Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 84
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:13:02
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Muốn gả ? Vậy thì gả chị cả tính, lý nào chị lấy chồng mà em cưới cả. Chị cả lớn tuổi hơn , cũng tới lúc lập gia đình đấy. Hay là để chị cả lấy mà định gả , còn còn nhỏ, chờ thêm cũng mà."
Thẩm Xuân đang xem kịch vui bên cạnh, lập tức lớn tiếng phản đối: "Con lấy chồng !"
Cô , cái gọi là cháu trai chẳng qua là một thằng ngốc tìm vợ, cô mới đời nào chịu gả cho một thằng ngu! Cô gả cho như Lý trí thức.
Khóe môi Thẩm Hạ khẽ nhếch lên, giọng lạnh băng:
"Đã thì ai đồng ý thì đó mà gả. Dù đợi chị lấy chồng mới gả."
"Cô lấy liên quan gì đến ? Thẩm Hạ, cô cứ lời mà lấy chồng , dù với nhan sắc của cô, cũng chẳng mấy đàn ông cưới ."
Thẩm Xuân sốt ruột. Cô , nhà sẵn sàng đưa năm mươi đồng tiền sính lễ. Mẹ đồng ý , đợi Thẩm Hạ gả , tiền đó sẽ dùng để may cho cô một bộ quần áo mới.
Thẩm Hạ bật "phì" một tiếng, ánh mắt đảo một vòng Thẩm Xuân, nhịn hỏi:
"Chị nhan sắc thế nào? Là cao hơn chị, mắt to hơn chị, là ngũ quan sắc nét hơn chị? Nếu như mà ai , thì e là với bộ dạng của chị, cả đời chỉ thể nhà đợi Thẩm Thu với Thẩm Đông nuôi thôi."
Thẩm Xuân tức đến đỏ mắt, nhưng lời Thẩm Hạ , cô phản bác câu nào. Quay sang cầu cứu, hiệu, cô lập tức giơ tay định tát thẳng mặt Thẩm Hạ.
Khuôn mặt Thẩm Hạ trầm xuống, đưa tay chặn cái tát của Thẩm Xuân, tay bóp lấy cổ tay cô , sức siết mạnh khiến Thẩm Xuân lập tức gào lên t.h.ả.m thiết như chọc tiết.
Mẹ Thẩm và Thẩm Đại Trụ đều hoảng hồn. Vừa định mở miệng bảo Thẩm Hạ buông tay thì thấy cô kéo tay Thẩm Xuân lôi thẳng cạnh cái lu nước ở cửa bếp.
Mẹ Thẩm thấy tình hình , vội bước theo, miệng la lớn:
"Con hai, đồ trời đ.á.n.h! Mau buông chị mày !"
Thẩm Hạ chẳng thèm để tâm, kéo thẳng Thẩm Xuân đến bên lu nước, đưa tay còn đặt lên đầu cô , ấn thẳng xuống nước.
Vừa tối nay Thẩm Đại Trụ mới gánh đầy nước về.
Thẩm Xuân sợ đến mức giãy giụa loạn xạ, miệng ú ớ thành tiếng, nhưng Thẩm Hạ chẳng để cho cô kêu. Cái đầu cứ như quả bóng ấn xuống kéo lên liên tục. Chân Thẩm Xuân mềm nhũn, sợ đến phát run, nhưng Thẩm Hạ giữ c.h.ặ.t nên ngã cũng ngã nổi.
Trong lòng trào dâng nỗi sợ hãi vô hạn, cô cảm thấy hôm nay chắc chắn sẽ Thẩm Hạ dìm c.h.ế.t mất. Trong đầu chỉ còn một tia hối hận, thì lên tiếng, để cha mặt xử lý Thẩm Hạ thì hơn.
Mẹ Thẩm xông đến, vỗ tay Thẩm Hạ gào lên: "Con hai, đồ trời đ.á.n.h! Buông chị mày mau! Nó sắp c.h.ế.t đuối kìa!"
Thẩm Hạ lạnh lùng liếc bà một cái, nhạt: " thấy chị cả đầu óc vấn đề, nên giúp chị rửa cho tỉnh táo."
Mẹ Thẩm hét lên: "Tao thấy đầu óc mày mới vấn đề đấy! Mau buông chị mày !"
Thẩm Hạ trừng mắt bà , giọng lạnh như băng: "Hay là cũng lú ? Có cần rửa luôn một thể ?"
Mẹ Thẩm: "..."
"Trời ơi ông ơi! Nhà hết sống nổi ! Mình ơi, kiếp tạo nghiệt gì mà sinh đứa con mất dạy thế chứ!"
Thẩm Đại Trụ sải bước đến, n.g.ự.c phập phồng vì tức, giọng nặng như chì:
"Con hai, buông chị mày . Đừng quên mày vẫn còn sống trong cái nhà đấy."
Thẩm Hạ nhướng mày, đối mặt thẳng ông , hồi lâu mới bật nhẹ xách Thẩm Xuân lên, buông tay khỏi mái tóc cô .
Ý ông , cô hiểu đó là một lời đe dọa. tình cảnh hiện tại, đúng là cô vẫn cần ở nhà họ Thảm, nên dù sợ, cô cũng cách ứng phó để ở .
Chỉ là, cô thời gian rảnh mà suốt ngày đấu trí với bọn họ. Thẩm Đại Trụ và vợ dễ đối phó như vẻ ngoài. Hai đó đầy trò trong bụng. ít nhất hôm nay cô đạt mục đích. Có lẽ vài ngày tới sẽ còn ai nhắc đến chuyện ép cô lấy chồng nữa.
Đợi thêm mấy hôm nữa, khi lá thư cô gửi hồi âm, cô sẽ tính sổ một thể luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-84.html.]
