Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 264

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:45:36
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà còn là khẩu phần cho ba !

Ánh mắt bà vô thức liếc xuống bụng Thẩm Hạ, nhưng vì bàn ăn che mất nên chẳng thấy gì. Lo đứa nhỏ trong bụng no quá mà sinh chuyện, bà dè dặt lên tiếng:

"Tiểu Bạch... bụng vợ con chứ?"

t.h.a.i đói bụng, cũng ăn nhiều hơn bình thường nhưng bụng đến mức thì đúng là đầu tiên thấy. Ngay cả mấy m.a.n.g t.h.a.i đôi cũng ăn khỏe đến chứ.

Chu Tri Bạch đang ăn ngon lành, ba ngày tàu, chẳng ăn một bữa nóng sốt hồn. Ngày cuối cùng, mấy món mang theo vợ "xử" sạch từ sớm. Không chỉ vợ đói, với Thẩm Thu cũng chịu trận theo.

Giờ thì vợ chẳng cần hầu nữa, tất nhiên mở toang cái bụng mà ăn cho . Phải chứ, tay nghề nấu ăn của dì Lưu đúng là tuyệt, suýt nữa thì đuổi kịp tay nghề vợ .

Bị đột ngột ngắt lời, Chu Tri Bạch ngẩng đầu liếc , bát cơm trong tay vợ.

Ừm, đây là bát thứ mấy nhỉ?

Chắc là bát thứ tư ?

Ăn thế là , ăn nữa thì đứa nhỏ trong bụng bắt đầu quậy cho xem. Anh nghiêng đầu vợ, dịu giọng thương lượng: "Vợ ơi, để dành bụng để tối còn ăn tiếp nhé?"

Bình thường vợ ăn khỏe, từ khi mang thai, cái miệng như khai thông hai mạch Nhâm Đốc, ăn vèo vèo như gió. Trước đây mỗi bữa hai bát cơm là no nê , giờ thì khẩu phần tăng gấp đôi.

Thẩm Hạ ăn hết miếng cuối trong bát đặt bát lên bàn, lộ tám cái răng trắng bóc, "kiềm chế": "Ừm, em no ."

Lần là thật sự no. Đứa nhỏ trong bụng cũng hài lòng lắm, cái bụng thì ấm áp, cả tràn đầy sức lực. Cô cảm thấy thể đ.ấ.m c.h.ế.t một con bò luôn .

Những khác trong mâm cơm liền thở phào nhẹ nhõm. Chỉ mỗi ông cụ là khác biệt, mắt ánh lên nét , gật gù hài lòng. Ăn khỏe là , chứng tỏ đứa nhỏ trong bụng phát triển ."Có ăn là phúc" câu chơi.

Xem con mắt thằng cháu cũng giống ông, cưới vợ cưới phúc khí.

Mẹ Chu lo lắng Thẩm Hạ: "Hạ Hạ, dẫn con ngoài dạo một lát nhé." Ăn nhiều thế , coi chừng đầy bụng, cho tiêu hóa cũng .

Chu Tri Bạch và Thẩm Thu vẫn ăn xong, những khác thì cô với ánh mắt phức tạp.

Ra ngoài dạo một chút thì ngoài dạo chút thôi. Dù gì thì điều cô nhất bây giờ là rửa ráy một cái. Ngồi tàu suốt ba ngày hai đêm, ngợm bắt đầu mùi .

Thẩm Hạ dậy khỏi ghế, thấy cơm trong bát Mẹ Chu vẫn còn đầy thì bèn : "Mẹ ăn , con tự ngoài dạo một chút."

Vừa dậy, cái bụng tròn vo liền lộ mặt . Ánh mắt Mẹ Chu lập tức dừng ở bụng cô, giọng chút run: "Hạ Hạ, là mai đưa con viện kiểm tra nhé."

Cái bụng của con dâu giống mới m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, cỡ năm, sáu tháng mới đúng. Lại cộng thêm việc ăn uống như thế, trong lòng Mẹ Chu một suy đoán. Chưa xác nhận thì bà cũng tiện , tránh để ông cụ vui mừng hụt.

