Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-03-24 20:49:44
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn đang chán nản, Tống Dương hỏi thì Chu Tri Bạch bỗng như truyền năng lượng.

Đôi mắt đào hoa lóe sáng, trong nháy mắt biến thành "mỹ nhân yếu đuối" chính hiệu như trong miệng Tống Dương.

Anh khẽ ho một tiếng, vẻ mệt mỏi đến tự lo nổi, giọng trầm khàn:

"Đồng chí Tống, chắc là ăn nhầm thứ gì, bây giờ bụng đau quá."

Vừa khom , hai tay ôm bụng, diễn đến nơi đến chốn.

Tống Dương dáng sắp ngã, hoảng hồn, giọng run run:

"Đồng... đồng chí Chu, ... chứ? Đừng là sắp ngất nhé?"

Vừa , y dang tay , chuẩn tư thế đỡ .

Chu Tri Bạch thoáng mềm lòng. Dù như Tống Dương, đơn thuần thế đời chẳng còn mấy ai, mà cái vẻ lo lắng cũng thật sự là thật lòng.

mà.

"Đồng chí Tống, ... lẽ thật sự sắp ngất ."

Tống Dương còn kịp phản ứng, thì Chu Tri Bạch "ngất" thật, đổ thẳng lòng y.

Tống Dương: "..."

Nhìn trong n.g.ự.c, mắt nhắm nghiền, mặt tái nhợt, dáng yếu ớt đến đáng thương, nhưng y chẳng gì ngoài c.h.ế.t trân.

Người ngất là ngất thật ?

"Đồng chí Chu... ? Nghe ?" Tống Dương luống cuống gọi.

Chu Tri Bạch trong lòng khẽ , nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm yếu đuối. Khi tiếng gọi lo lắng , chậm rãi mở mắt, giọng khàn khàn:

"Đồng chí Tống, phiền ... gọi giúp vợ đến."

Lúc "ngất" xong mới sực nhớ, đau bụng thì liên quan gì đến ngất xỉu nhỉ?

Thôi kệ, quan trọng là tránh bác sĩ Lý lôi ... châm cứu!

Tống Dương như bừng tỉnh, vội hét lớn về phía :

"Đồng chí Thẩm Hạ! Mau đến xem , chồng cô... , đồng chí Chu đau bụng, ngất luôn !"

Không vì quá lo vì sợ, tiếng y vang cực to, đến mức cả mấy dặm quanh đó đều rõ mồn một chuyện Chu Tri Bạch đau bụng ngất xỉu!

Thẩm Hạ ngẩng đầu, khẽ cau mày.

Kỳ lạ, nắng gắt, "ngất" ?

"Đồng chí Thẩm Hạ, mau lên! Mặt đồng chí Chu trắng bệch !" Tống Dương hét, giọng đầy hoảng loạn.

Tim Thẩm Hạ chợt nảy lên, chẳng lẽ thật sự ?

Cô chạy vội vài bước đến chỗ hai , thấy Chu Tri Bạch đang trong lòng Tống Dương, mặt trắng như giấy, vẻ yếu ớt đáng thương thì liền đưa tay sờ trán , giọng lo lắng:

"Chu Tri Bạch, chứ? Đau ở ? Cảm giác thế nào? Có nặng lắm ?"

Một loạt câu hỏi khiến Chu Tri Bạch ngẩn , nên trả lời .

Nhìn thấy vẻ lo lắng thật lòng khuôn mặt Thẩm Hạ, lập tức hiểu vợ hiểu lầm .

Anh yếu ớt nâng cánh tay, che tầm của Tống Dương, nhanh ch.óng hiệu cho Thẩm Hạ bằng ánh mắt.

Thẩm Hạ: "..."

Cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hóa chỉ là hiểu lầm.

Cô đỡ lấy Chu Tri Bạch từ tay Tống Dương, sang với y bằng giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:

"Tống trí thức, phiền gọi Bác sĩ Lý giúp ."

