Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 365
Cập nhật lúc: 2026-04-01 16:35:00
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất nhiên cũng loại trừ khả năng ông nội quá tự tin trình cờ tướng của nên bao giờ nghi ngờ gì.
Ông cụ liếc cháu trai một cái, đắc ý :
"Hôm nay chuyện thắng cờ."
Chu Tri Bạch lập tức tò mò, đắn trêu tiếp:
"Chẳng lẽ ông nghĩ thông , tìm cho cháu một bà nội mới?"
Khi bà cụ mất, ông nội cũng chỉ mới ngoài năm mươi. Tuổi mà tìm bạn đời mới cũng chẳng chuyện gì quá đáng. Cả nhà khi đó đều ủng hộ ông kiếm một bầu bạn, vì ông suy sụp khá lâu, ai cũng nghĩ bên cạnh thì ông sẽ nguôi ngoai phần nào nỗi mất mát.
Lúc chính chú hai là nhắc tới đầu tiên và kết quả là ông nội cầm chiếc giày từ tầng lầu đuổi đ.á.n.h xuống tận tầng trệt.
Một đàn ông gần ba mươi tuổi, bố ruột dùng đế giày tét cho sưng m.ô.n.g, trở thành vết nhơ lớn nhất đời chú hai.
Khi đó Chu Tri Xuyên gần mười tuổi, tận mắt chứng kiến cảnh cha ông nội cầm giày đ.á.n.h thương tiếc.
Đau thì cũng thôi , cái mất mát lớn nhất là mặt mũi. Hình tượng " cha cao lớn, oai phong" mà chú hai gầy công xây dựng, mấy cú giày của ông cụ đạp nát còn mảnh.
Từ đó về , chú hai chẳng còn mặt mũi dạy dỗ Chu Tri Xuyên, thuận nước đẩy thuyền, chuyển giao trách nhiệm "dạy con" cho ông nội đảm nhận.
Ông cụ lúc cũng nghiêm khắc tuyên bố cả nhà, từ nay về , ai còn dám nhắc đến chuyện ông tái hôn thì chính là nghịch t.ử. Cả đời ông, ngoài bà cụ thì từng nghĩ đến phụ nữ nào khác.
Hôm đó ông cụ thực sự nổi giận, từ đó trở ai trong nhà còn dám nhắc đến chuyện ông cụ tìm bạn đời mới nữa.
Chu Tri Bạch khi còn nhỏ, nhớ lời cảnh cáo năm đó. Bây giờ lỡ miệng, Chu bên cạnh toát cả mồ hôi vì sợ, theo phản xạ liếc nhanh xuống chân ông cụ.
Chiếc giày năm xưa đ.á.n.h chú hai là rút từ chân mà!
May mà ông cụ nổi trận lôi đình, còn tâm trạng pha trò:
"Cả đời , xứng vợ ông chỉ bà nội cháu. Những bà khác đời cơ hội, đời thì càng ."
Chu Tri Bạch chẹp miệng:
"Thế ông vui là vì chuyện gì?"
Ông nội xoa râu, đầy ẩn ý:
"Con bé nhà họ Hàn sắp về thành ."
Chu Tri Bạch khựng :
"Hàn Hiểu Lâm sắp về?"
Lần còn Hàn Hiểu Quân ông nội gã định đón Hàn Hiểu Lâm về thành, mà mới mấy ngày, nhanh về ?
Ông cụ gật đầu:
"Ừ, hôm nay gặp ông Hàn, ông bảo con bé lên tàu, ba hôm nữa là tới."
Chu Tri Bạch nhíu mày:
"Mà cô về thì liên quan gì đến ông mà ông vui ?"
Ông nội liếc , đáp.
Chu Tri Bạch: "..."
Anh hiểu ý ông nội, nhưng Chu thì đoán . Thật thì Hàn Hiểu Lâm cũng đến tuổi kết hôn.
Trước đây nhà họ Hàn từng tính chuyện kết với nhà họ Lý. khi Lý Quân khác ở quê, nhà họ Lý còn xảy chuyện, nên chuyện hôn sự giữa hai nhà cũng chìm xuồng luôn.
Dạo gần đây, thấy ông cụ cứ lo lắng cho chuyện cưới xin của Chu Tri Xuyên, mà ông Hàn lui tới, mà nhà họ Hàn cũng cô cháu gái chồng.
Mẹ Chu hỏi khéo:
"Bố, chẳng lẽ đối tượng ?"