Thẩm Hạ vốn cũng ý định đó. Từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến giờ, cô từng bệnh viện kiểm tra, càng kiểu khám t.h.a.i định kỳ mỗi tháng như ở thời hiện đại.

Chủ yếu là vì điều kiện. Xem chồng và cô nghĩ giống .

Cô gật đầu: "Nghe ."

Mẹ Chu vui lắm, bà dậy khỏi ghế, với : "Mọi cứ ăn nhé, đưa Hạ Hạ ngoài dạo một lát."

May mà giờ trời còn nóng nữa, chứ ban trưa mà còn rủ sân thì đúng là chẳng ai chịu nổi. Thẩm Hạ và Mẹ Chu khỏi, bầu khí bàn ăn lập tức sôi động hẳn lên.

Bố Chu yên tâm, cho nên liền hỏi Chu Tri Bạch: "Tiểu Bạch , vợ con ăn nhiều thế đấy?" Vợ mặt, ông mới dám hỏi câu .

Chu Tri Bạch ba miếng hết sạch bát cơm, ngẩng đầu, giọng nhàn nhạt: "Thì thể chuyện gì? Cô đang mang thai, ăn khỏe chút cũng bình thường."

Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của mấy họ, đúng là thấy lợn chạy bao giờ. Không thể học theo ông nội một tí ?

Xem ông nội kìa, bình thản bao, chẳng hề tỏ tò mò cái dày khủng của vợ chút nào. Bố Chu nghĩ , hình như hồi vợ ông m.a.n.g t.h.a.i cũng ăn khỏe đến . Ngay đó nhớ , lúc ông cũng chẳng thời gian ở nhà nhiều, thực sự rõ lắm.

Hai chị em nhà họ Chu thì rốt cuộc cũng bắt cơ hội, vội kéo lấy Chu Tri Bạch hỏi tới hỏi lui, đẩy cả ông nội phía .

Ông nội thì chẳng kiêng dè gì nhiều, mặt sầm , giọng lạnh tanh: "Em trai các cháu tàu ba bốn ngày liền, còn bốc mùi kìa. Để nó rửa ráy , mà lắm chuyện thế ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-264.html.]

Hừ, miệng thì bảo quan tâm em trai, mà còn chẳng chu đáo bằng ông già .

Hai chị em lúc mới chột , lưu luyến mà ngậm miệng . Chu Tri Ý thầm nghĩ, thường xuyên về nhà hơn. Chu Tri Ninh thì nghĩ, mai chuyển hẳn về nhà ở luôn.

Được ông nội nhắc, Chu Tri Bạch mới thấy khó chịu thật. Quả nhiên một mùi dễ ngửi lắm.

"Ông ơi, Tiểu Thu ở phòng nào ạ? Để con đưa em lên để đồ ."

"Tiểu Bạch, để dì dẫn hai đứa lên." Dì Lưu từ trong bếp , tươi rói với Chu Tri Bạch.

Nửa năm gặp, thiếu gia nhỏ nhà đúng là trưởng thành , quan tâm khác nữa. Dì Lưu cảm thấy hài lòng. Với Chu Tri Bạch thì đúng là nhiệt tình hết cỡ, đến nhe cả răng. Phòng của Thẩm Thu là do dì Lưu cùng Chu dọn dẹp, ở tầng.

Chu Tri Bạch dậy, chào ông nội và hai chị gọi Thẩm Thu lên lầu.

Thẩm Thu vốn luôn chú ý lời ăn tiếng và cử chỉ của , nhóc lém lỉnh ở quê lên thành phố trở nên rụt rè và cẩn trọng, chỉ sợ sẽ khiến nhà họ Chu mất lòng.

lên, lễ phép chào một tiếng mới theo Chu Tri Bạch lên lầu. Ông cụ càng Thẩm Thu càng thấy hài lòng, vuốt chòm râu trầm ngâm.

Ừm, bước cửa nhà thì coi như là trong nhà, ông chuẩn đường nước bước thật cho thằng bé.

vội, tính nết còn quan sát thêm một thời gian nữa. Ở vị trí như ông, nhiều chuyện thể qua loa , tự nhiên trong cách hành xử cũng cẩn trọng hơn thường.