Thời điểm đang là mùa nông vụ, Bác sĩ Lý cũng đồng việc, nhưng là ở thửa ruộng nào. Tống Dương lập tức đáp lời chạy , vẻ như nơi Bác sĩ Lý đang việc.

Chưa chạy bao xa, Đại đội trưởng dẫn Bác sĩ Lý về .

"Tống trí thức, Chu trí thức thế nào ? Có nghiêm trọng ?"

Tuy trong lòng Đại đội trưởng mấy thiện cảm, nhưng đối với chuyện của Chu Tri Bạch, ông vẫn đặc biệt chú ý, dù đây cũng là cấp đích dặn dò quan tâm. Chuyện gì xảy trong địa bàn của ông thì ông gánh nổi trách nhiệm.

"Trông vẻ khá nghiêm trọng." Người ngất , mặt trắng bệch, tám phần là đau bụng dữ dội .

Đại đội trưởng nhíu mày, giục Bác sĩ Lý:

"Lão Lý, mau qua xem thử ."

Bác sĩ Lý thì ngoài mặt vẻ gấp, nhưng bước chân nhanh hơn hẳn.

"Nhị nha đầu, Chu trí thức ?"

Nhìn dáng vẻ Chu Tri Bạch đang tựa trong lòng vợ, còn vững, mí mắt Đại đội trưởng giật giật liên hồi. đây lúc để nghĩ nhiều, ông tự an ủi trong lòng.

"Chắc là tối qua ăn gì đó sạch, nên giờ đau bụng nặng. Vẫn phiền chú Lý xem giúp một chút."

"Lão Lý, mau kiểm tra kỹ cho Chu trí thức ."

Bác sĩ Lý vốn định rửa tay , nhưng hai hối thúc liên tục thì đành bỏ ý định, dù ở đây cũng chẳng nước mà rửa.

Ông nắm cổ tay Chu Tri Bạch bắt mạch, vẻ mặt nghiêm túc:

"Hẳn là ăn nhầm thứ gì . Có điều, trạm y tế hiện hết t.h.u.ố.c trị đau bụng, dạo ai cũng bận gặt lúa nên kịp bổ sung. Trước hếtn cứ để Chu trí thức uống nhiều nước ấm, nghỉ ngơi cho , nếu tối nay vẫn còn đau thì sẽ nghĩ cách tìm ít t.h.u.ố.c cho uống."

"Bác sĩ Lý, nghiêm trọng chứ?", Thẩm Hạ lo lắng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-213.html.]

Bác sĩ Lý khựng , gãi đầu ngượng ngập:

"Chắc... chắc là nghiêm trọng ."

Thật , ông cũng chẳng bắt bệnh gì cả, đau bụng thì nguyên nhân nhiều lắm, chỉ bắt mạch thôi thì chẳng đoán nổi. điều chắc chắn là Chu trí thức đầy bụng, lẽ đúng là ăn thứ gì hợp.

Thẩm Hạ nhíu mày, sang với Đại đội trưởng:

"Chú , là cho Chu Tri Bạch nghỉ một ngày , cháu thấy đau nặng lắm."

Đại đội trưởng cần suy nghĩ, liền gật đầu dứt khoát:

"Nhị nha đầu, cháu đưa Chu trí thức về nghỉ ."

Với cái bộ dạng sắp "gặp Diêm Vương" , ông dám bắt tiếp tục việc. Thẩm Hạ khẽ đáp một tiếng, trực tiếp bế ngang Chu Tri Bạch lên.

Chu Tri Bạch dựa lòng cô, tư thế ôm còn thoải mái hơn cả cõng.

Ờm... thuận tay!

Đại đội trưởng trố mắt hình, đây là đầu tiên trong đời ông thấy nữ đồng chí bế nổi nam đồng chí.

