mà không dám, vẻ mặt thống khổ không nói nên lời.
Chú Sở đúng là hố con trai mà, sợ A Đảo trên đảo sướng quá hay gì?
Sở Đại cũng hiểu ý của cha, nhếch mép, tiếp tục ăn cơm.
Bữa cơm này diễn ra rất dài, ăn cơm mà thống khổ cực kỳ, Sở Uyên từ khi thành Quân Trường thì đồ ăn đã thay đổi, ngon lành, vậy mà hiện tại thành Tư Lệnh ngược lại một ngày không bằng một ngày.
1 giờ 30 phút chiều cuối cùng cũng kết thúc bữa ăn khó khăn, mọi người kể cả Cố Khanh Khanh thở dài một hơi, nhìn nhau, đồng thời nở nụ cười.