Ông cụ con dâu cả đầy tán thưởng, vẫn là con dâu lớn hiểu chuyện.
"Cũng một khá hợp, còn thành thì xem ý hai đứa nó thế nào."
Miệng thì thế, chứ trong lòng ông cụ chắc chín phần.
Ông cụ tin rằng Chu Tri Xuyên sẽ hài lòng với ông chọn. Hàn Hiểu Lâm, từ nhan sắc, năng lực đến nhân phẩm đều xứng với cháu trai ông.
Điều quan trọng là, chính ông Chu là mở lời kết .
Hôm đó ông cụ chỉ thuận miệng than:
"Cháu trai lớn nhà cũng đến tuổi , tính dịp Tết cho nó lo luôn chuyện cả đời."
Ông Hàn lập tức cháu gái ông cũng đúng lúc về thành.
Hàn Hiểu Lâm thì ông Chu , cũng từng gặp vài , ấn tượng tệ.
Thấy ông cụ phản đối, ông Hàn liền nửa đùa nửa thật:
"Hay là... chúng thông gia nhé? Con bé Hiểu Lâm nhà cũng đến tuổi , tự khen, chứ nó mà sánh với cháu trai ông thì cũng tệ ."
Dạo gần đây ông Chu mới sớm về muộn lo cho chuyện đại sự của cháu trai. Ông cụ ghé qua hết các nhà con gái trong đại viện, nhưng ai lọt nổi mắt ông.
Người thì tuổi hợp, thì duyên.
Đang rầu rĩ thì "lời đùa" , ông Chu lập tức động lòng.
Mồm thì :
"Không thể, nhưng quyết định vẫn để tụi nhỏ chọn, dù giờ là thời đại hôn nhân tự do, lớn thể ép buộc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-365.html.]
Hai ông già bâng quơ mà định luôn chuyện trăm năm của hai đứa trẻ.
Bảo là đùa? Ai tin?
Hai ông đều là cáo già tiếng trong đại viện, chẳng ai chơi câu nào cả.
Tóm , mỗi một mục đích nhưng mục đích ăn khớp với .
Chu Tri Bạch cuối cùng cũng phản ứng kịp, mắt trợn to:
"Cái cô mà ông chẳng lẽ là... Hàn Hiểu Lâm?"
Ông cụ liếc:
"Sao? Cháu ý kiến?"
Ý kiến thì , chỉ là nó đột ngột và vô lý quá thôi.
Từ bao giờ nhà họ Chu và nhà họ Hàn đến mức tính chuyện thông gia?
Còn nữa, để Hàn Hiểu Lâm chị dâu cả, cứ sai sai?
Dù , giờ Chu Tri Bạch cũng ghét Hàn Hiểu Lâm như nữa.
như câu: "Kẻ thù của kẻ thù là bạn."
Hồi vì liên quan tới Lý Quân, ghét Hàn Hiểu Lâm, ghét bất cứ ai dính líu đến . Dù cô chẳng gì đụng chạm , nhưng vẫn thấy ưa.
từ lúc Hàn Hiểu Lâm cũng hận Lý Quân thấu xương, cái cảm giác ghét bỏ tự nhiên vơi ít.
Việc ông cụ ý tác hợp Hàn Hiểu Lâm với Chu Tri Xuyên, Thẩm Hạ cũng lấy bất ngờ.
Từ cái thời ông cụ Hàn cứ ba ngày hai bận chạy sang nhà họ Chu, cô ngờ ngợ đoán lẽ đơn giản chỉ là vì chuyện đưa Hàn Hiểu Quân lính ở Tây Bắc.
Vì chỉ để giải quyết việc đó thì chẳng cần ông Hàn hạ qua như .
Không cần nhà họ Chu giúp, nhà họ Hàn cũng đủ sức đưa Hàn Hiểu Quân quân đội, mà ở Tây Bắc cũng chẳng thiếu mạnh hơn Chu Tri Xuyên.
Vậy thì ông cụ Hàn việc gì hạ thấp đến mức , trong khi quan hệ giữa hai nhà cũng chẳng thiết đến mức mặt giúp ?
như cô đoán, cuối cùng cũng ứng nghiệm.
điều Thẩm Hạ thực sự tò mò là khi tin Hàn Hiểu Lâm về thành phố, Lý Quân sẽ gì?
Liệu ch.ó cùng rứt giậu ?