" , nếu chị cả lấy chồng thì cũng sẽ lấy. Không ai ép ! Bây giờ là xã hội mới, tôn trọng tự do hôn nhân. Nếu còn dám tự ý sắp xếp chuyện hôn sự của thì ngại tìm cán bộ phụ nữ để phân xử đấy." Thẩm Hạ sợ vợ chồng Thẩm Đại Trụ giở trò, quên buông lời cảnh cáo.
Nói xong, mặc kệ vẻ mặt đặc sắc của từng trong sân, cô lưng trở về phòng. Chẳng bao lâu , cô ôm quần áo và chậu giặt ngoài.
Thẩm Hạ khỏi, sân nhà lập tức náo loạn. Tiếng gào của Thẩm Xuân, tiếng mắng c.h.ử.i của Thẩm kéo dài mãi dứt. May mà nhà họ ở cuối làng, nếu còn tưởng nhà c.h.ế.t chừng.
Sau khi khỏi nhà, Thẩm Hạ sông giặt đồ , đó đến chỗ nướng khoai. Từ ruộng khoai bên cạnh, cô đào mấy củ, dựng tạm một bếp lửa đơn giản từ tốn nướng.
Chờ ăn xong, dọn sạch hiện trường, trời cũng tối hẳn, cô mới ôm chậu quần áo giặt về nhà. Vừa tới cổng, liền bắt gặp Thẩm Đông đang đó, như thể cố tình chờ cô.
Thấy cô về, liền chạy , khẽ gọi một tiếng: "Chị hai."
Thẩm Hạ biểu lộ gì, quan sát Thẩm Đông một lượt hỏi:
"Đứng đây chờ chị ?"
Thẩm Đông gật đầu, chỉ sang một bên:
"Chị hai, qua bên chuyện !"
Thẩm Hạ đặt chậu quần áo xuống đất, theo sang một bên. Thẩm Đông im, cúi đầu, hai tay xoắn , lâu câu nào. Thẩm Hạ cũng giục, chỉ tựa lưng tường, khoanh tay chờ suy nghĩ xong.
Một lúc lâu , như hạ quyết tâm, Thẩm Đông ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc cô.
"Chị hai, em hỏi chị một chuyện ?"
Khóe môi Thẩm Hạ cong lên: "Chuyện gì?"
"Trong lòng chị, em với Thẩm Thu là em trai của chị ? Giống như Tiểu Hổ với chị Phương Phương ."
Thẩm Hạ sửng sốt, hiểu Thẩm Đông đột nhiên hỏi chuyện , nhưng vẫn trả lời:
"Chỉ cần hai đứa coi chị là chị, thì chị đương nhiên sẽ coi hai đứa là em trai ."
"Thật ? Chị hai, chị thật đấy chứ?" Giọng Thẩm Đông phấn khích hỏi . Thẩm Hạ hiểu vui đến thế, nhưng vẫn phối hợp gật đầu.
Cuối cùng Thẩm Đông cũng thở phào nhẹ nhõm, nở nụ tươi rói với cô:
"Em với Thẩm Thu nhất định sẽ đối xử với chị, chị cứ yên tâm. Chuyện cha bắt chị gả chồng, cứ giao cho bọn em lo. Chị hai lợi hại như , nhất định lấy một cũng lợi hại như chị mới ."
Thẩm Hạ mấy lời ngô nghê của Thẩm Đông cho ngẩn , tại chỗ suy nghĩ một hồi cũng hiểu tìm rốt cuộc vì lý do gì. Chẳng lẽ là thấy cô tối nay vì chuyện cưới gả mà cãi với vợ chồng Thẩm Đại Trụ, nên đặc biệt đến để an ủi?
"Chị hai, về nhà thôi." Cuối cùng cũng trút gánh nặng trong lòng, tâm trạng Thẩm Đông lên hẳn, xoay về nhà. Cậu về gấp, còn cùng Thẩm Thu chọn cho Chị hai một đối tượng xứng đáng.
Chuyện liên quan đến phận của Thẩm Hạ, Thẩm Đông . Trong tiềm thức, sợ mất chị . Cậu nghĩ, chỉ cần với Thẩm Thu đối xử với Chị hai, thì cô sẽ mãi mãi là chị của bọn họ.
Tối qua Thẩm Hạ ngủ ngon, trời còn sáng hẳn cô tỉnh dậy.
Thẩm Xuân cạnh vẻ tối qua cô dọa sợ, cô cũng rõ cô phòng từ lúc nào, chỉ cả đêm ngủ yên, đến nửa đêm còn lảm nhảm mớ nữa.
Thẩm Hạ thì ngủ mơ mơ màng màng, cũng chẳng rõ cô gì.
Hôm nay chuyện gì đặc biệt, vẫn đồng việc nên cô cũng nướng, trở dậy, mặc quần áo ngoài chạy bộ sớm. Trên đường hôm nay gặp Cố Hồng Quân. Mấy hôm nay bận rộn với chuyện thế của , cô suýt nữa quên béng mất đối phương.
Thẩm Hạ nghĩ chắc kiếm dịp "tình cờ gặp gỡ" Cố Hồng Quân, xem thử lộ tí manh mối nào . Cô rời khỏi cái nơi , hiện tại thì Cố Hồng Quân là lựa chọn nhất.
Gần sáng, cô trở về nhà. Có lẽ vì màn loạn tối qua, Thẩm Xuân và Thẩm đều dám đụng đến cô, thấy cô là tự động tránh xa. Thẩm Đại Trụ tuy mặt mày vẫn âm trầm, nhưng cũng nhắc đến chuyện bắt cô lấy chồng nữa.