Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 278
Cập nhật lúc: 2026-03-27 08:36:16
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy trong lòng cực kỳ bất mãn, nhưng gã vẫn lời dậy. Sắc mặt ông nội Chu dịu đôi chút, sang "xử" cháu nhà :
"Tiểu Bạch, bình thường ông dạy cháu thế nào hả? Ông rộng lượng, Hàn Hiểu Quân , cũng xin , cháu nên tỏ thái độ một chút ?"
Sợ cháu trai nổi m.á.u bướng, đến cả mặt mũi ông cũng nể, ông cụ vội vàng nháy mắt hiệu cho Chu Tri Bạch.
Chu Tri Bạch bĩu môi, vẻ mặt như thể cực kỳ miễn cưỡng:
"Vậy thì rộng lượng một chút, bỏ qua cho . thể tha thứ, nhưng..."
Giọng kéo dài: "Nói , nếu còn thì đừng trách khách khí."
Ông cụ Hàn tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Rộng lượng cái quái gì? Ai là lớn, ai là tiểu nhân hả?
Ông nội Chu chẳng hề thấy cháu sai câu nào. thấy Ông cụ Hàn tức đến mức thở thì ông cụ mới chịu xòa hòa:
"Tiểu Bạch, ông dạy cháu rộng lượng, chuyện hôm qua nên cho qua ."
Ông cụ Hàn n.g.ự.c phập phồng tức tối. Câu đó chẳng đang mỉa nào rộng lượng ?
Mẹ kiếp, tức hộc m.á.u!
may là cơn tức trong lòng cuối cùng cũng tan . Chuyện coi như tạm khép .
Thẩm Hạ ở đầu cầu thang, tận mắt chứng kiến cảnh Hàn Hiểu Quân ông nội đá một cú, đó quỳ gối mặt Chu Tri Bạch nhận sai.
Sở dĩ cô nhận ngay là Hàn Hiểu Quân, ngoài cái dáng cao to độc nhất vô nhị , thì còn nhờ cái mặt chồng cô đ.á.n.h đến mức sưng vù như đầu heo, nhầm , cả đại viện chắc gương mặt nào t.h.ả.m hơn gương mặt .
Cô đang lưỡng lự nên về phòng đợi khách hết mới xuống, thì đúng lúc bắt gặp ánh mắt ngẩng lên của Hàn Hiểu Quân. Tên hình như quên luôn cú đá và cái tát ngày hôm qua, còn toe toét với cô một cái.
Chỉ là cái nụ kéo quá rộng, động đến vết thương mặt, lập tức đau đến mức nhăn nhó méo xệch, gương mặt heo phút chốc biến thành mặt quỷ dọa giữa đêm khuya.
Nếu Thẩm Hạ gan lớn, chắc cô hét toáng lên mất . Không do dự thêm giây nào, Thẩm Hạ định phòng ngay.
Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nên những thứ đẽ, gặp dễ thì con sinh mới xinh. Vì nhan sắc của đứa nhỏ trong bụng, cô ngay, chậm trễ dù chỉ một giây!
Hàn Hiểu Quân ngờ ngẩng đầu lên thấy "nữ hiệp" đá gã hôm qua, theo bản năng liền nở nụ mà gã cho là trai nhất của .
Ai ngờ quên mất vết thương khóe miệng, một phát là đau đến c.h.ế.t sống . Nhìn nữ hiệp định lưng rời , gã cuống quá, lập tức hét lên:
"Xin nữ hiệp dừng bước!"
Âm thanh to gấp.
Người phản ứng nhanh nhất là ông cụ Hàn đang gần đó. Gần như ngay khi Hàn Hiểu Quân dứt lời, ông phắt đầu . Khi thấy bóng dáng màu xanh lục ở đầu cầu thang, sắc mặt ông liền biến hóa muôn hình vạn trạng.
Phải , chuyện ông thấy mất mặt nhất là việc cháu trai to xác nhà Chu Tiểu Bá Vương đ.á.n.h đến biến dạng, mà là việc cô cháu dâu từ nông thôn mới về của nhà họ Chu đ.á.n.h bại.
Theo lời kể của cháu trai, là cháu dâu mới về từ quê của nhà họ Chu đá ngã xuống đất, tát cho ngất xỉu, mặc cho Chu Tiểu Bá Vương xử thì xử.
Ông nghi ngờ từ đầu, với thể hình của cháu thì cái công t.ử yếu ớt nhà họ Chu thể đ.á.n.h ? Hóa là ngoại viện!
Bị một phụ nữ đ.á.n.h đến mức kịp phản kháng, ông chỉ mất mặt, mà còn cảm thấy nhục nhã. Hôm nay tới nhà họ Chu, ngoài việc xử lý đống rắc rối do cháu gây , ông còn tận mắt cô cháu dâu nhà họ Chu, nhân tiện coi nhà họ mất mặt .
Một dòng họ như nhà họ Chu mà cưới con dâu từ nông thôn về? Nghĩ thôi cũng thấy đáng tiếc cho lão cáo già họ Chu. Và , cục tức ông tích từ sáng giờ lập tức tìm nơi để xả.
Ngay khi thấy Thẩm Hạ bước lên cầu thang, sắp rẽ khúc cua, ông cụ Hàn liền lớn tiếng gọi:
"Lão Chu, là cháu dâu ông ?!"
Giọng ông vang như chuông, cứ như đang gọi cháu dâu nhà chứ nhà khác. Không chỉ to tiếng, mà cái giọng hồ hởi là nữa chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-278.html.]
