Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 234
Cập nhật lúc: 2026-03-25 20:14:21
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hạ mà chỉ tặc lưỡi kinh ngạc, cách ông cháu nhà tương tác với đúng là độc lạ thật. Ông thì y như một đứa trẻ to xác, còn cháu thì cũng chẳng khá hơn là bao. cái tình cảm gia đình , khiến ngưỡng mộ. Sau khi đùa giỡn với ông cụ một hồi, tâm trạng Chu Tri Bạch hẳn lên, liền chuyển chủ đề sang chuyện nhà họ Lý.
"Ông ơi, nhà họ Lý chuyện gì ?"
"Con nít con nôi, lo nhiều chuyện thế gì?" Ông cụ râu ria phập phồng, trợn mắt lên .
Ông phản xạ điều kiện, chẳng để Chu Tri Bạch dính líu chuyện nhà họ Lý chút nào.
Chu Tri Bạch bĩu môi:
"Nếu con tìm hiểu rõ, thì đ.á.n.h cái đồ đạo đức giả Lý Quân đó? Ông , giở bao nhiêu chiêu với con . Trước còn lấy chuyện gia đình để chọc tức con. Ông mà thấy cháu trai ông ăn h.i.ế.p ở quê tiếp thì cứ việc giấu."
Ông cụ thế thì lập tức sốt ruột:
"Cái thằng họ Lý gây rối với cháu hả? Nó giở trò gì ? Cháu thiệt gì ?"
Chu Tri Bạch "hừ hừ" hai tiếng, gì thêm.
Ông cụ: "..." Cái tật dọa học của ai nữa.
"Nhà họ Lý mấy hôm điều lao động ." Ông cụ cuối cùng cũng chịu nhượng bộ, .
Địa điểm điều là do chính tay ông lựa chọn. Biên giới xa xôi, cách Đế Đô mấy vạn dặm, cái ông Lý đủ sức đến nơi nữa.
Chu Tri Bạch xong thì phì. Bảo cái tên đạo đức giả Lý Quân tức đến ngất, thì là vì chỗ dựa nhà sụp đổ . Chỉ tiếc một điều là Lý Quân điều theo nhà luôn.
mà, giờ còn nhà họ Lý chống lưng, tên Lý Quân chắc cũng chẳng còn khả năng bày trò nữa. Chu Tri Bạch tiện thể hỏi ông cụ về tình hình nhà họ Triệu.
So với nhà họ Lý thì còn thê t.h.ả.m hơn, Triệu Chí Quân khi bắt thì bặt vô âm tín, nhà họ Triệu cũng điều , cùng đến chỗ với nhà họ Lý.
Dù gì cũng là thông gia, phúc thì cùng hưởng.
"Tiểu Bạch, cháu sớm về thành phố ?"
Trong lòng ông cụ yên tâm khi còn cái quả b.o.m nổ chậm là Lý Quân ở quê. Không chỉ lo cho Tiểu Bạch mà cả cháu dâu và đứa bé trong bụng nữa. Chó cùng rứt giậu, ai Lý Quân chuyện gì điên cuồng . Ông cụ chẳng dám mạo hiểm dù chỉ một chút.
"Về thành phố?"
Chu Tri Bạch kêu lên, ánh mắt theo phản xạ sang vợ . Chuyện về thành phố, thật từng nghĩ tới từ lâu . Dù thì cũng thể ở nông thôn cả đời, chỉ là ngờ đến đột ngột như .
Thẩm Hạ cũng tin cho bất ngờ. Về thành phố ư? Cô tất nhiên là mong Chu Tri Bạch trở về, bản cô cũng về thành phố. Chỉ là ông cụ nhắc đến thì cô cũng dự tính sang hai năm nữa sẽ tìm cách .
"Nếu về thành phố thì là ba cùng , đủ suất ?" Cô thể để Thẩm Thu ở nông thôn một .
Từ giây phút cô quyết định nuôi dưỡng Thẩm Thu, bé trở thành của cô. Dù , cô cũng mang theo.
Chu Tri Bạch lập tức truyền đạt ý của Thẩm Hạ: "Ông ơi, nhà cháu ba cùng về thành phố thì đủ suất ?"