Trước đó Hàn Hiểu Quân từng , khi Lý Quân chia tay Quý Giai Giai, sang theo đuổi Hàn Hiểu Lâm, đến mức cô dám khỏi nhà vì quấn lấy.
Với cảnh hiện tại của Lý Quân, Hàn Hiểu Lâm chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất của . Chừng nào đạt mục đích, sẽ dễ dàng buông tay. ...
Quả nhiên, Thẩm Hạ đoán sai.
Vừa tin Hàn Hiểu Lâm về thành phố, Lý Quân đúng là phát điên lên thật. Những ngày , vẫn luôn tìm cách khiến Hàn Hiểu Lâm đổi suy nghĩ mà về bên .
Chỉ tiếc, Hàn Hiểu Lâm tránh còn hơn tránh dịch bệnh, khiến Lý Quân cảm thấy cực kỳ thất bại. Không tiến triển, Lý Quân nghĩ một chiêu độc khiến Hàn Hiểu Lâm mất mặt, bại danh liệt, thể về cầu xin .
Kế hoạch nghĩ xong, chỉ còn chờ thời cơ tay thì tin Hàn Hiểu Lâm trở về thủ đô.
Không đúng, là đến khi tin thì Hàn Hiểu Lâm lên tàu về thành phố từ lâu .
Lý Quân vội chạy đến nhà họ Thẩm để xác nhận, nhưng lúc Hàn Hiểu Lâm xa lắm . Nực nhất chính là hai con nhà họ Thẩm còn hề gì về chuyện Hàn Hiểu Lâm rời .
Mẹ Thẩm mơ màng, mở to mắt hỏi.
"Đồng chí Lý, Tiểu Hàn chỉ xe bò thị trấn mua đồ thôi, về thành phố? Cậu nhầm chăng?"
Người rõ ràng trốn cả nhà họ Thẩm và dân làng, bí mật về thành phố !
Sắc mặt Lý Quân lạnh băng, nghiến răng nghiến lợi.
" nhầm. Hàn Hiểu Lâm về thành phố. Lén lút về luôn, với ai một lời."
Tin Hàn Hiểu Lâm về thành phố là do đồng chí Đỗ vô tình hớ mà đồng chí Đỗ chính là bạn trai của con gái đội trưởng, chắc chắn thể dối.
Mẹ Thẩm tin, lập tức chạy phòng của Hàn Hiểu Lâm xem.
Trong phòng, chăn gối vẫn gấp gọn gàng đặt giường sưởi như cũ. Cái va-li da mà Hàn Hiểu Lâm mang theo lúc tới nhà họ Thẩm cũng vẫn nguyên tủ đầu giường.
Mẹ Thẩm thở phào nhẹ nhõm, hành lý vẫn còn nguyên nghĩa là Hàn Hiểu Lâm .
Bà rõ thứ giá trị của Hàn Hiểu Lâm đều cất trong chiếc va-li đó, nếu thật sự về thành phố thì thể mang theo. Hơn nữa, hôm nay lúc Hàn Hiểu Lâm khỏi nhà cũng chỉ mang theo một cái ba lô nhỏ, xẹp lép, chẳng gì bên trong.
Lùi một bước mà , với mối quan hệ thiết như chị em giữa cô và Triệu Lệ Lệ, nếu thật sự về thành phố thì chắc chắn với Triệu Lệ Lệ một tiếng.
Có suy nghĩ , Thẩm an tâm hẳn ngoài với Lý Quân.
"Đồng chí Lý, hành lý và chăn màn của Tiểu Hàn vẫn còn nguyên. Con bé chắc chắn về . Hơn nữa, nếu về, kiểu gì nó cũng với... Lệ Lệ một tiếng."
Lý Quân lạnh.
"Thủ đô thiếu gì đồ ? Ai thèm mang theo chăn màn với quần áo cũ về chứ? Còn nữa, Triệu Lệ Lệ ?"
Từ lúc nhà họ Thẩm đến giờ, vẫn thấy bóng dáng Triệu Lệ Lệ . Nghe dân làng đồn rằng Triệu Lệ Lệ đang quen một công nhân chính thức ở thị trấn, quan hệ tiến triển khá , chắc sắp đến lúc thành chuyện.
Lý Quân khẽ nhếch môi, đầy mỉa mai.
Mẹ Thẩm sững , gương mặt thoáng hiện vẻ chột .
là mấy ngày nay Triệu Lệ Lệ nhà. Mà nhà thì ? Đương nhiên là thị trấn tìm yêu ăn gạo chính quy của cô .