Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 361
Cập nhật lúc: 2026-04-01 16:34:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Tri Bạch vì tức chuyện Ngụy Tiểu Béo lén thư cho Chu Tri Ninh nên khi cô rời , liền hậm hực xuống bàn học, lôi giấy b.út , định cho Ngụy Tiểu Béo một bức thư "cảnh cáo", sáng sớm mai gửi ngay lên Tây Bắc.
Thẩm Hạ Chu Tri Bạch đang tức tối thư, chỉ thấy trẻ con đến phát ngốt. Nói ưa Ngụy Tiểu Béo rể thì cũng hẳn. Dù Ngụy Tiểu Béo cũng là bạn của , về nhân phẩm thì yên tâm.
Nói là chê xuất nhà Ngụy Tiểu Béo thì càng , nhà họ Chu cởi mở trong chuyện hôn nhân của con cái. Nếu thì Thẩm Hạ là một cô gái nông thôn chính gốc thì thể nhà họ Chu đồng ý cưới ?
Hơn nữa, với kiểu tính cách hiền lành dễ chịu của cha Ngụy, nếu thật sự thông gia với một nhà quyền thế như họ Chu, thì bảo đảm họ chẳng dám nửa câu khó với Chu Tri Ninh.
Thậm chí còn cung phụng con dâu như bà tổ.
Chu Tri Ninh lấy chồng về nhà họ Ngụy thì chắc chắn cần lo chuyện chồng nàng dâu. trong lòng Chu Tri Bạch vẫn cứ thấy khó chịu. Cứ nghĩ đến việc gọi thằng nhóc bám đuôi là " rể" là thấy gợn gợn, khó chịu tả nổi.
Thẩm Hạ cũng nên khuyên , vì lúc Chu Tri Bạch y như một thanh niên đang tuổi dậy thì phản nghịch, càng khuyên càng phản tác dụng, chừng còn liên lụy đến "đồng chí Tiểu Béo".
Thế là cô quyết định mặc kệ. Để tự giãy một hồi, khi hết giãy thì tự khắc bình tĩnh . Dù gì cũng thể thật sự "chia rẽ uyên ương" , kiểu chuyện đó.
Chu Tri Bạch nghiến răng nghiến lợi thư "đe dọa", còn Thẩm Hạ thì giường, mở món quà chồng tặng. Đó là một chiếc hộp gỗ tinh xảo, cổ điển. Về chất liệu hộp thì cô , chỉ thấy chắc chắn là đáng giá.
Hộp khóa, khi Chu đưa hộp thì cũng kèm theo luôn chìa khóa, Chu Tri Bạch cầm giúp đó đưa cho cô.
Thẩm Hạ móc chìa khóa , cắm ổ khóa, xoay nhẹ một cái là mở . Cô vốn nghĩ bên trong chắc là trang sức gì đó, nhưng khi mở khựng tại chỗ.
Bên trong chỉ đúng một thứ, mà là một thứ vô cùng đập mắt.
Một tờ giấy gấp gọn gàng. Loại giấy cô cũng một bản, mới nhận lâu. Cô mở , mắt lập tức dán c.h.ặ.t mấy dòng chữ in đậm đó:
"Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở", dời mắt xuống mục "Chủ sở hữu", là cái tên quen thuộc Thẩm Hạ.
Nhìn tiếp qua bên là địa chỉ căn nhà, tọa lạc tại Đông Tứ Hồ Đồng, ở khu trung tâm thủ đô, là một căn nhà sân vườn hơn trăm mét vuông.
Xem xong giấy chứng nhận, tâm trạng Thẩm Hạ mãi vẫn thể bình tĩnh . Cô thật ngờ món quà chồng tặng là một căn nhà sân vườn ngay giữa thủ đô mà còn tên cô.
Thứ khiến cô cảm động hơn cả chính là giấy chứng nhận, tên chủ nhà là cô, nghĩa là thủ tục sang tên Chu xong từ lâu . ...