Ông cụ Chu và Chu Tri Bạch cũng thấy Thẩm Hạ cầu thang, kịp để ông cụ trả lời, Chu Tri Bạch nhấc m.ô.n.g khỏi ghế salon, sải bước lên tầng.
Ông cụ Hàn thấy cảnh đó, trong mắt lóe lên một tia châm chọc và hả hê.
Hừ, chẳng là sợ nhà họ Chu cưới một cô vợ quê mùa thể đưa ngoài nên tính giấu tiệt luôn, cho gặp khách đây ?
Ông hiểu nhầm hành động của Chu Tri Bạch là vì sợ Thẩm Hạ xuống lầu sẽ mất mặt, nên mới định đưa cô phòng.
Ông cụ Hàn thậm chí còn thấy tội nghiệp cho Thẩm Hạ.
Chỉ là ngay đó, cảnh ở đầu cầu thang khiến nụ mặt ông cứng đờ. Chu Tri Bạch sải mấy bước lên lầu, nắm lấy tay Thẩm Hạ, giọng ngọt như mía lùi vang vọng từ cầu thang xuống tận nhà.
"Vợ ơi, em dậy ? Có đói ? Có gì cho em ăn ?"
Thẩm Hạ lắc đầu: "Không đói lắm, trong nhà đang khách, xuống tiếp khách , em về phòng đây."
Chu Tri Bạch chẳng thèm quan tâm ông cháu nhà họ Hàn lầu thấy , ưỡn n.g.ự.c, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc : "Khách khứa gì mà quan trọng bằng em? Em là bảo bối nhà họ Chu , khách hôm nay rảnh thì mai đến, chứ em đói khát là ."
"Em đói thật ? Vậy chờ một chút, đồ ăn cho em."
Nói xong thèm để ý ánh mắt nhắc nhở của Thẩm Hạ, mà nắm tay cô kéo xuống lầu.
Thẩm Hạ đành động bước xuống theo. Khi ngang qua ông cụ Hàn, Chu Tri Bạch dừng , lịch sự giới thiệu: "Ông Hàn, đây là vợ cháu, đồng chí Thẩm Hạ."
Tâm trạng ông cụ Hàn mới sáng sủa một lúc, trong chớp mắt như dội một cơn mưa tầm tã.
Ông tưởng rằng nhà họ Chu ý cô cháu dâu xuất nông thôn là một trò , tưởng nhà họ Chu sợ mất mặt, nào ngờ ông mới chính là đang nhạo.
Nhìn cái cách tiểu bá vương nhà họ Chu đối xử với vợ như tổ tông , nhà họ Chu ai mà dám đối xử với cô con dâu nông thôn chứ? E là tranh lấy lòng còn kịp !
Còn con dâu mặt, gương mặt tươi , tướng mạo phúc, cả toát lên khí chất mạnh mẽ. Ừ, ông cụ Hàn tự nhận nhầm, ông thấy sự khí phách toát từ phụ nữ nông thôn .
Chuyện Chu tiểu bá vương mang về một cô vợ nông thôn sớm lan khắp đại viện. Người đồn đại đủ kiểu, nhưng điểm chung duy nhất là cô vợ nông thôn xứng với út nhà họ Chu.
Lúc đến đó, ông cụ Hàn còn khoái chí lắm.
kết quả thì , ông cụ Hàn chỉ còn nước nghiến răng nuốt cục tức bụng. Ngoài mặt vẫn giữ vẻ hiền hòa như , tươi : "Đây chính là vợ của Tiểu Bạch ? Trông thật tướng phúc đức."
Thẩm Hạ: "..."
Không khen thì thôi, đừng gượng ép quá mức!
Cái gọi là "tướng phúc" , cô thật sự .
Khác gì đang cô xinh?
Thẩm Hạ thầm nghĩ, ông già mặt như hồ ly nhà họ Hàn chắc chắn là cố ý.
là cô như Chu Tri Bạch, nhưng cũng chẳng đến nỗi nào, dù cũng là một cô gái xinh xắn, bao nhiêu từ ngữ đẽ để khen , mà ông chọn đúng cái " phúc", là đang ám chỉ cô cái gì? Hay đang cố tình đá đểu?
Thẩm Hạ tiện tranh cãi thẳng mặt, dù qua cũng giống như đang khen cô.
"Ông Hàn, là ông nhầm . Người phúc là cháu, vợ cháu . Cháu may mắn lắm mới cưới một vợ như thế ." Chu Tri Bạch tươi, đầy yêu chiều Thẩm Hạ, lập tức sửa lời ông cụ Hàn.
Gương mặt "hòa ái dễ gần" của ông cụ Hàn cuối cùng cũng nứt một đường. Tự còn trông mong chuyện chê nhà họ Chu nữa .
Là giỏi thời thế, ông lập tức theo đà mà : "Vậy là ông Hàn sai . Nhìn kỹ thì Tiểu Bạch đúng là tướng phúc thật đấy."
Ông cụ Chu đang uống suýt nữa phun thẳng ngoài. Lão già nhà họ Hàn đúng là mặt dày đến mức còn t.h.u.ố.c chữa. Ông bằng mắt nào mà thấy con trai nhà tướng phúc?
Từ nhỏ đến lớn, đứa con trai chỉ khen , khen xinh trai, đến từ " tuấn" còn hiếm khi , lấy cái gọi là " tướng phúc" chứ?