Ông cụ trừng mắt, vui mắng: "Không cả nhà ba cùng về, chẳng lẽ con để vợ và con con ở nông thôn ?" Cho dù để thằng nhóc ở , ông cũng đưa cháu dâu và đứa chắt trong bụng nó về thành phố .
Chu Tri Bạch ông cụ hiểu sai ý , liền vội vàng giải thích: "Ông ơi, ý cháu là nhà cháu còn một nữa, là em trai vợ cháu. Thằng bé mười tuổi, nó theo tụi cháu về thành phố."
Anh nghĩ giống y như vợ, dù cũng đưa Thẩm Thu theo.
Ông cụ cau mày: "Vợ con lấy em trai? Thẩm Nhị Trụ chỉ sinh một đứa con gái thôi ?" Nhờ phúc nhà họ Lý, trong quá trình điều tra vụ án, ông tiện thể cũng điều tra luôn cả thế cháu dâu.
Ông từng con trai thứ hai , Thẩm Nhị Trụ giờ chỉ còn một đứa con gái ruột, còn đoạn tuyệt với cả nhà nuôi. Chưa từng thêm một đứa em trai nào cả. Chu Tri Bạch bèn kể sơ qua chuyện của Thẩm Thu, ông cụ xong im lặng một lúc, mới :
"Về nhà đợi tin tức , sớm thì nửa tháng, muộn thì một tháng, lúc đó thu xếp đồ đạc, chuẩn về thành phố."
Về phần thêm một đứa bé theo, thì với nhà họ Chu cũng chuyện gì khó khăn. Nhà họ Chu lo cho một đứa trẻ.
Cúp máy xong, Chu Tri Bạch vẫn còn dám tin. Anh vốn chỉ định gọi điện tìm hiểu tin tức nhà họ Lý, thành chuyện cả nhà sắp về thành phố ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-234.html.]
"Vợ ơi, em rõ ông gì ? Chúng sắp về thành phố đấy?" Trong lòng chút kích động là trời? Trái tim lúc đập thình thịch như đ.á.n.h trống.
Với cái giọng oang oang như chuông đồng của ông cụ, Thẩm Hạ thể thấy. Cô cũng bàng hoàng, nhưng vẫn bình tĩnh hơn Chu Tri Bạch nhiều.
"Nghe thấy , ông bảo chúng cứ về nhà đợi tin. Sớm thì nửa tháng, muộn thì một tháng, là thể về quê ."
Đế đô, cô luôn đến đó một xem thử. Muốn tận mắt nơi nuôi lớn một như Chu Tri Bạch và cả những của .
Về sớm hơn dự tính cũng cả. Không vì gì khác, chỉ vì đứa bé trong bụng, cô cũng đồng ý về thành phố.
"Vậy giờ gì?" Chu Tri Bạch cả luống cuống, mắt tròn xoe, trông ngốc nghếch hết sức.
Rời nhà hơn nửa năm, nhớ là dối. Nhất là khi nhà họ Chu trải qua một biến cố sinh t.ử, càng nóng lòng về đoàn tụ, ở bên gia đình. Chỉ là tin đến quá bất ngờ, kịp chuẩn tinh thần.
Thẩm Hạ bật , đúng là tính trẻ con: "Giờ việc cần là về nhà. Còn chuyện về thành phố vẫn chắc chắn , mắt đừng , tránh khác ganh ghét cố ý gây chuyện."
Thời buổi về thành phố chuyện dễ, thể để ngoài thì cứ giấu, tránh lắm chuyện bất ngờ.
"Vợ ơi, em hết! Chuyện về thành phố với ai , ngay cả Thẩm Thu cũng ." Chu Tri Bạch động tác kéo khóa miệng ngay lập tức.
Nếu nhờ vợ nhắc, về đến nhà là định kể cho Thẩm Thu .
"Giờ ăn cơm thôi, em đói ." Giờ cũng đến giờ ăn trưa .
Chắc là Bí thư Tôn ở ngoài cũng sắp sốt ruột đến nơi . Quả nhiên, hai khỏi văn phòng thì thấy xa đang tới lui chính là Bí thư Tôn, trông vẻ vô cùng nôn nóng.