Bình tâm , Thẩm Hạ ngẩng đầu về phía Chu Tri Bạch đang "chăm chỉ" sáng tác thư đe dọa, hỏi:
"Chu Tri Bạch, Đông Tứ Hồ Đồng ở đấy?"
Là từ nơi khác đến, dù sống ở thủ đô hơn bốn tháng nhưng cô vẫn quen hết địa danh nơi . Cái tên giấy tờ , cô còn thấy bao giờ.
Chu Tri Bạch buông b.út, sang:
"Đông Tứ Hồ Đồng hả? Cũng xa nhà đấy, bên phía Đông thành phố. Mà vợ , tự nhiên em hỏi chỗ đó gì?"
Thẩm Hạ cầm tờ giấy lên lắc lắc, khóe miệng giấu nụ tươi rói, giọng tràn đầy tự hào:
"Em một căn nhà sân vườn ở Đông Tứ Hồ Đồng. Em nó ở để hôm nào thời gian thì xem."
Chu Tri Bạch xong thì sửng sốt một lúc, dậy bước nhận lấy tờ giấy từ tay cô, chăm chú từng dòng, xong còn lặp một lượt. Đến lúc mới thật sự tiếp nhận thông tin vợ thêm một căn nhà nữa.
"Vợ , đây chắc là món quà tặng em đúng ?"
Thẩm Hạ nhướng mày hỏi :
"Sao đoán thế? Anh thấy gì nha, em mở hộp cũng để thấy?"
Chu Tri Bạch chỉ tay địa chỉ giấy, :
"Vừa khéo thôi. Mẹ một căn nhà sân vườn ở chỗ đó, là bà ngoại để . Địa chỉ trùng y chang với cái trong giấy em đang cầm."
Thẩm Hạ đắc ý:
"Chúc mừng , đoán đúng đấy. Quả thật là tặng em. tặng em cả một căn nhà cơ chứ? Món quà quá tay. Cầm tay mà em thấy nóng lắm luôn đó."
Miệng thì là "nóng", nhưng tay cô thì nhanh nhẹn cầm giấy chứng nhận từ tay chồng, cẩn thận gấp bỏ hộp, khóa ôm khư khư lòng như con nít.
Chu Tri Bạch vợ ngốc chỉ vì một căn nhà mà buồn , trêu:
"Vui luôn? Em định tối nay ôm luôn cái hộp ngủ chứ?"
Thẩm Hạ lườm yêu một cái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-361.html.]
"Em quý nó một chút cũng ? em ôm nó ngủ , ôm nó bằng ôm mấy 'thần tài' của em."
"Thần tài?" Chu Tri Bạch hỏi, ánh mắt vô thức dời xuống cái bụng căng tròn của cô.
Thẩm Hạ đặt hộp qua một bên, tay nhẹ vuốt ve bụng, giọng dịu dàng:
"Là bọn nhỏ trong bụng em đó. Từ lúc tụi nhỏ, em nhận quà. Hôm nay cũng nhận món siêu to khổng lồ nữa, tất cả đều là nhờ tụi nhỏ mang đến cho em."
Thẩm Hạ rõ ràng việc nhà họ Chu đối xử với cô, ngoài vài phần là vì chính cô, thì phần còn là nhờ Chu Tri Bạch và ba đứa nhỏ trong bụng. Căn nhà sân vườn hôm nay, rõ ràng là cô thơm lây từ mấy "thần tài" bé nhỏ trong bụng.
Chu Tri Bạch sờ cằm nghĩ nghĩ, gật đầu tán thành:
"Nếu em thì đúng thật. Ba đứa nhỏ đúng là còn phát tài hơn cả ."
"Này vợ, vụ cá cược của hai kết quả đó. Em nên thực hiện lời hứa ?"
Chuyện Lý Quân "đội nón xanh" xác thực. Mà vợ chồng họ từng cá cược vụ và thắng.