Bác sĩ Lý thì tít cả mặt, nếp nhăn chồng lên :

"Ha, mà, hai hợp ghê lắm, sai !"

Tống Dương há hốc mồm, vẻ mặt khó tả. Chu trí thức thế nào cũng giống... một cô dâu nhỏ yếu đuối bế mất .

Diệp Tĩnh mở to mắt, trong lòng hét ầm lên:

Trời ơi trời ơi, đồng chí Thẩm Hạ ngầu quá ! hâm mộ c.h.ế.t mất thôi!

Rồi cô liếc sang Tống Dương cao lớn bên cạnh, âm thầm thở dài:

Haizz... nếu Tống Dương mà ngất, chắc cố mấy cũng chẳng bế nổi !

Chu Tri Bạch cũng hành động bất ngờ của Thẩm Hạ dọa cho sững .

Đến khi kịp phản ứng, thì cô bế đến tận đầu ruộng .

Chu Tri Bạch luống cuống vùng khỏi vòng tay vợ. Dù rõ vợ khỏe, nhưng cũng là đàn ông, hơn nữa là một "đại lão gia" đàng hoàng, giờ vợ bế bổng bao con mắt, nghĩ thế nào cũng thấy sai sai.

Cõng thì còn tạm chấp nhận, chứ bế thế , ngay giữa thanh thiên bạch nhật... thật đúng là giấu mặt .

Anh dám ngẩng đầu. Cả cánh đồng đang việc, giờ thì ai nấy đều dừng tay, ánh mắt đồng loạt dồn về phía họ.

"Vợ , em thả xuống !" Chu Tri Bạch mặt đỏ bừng, dám thẳng Thẩm Hạ.

Thật sự là hổ đến mức độn thổ.

Thẩm Hạ dừng một chút, khẽ cau mày:

"Ra khỏi đầu ruộng ."

Bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn , cô thể nhận ?

"diễn" thì diễn cho trọn vở.

Chu Tri Bạch chỉ còn chôn mặt n.g.ự.c cô, quyết định nhắm mắt cho qua, thấy thì coi như hổ.

Thẩm Hạ dáng vẻ nhỏ bé đáng thương của thì nhịn bật .

Cô khẽ khàng tăng tốc bước , nhanh ch.óng khỏi tầm mắt của .

Khi rời khỏi khu ruộng, cô mới nhẹ nhàng đặt xuống. Vừa chạm đất, Chu Tri Bạch liền ôm đầu, xổm xuống đất giả vờ như vô hình.

Thẩm Hạ khẽ, dùng mũi chân đá nhẹ ống quần :

"Bế thì bế , giờ ngại ngùng thì muộn mất . Cùng lắm em bế nữa là ."

Nghĩ , cô cũng thấy quá. Hành động quá bản năng, đúng là đụng chạm đến lòng tự tôn đàn ông của .

mà cô thật sự cố ý.

Lúc diễn quá nhập tâm, chẳng khác nào đang đóng cảnh hùng cứu mỹ nhân, thế là tay chân theo bản năng thôi.

Chu Tri Bạch giọng khàn khàn, ủ rũ :

"Vợ , em cố ý, nhưng mà vẫn thấy mất mặt lắm."

Thẩm Hạ: "..."

Cô nhướng mày:

"Hay là... đổi , bế em nhé?"

Chu Tri Bạch: "..."

"Cũng... !" Anh lắp bắp đáp, mặt vẫn đỏ như gấc.

" mà."

"Đừng 'nhưng' nữa. Giờ gửi thư ?" Thẩm Hạ cắt ngang.

"Đi!" Anh đáp ngay, giọng đầy kiên quyết.

Nếu để gửi thư, cần chịu cảnh diễn trò giữa ban ngày thế ?

Nghĩ mà thấy đúng là thiệt to.

"Vậy mau về nhà , giờ còn kịp nấu cơm trưa." Thẩm Hạ .

 

Loading...