"Tiểu Chu, gọi điện xong ?" Nhìn thấy Chu Tri Bạch, Bí thư Tôn lập tức bước nhanh về phía họ, toe toét hỏi.
"Xong . Xin Bí thư Tôn, lâu lắm gọi điện về nhà, chuyện để ý thời gian, chắc lỡ mất giờ ăn trưa của chú ." Chu Tri Bạch giờ chuyện khách sáo dáng lắm.
Bí thư Tôn ban đầu còn đang gấp rút về ăn cơm, giờ Chu Tri Bạch chẳng còn vội nữa, miệng híp mắt, liên tục lời dễ : "Tiểu Chu , khách sáo quá . Có mỗi chuyện gọi điện thôi mà, gì mà phiền với chả phiền. Lúc nào cần gọi cứ đến tìm , lúc nào cũng ở đây... cũng gấp về ăn cơm gì, giờ còn sớm lắm mà." Bí thư Tôn đúng là bậc thầy dối mà mặt đỏ.
Nếu mặt trời đầu ch.ói chang đến bỏng da, đồng hồ tường trong văn phòng chỉ quá mười hai giờ trưa, thì Thẩm Hạ suýt tin luôn lời ông . Chu Tri Bạch khách sáo thêm vài câu, cuối cùng cũng đẩy xe rời trong ánh mắt lưu luyến rời của Bí thư Tôn.
Hai một đoạn xa , Thẩm Hạ ngoái đầu , còn thấy Bí thư Tôn vẫn toe, theo bóng lưng họ chớp mắt.
Thẩm Hạ: "..." Bí thư Tôn đúng là yêu quý Chu Tri Bạch đến mức sâu đậm thật sự!
Còn về lý do thì cô cũng đoán vài phần. Tâm trạng cực kỳ vui vẻ, hai vợ chồng quyết định trưa nay gọi thêm một món mặn nữa. Thịt kho tàu, cá nấu dưa cải, mỗi thêm một bát cơm trắng đầy ú ụ.
Cuối cùng thì ăn đến mức bụng căng nổ, nhưng cũng để thừa miếng nào, đ.á.n.h chén sạch sành sanh. Chu Tri Bạch xoa hông quầy gọi thêm phần sườn kho tàu cho Thẩm Thu. Không thể để hai họ ăn ngon riêng mà quên mất Thẩm Thu .
Ra khỏi nhà ăn quốc doanh, trời nắng chang chang, nắng đến mức mở mắt cũng khó. Thẩm Hạ chẳng buồn đạp xe về, còn Chu Tri Bạch thì bỗng nhiên như tiếp thêm sức mạnh.
Có lẽ vì tâm trạng đang phơi phới, cũng thể là thể hiện bản lĩnh đàn ông mặt vợ, dọc đường về đạp xe như gắn động cơ, bàn đạp xe như tóe lửa, tốc độ thì nhanh hơn lúc gấp mấy .
Vừa mới về đến làng, thấy tin tức về Lý Quân.
Theo lời mấy bác gái thích buôn chuyện trong làng, thì Lý Quân sắp cưới vợ và cô dâu tất nhiên là Quý Giai Giai.
Chu Tri Bạch: "..."
Thẩm Hạ: "..."
"Vợ ơi, em xem tên giả nhân giả nghĩa đó đang nghĩ cái quái gì thế? Trước thì mới nhà gặp nạn, vội cưới vợ . Không lẽ sợ nhà họ Lý tuyệt tự nên cưới gấp kiếm đứa nối dõi?" Xin , ngoài lý do đó thì nghĩ cái nào hợp lý hơn.
Nghe cay độc đấy, nhưng nghĩ kỹ thì cũng chẳng sai.
"Có thể là !" Thẩm Hạ chẳng còn chút hứng thú nào với chuyện của Lý Quân.
Nhà họ Lý sụp đổ, Lý Quân từng xem là nam chính định mệnh cũng chẳng thể tạo sóng gió gì nổi nữa. Không đáng để cô để tâm theo dõi gì.
Nếu gì bất ngờ, thì vài năm tới họ cũng chẳng cần gặp . Mà dù gặp , thì cũng còn là chung một thế giới nữa .