Thẩm Hạ từ đến nay chơi là chơi, thua là chịu. Không bao giờ trốn tránh. Trong chuyện giữa Lý Quân và Quý Giai Giai, Chu Tri Bạch thắng là cái chắc. Cô ngại thực hiện lời hứa. Chỉ sợ dám nhận.
"Chơi là chơi, thua là chịu. Em thua . Em sẵn sàng thực hiện lời hứa... đến đây, em cho tùy ý."
Thẩm Hạ dài giường, hai tay hai chân duỗi thành hình chữ "đại", đầy khí thế " gì cũng ".
Chu Tri Bạch cái bụng tròn căng nhô lên của vợ thì ngớ .
Cái thì dám "động thủ" ?
Không dám!
Giờ đến hôn nhẹ một cái còn sợ ảnh hưởng đến tụi nhỏ nữa là.
"Anh bắt em thực hiện cược ngay mà, vợ yêu, chờ khi em sinh xong." Nói xong còn dùng ánh mắt gian xảo liếc Thẩm Hạ một cái.
Sinh xong thì sinh xong, tưởng cô sợ chắc? Đến lúc đó ai xin ai còn ! Với cái hình cò hương của , cô chẳng cần sức cũng thể lật ngược tình thế, đến lúc đó chắc chắn là cô!
"Được thôi, chờ em sinh xong mấy bé 'chiêu tài', ... chiến!" Thẩm Hạ nhẹ nhàng xoa bụng, Chu Tri Bạch, nụ mang đầy ẩn ý.
Chu Tri Bạch ánh mắt của vợ đến run cả , trong đầu lập tức hiện lên mấy hình ảnh đắn cho lắm. chịu thua, cố gắng ưỡn n.g.ự.c tỏ vẻ cứng cỏi:
"Đến lúc đó em đừng mà xin tha."
Thẩm Hạ giả bộ sợ hãi, tay ôm bụng nũng nịu dáng:
"Ui, em sợ quá mất."
Chu Tri Bạch: "..."
"Vợ ơi, nghi ngờ em đang coi thường đấy!" Chu Tri Bạch thèm thư nữa, cởi giày leo lên giường, đầu áp nhẹ lên bụng vợ bắt đầu nũng.
Ngay đó, cái đầu dán lên bụng của Chu Tri Bạch đạp một phát rõ đau, phát thứ hai, phát thứ ba. Thẩm Hạ cảm nhận rõ ràng, ba cú đạp sự phối hợp y như hẹn , từng cú từng cú liên tiếp , ăn ý đến lạ.
Đặc biệt cú cuối cùng rõ ràng mạnh nhất, như thể thù oán gì với Chu Tri Bạch , khiến Thẩm Hạ co giật, cả căng c.h.ặ.t .
Cô định dậy, thì ba nhóc trong bụng bỗng nhiên yên lặng.
Thẩm Hạ: "..."
Thân thể nhấc lên lặng lẽ xuống.
Chu Tri Bạch tin nổi cái bụng đang yên ắng, vẻ mặt như phản bội:
Không thể nào, con đối xử với như thế?
Anh vẫn cam lòng, áp đầu lên bụng vợ nữa. Vừa dán , Thẩm Hạ cảm thấy bụng động đậy. Lần ăn trọn ba cú đạp, cú cuối mạnh như b.úa bổ, đến nỗi Thẩm Hạ suýt tí la lên.
Chu Tri Bạch thì đá đến mức da đầu tê rần. Đến nước thì hy vọng cuối cùng trong lòng tan thành cát bụi, mà còn là loại cát nắm giữ .
Anh ôm lấy đầu đau, vẻ mặt như thể cả thế giới lưng, há miệng, đơ mặt.
Thẩm Hạ thì nhịn nổi nữa, phì bật to. Cô , ba nhóc trong bụng cũng bắt đầu động đậy như thể đang vỗ tay tán thưởng cùng .