"Đứa nào đứa nấy việc, lù lù cả đám ở đây gì?" Ông cụ quét mắt ba vẫn bàn ăn chịu rời , giọng lạnh lùng.

Bình thường gọi điện về còn buồn về, hôm nay đúng là lạ thật, ai gọi cũng lượt kéo về nhà như hẹn .

Mắng cho mấy câu, ông cụ chắp tay lưng rời bàn ăn . Lâu lắm gặp mấy ông bạn già, hôm nay rảnh, tiện thể sang uống tách .

Chu Tri Bạch và Thẩm Thu theo dì Lưu lên lầu. Phòng của Thẩm Thu do Chu cố ý sắp xếp ngay đối diện phòng Chu Tri Bạch. Phòng lớn nhưng đầy đủ tiện nghi. Một chiếc giường nhỏ rộng mét hai, giường trải chăn đệm mới tinh, chăn gấp vuông vắn như đậu phụ đặt gọn đó.

Dưới đất ghế, bàn học, còn cả tủ quần áo. Căn phòng bài trí ấm cúng, bàn học còn đặt một chậu hoa nhỏ.

Dì Lưu đưa hai lên xong thì xuống . Trong phòng chỉ còn Chu Tri Bạch và Thẩm Thu.

"Tiểu Thu, em thích căn phòng ?" Chu Tri Bạch đảo mắt quanh phòng, gật đầu hài lòng, mới nghiêng đầu hỏi Thẩm Thu bên cạnh.

Đôi mắt đen láy long lanh của Thẩm Thu như những ngôi lấp lánh, khóe miệng cong lên, nó gật đầu thật mạnh.

"Thích." Thích đến mức khiến nó cảm thấy giây phút thật chân thực.

Thì nhà rể cũng bụng như rể . May mà nó lời khiêu khích của Thẩm Đông, may thật...

"Em lấy quần áo trong vali xếp tủ , chọn một bộ đồ sạch để . Lát nữa đưa em tắm cho sạch sẽ. Dọn dẹp xong thì qua phòng đối diện gọi ."

Trên bẩn quá, đưa nhà tắm trong khu tập thể kỳ cọ một trận đàng hoàng. Hôm nay để Thẩm Thu trải nghiệm thử niềm vui ở nhà tắm công cộng.

Thẩm Thu gật đầu đáp một tiếng, Chu Tri Bạch liền về phòng đối diện. Phòng đổi gì nhiều so với lúc rời , điểm khác duy nhất là bàn thêm mấy món đồ của phụ nữ.

Kem dưỡng da, gương trang điểm, tất cả xếp gọn gàng bàn. Anh cầm lên xem thử, kem dưỡng vẫn còn nguyên mở nắp, chắc chắn là mới mua.

Mở tủ quần áo, bên trong treo hai bộ quần áo nam mới may và hai bộ đồ của phụ nữ, Chu Tri Bạch cầm đồ nữ lên xem, kiểu dáng rộng rãi, chắc là chuẩn cho vợ , quần áo còn phảng phất mùi xà phòng thơm dịu, rõ là đồ giặt .

Chu Tri Bạch hài lòng treo đồ tủ, đối xử với vợ thì đều sẵn sàng nở mặt. Lát nữa tìm đồng chí Lâm cảm ơn t.ử tế mới , mang ít đặc sản quê lên, tặng bà là .

Hôm nay tâm trạng Chu Tri Bạch vui, vui vẻ lấy đồ trong vali treo lên, vui vẻ chọn quần áo sạch cho cả và vợ để . Cuối cùng mới đóng vali , đặt xuống tầng thấp nhất trong tủ. Trong đó là bảo bối của vợ, giữ kỹ mới .

Vừa sắp xếp xong quần áo , Thẩm Thu gõ cửa bước , gương mặt rạng rỡ phấn khích, mở miệng ngay: "Anh rể, trong tủ em hai bộ đồ mới!"

Nhìn kích cỡ vẻ là chuẩn cho nó mà nó dám tự tiện động , nên vội qua hỏi rể. Chu Tri Bạch khựng một chút, đó bật hiểu ý.

"Là chuẩn cho em đấy, cứ yên tâm mà mặc."

Lần nhà khiến thật sự nở mày nở mặt .

 

Loading...