Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 197
Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:52:42
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe xong, Thẩm Hạ liền sải bước thẳng về hướng đó.
C.h.ế.t tiệt, cái nhà họ Thẩm đúng là dai như gián, dẹp một đứa đứa khác lao lên tìm c.h.ế.t.
Theo như cô hiểu về Thẩm Thu, thằng bé tuyệt đối loại gây sự . Nếu hôm nay nó tay thì nhất định là Thẩm Đông lời gì đó quá đáng, hoặc chuyện khiến nó chịu nổi.
Nhìn dáng vẻ Thẩm Hạ bước hùng hổ, Cố Tiểu Hổ thầm rùng , trong lòng thương hại con Thẩm Đông một phen, kiểu chắc chắn sẽ xui xẻo.
Nhóc hăng hái bám theo, hóng.
Còn Chu Tri Bạch bên cạnh: "..."
Vợ đ.á.n.h rủ theo?
Dù chẳng giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m, nhưng cãi thì vẫn dư sức giúp vợ mà!
Vốn dĩ tinh thần "tham gia tập thể", Chu Tri Bạch vội vã đậy nắp bình nước, nhét trứng gà bóc vỏ giỏ, đội chiếc nón rơm đầu giỏ để che nắng, xong mới tất tả chạy theo vợ.
Khi Thẩm Hạ đến nơi, cuộc ẩu đả kết thúc.
Thẩm Thu đỏ bừng cả mặt, môi cũng sưng lên, ánh mắt giận dữ chằm chằm con nhà Thẩm. Trên nó đầy bụi đất, hai tay vẫn nắm c.h.ặ.t, còn ánh mắt thì vẫn chịu cúi xuống.
Bên , Thẩm Đông cũng chẳng khá hơn là bao, khóe miệng rướm m.á.u, má trái đỏ bừng, một bên mắt còn sưng vù. So , lẽ mới là thiệt hơn, ít nhất Thẩm Thu sưng mắt.
Thẩm Hạ thở phào một , thằng nhóc cũng yếu, qua thì đến mức ăn h.i.ế.p. Còn Thẩm bên cạnh Thẩm Đông, thì Thẩm Thu bằng ánh mắt giận hận, giống như thể nó phạm tội tày trời .
"Thẩm Thu, đây!" Giọng Thẩm Hạ lạnh như băng.
Ai mà chẳng lớn chống lưng? Nhà cũng !
Nghe tiếng chị, Thẩm Thu đầu , ánh mắt đầu tiên là ngạc nhiên đó lóe lên niềm vui mừng khó tả:
"Chị, chị đến đây?"
Dù môi rách, nhưng nó vẫn nhe răng , nụ ngốc nghếch mà sáng rực. Thẩm Hạ khẽ nhíu mày, đưa tay xoa đầu nó, giọng cũng nghiêm :
"Sao em đến chỗ ? Chẳng em phân ở ruộng bên để nhặt lúa ?"
Thẩm Thu cứng ngắc, nụ môi lập tức tắt. Nó len lén liếc chị, ấp úng mãi nguyên do.
nó sợ thì chị sẽ tức giận.
Vốn dĩ, nó đang ngoan ngoãn nhặt lúa ở phần ruộng của chị và rể, thì Thẩm Đông tìm tới, chuyện quan trọng , còn bảo là chuyện liên quan đến rể.
Nó vì lo lắng nên mới theo.
Ai ngờ đến nơi, Thẩm Đông chẳng hề nhắc gì đến chuyện rể, mà bắt đầu trách móc nó. Ban đầu chỉ là mấy lời cay nghiệt, nào là vô ơn, nào là lạnh m.á.u. Những lời đó, Thẩm Thu còn chịu .
, Thẩm Đông lôi chị câu chuyện.
Nó thể chịu khác , nhưng tuyệt đối cho phép bất kỳ ai chị gái. Khi Thẩm Đông càng càng quá đáng, Thẩm Thu cuối cùng cũng nhịn nổi mà giơ nắm đ.ấ.m đập thẳng mặt một cú.
Với cái hình gầy gò yếu ớt của Thẩm Đông, cú đ.ấ.m khiến ngã lăn đất ngay lập tức.
Không cam chịu, Thẩm Đông bật dậy định phản công, thế là hai em lao đ.á.n.h .
Kết quả, dĩ nhiên là Thẩm Đông thua t.h.ả.m, thua ngay trong tay trai song sinh mà vẫn luôn xem thường.
Thẩm Thu chịu nguyên nhân, Thẩm Hạ cũng truy hỏi thêm. Cô điều chỉnh cảm xúc, giọng dịu xuống, hỏi:
"Nghe em đ.á.n.h với , thiệt ?"
Nghe , ánh mắt Thẩm Thu lập tức sáng lên, nó chẳng khác nào một chú gà con kiêu ngạo đang vươn cổ khoe mẽ, nhe răng , hào hứng :
"Không, em thiệt !"
Thẩm Đông thậm chí còn chẳng chạm nó, ngược còn nó đ.á.n.h đến rách mép, bầm cả mắt.
Khóe môi Thẩm Hạ giật giật, cố nín , cô cố ý nghiêm mặt, hỏi giọng hờn dỗi:
"Thế còn vết bầm mặt với mép rách của em là hả?"
Nụ đắc ý của Thẩm Thu lập tức tắt ngấm, đầu cúi gằm xuống, thêm lời nào.
Điều Thẩm Hạ ghét nhất ở nó chính là cái tính , bắt nạt mà chẳng bao giờ chịu , dù gấp đến mấy cũng chỉ im như câm, khiến phát cáu.
Cô quyết tâm sửa cái tật đó của nó. Vì , nét mặt cô lạnh hẳn, giọng cũng trầm xuống:
"Thẩm Thu, nếu em , thì chuyện của em chị sẽ quản nữa. Từ giờ em gì thì , chị mặc kệ."
Nói xong, cô xoay bỏ . Thẩm Thu xong ngẩn , nước mắt lập tức dâng đầy trong mắt, nó ngơ ngác theo bóng lưng chị, trong đầu trống rỗng.
Cố Tiểu Hổ thấy vậ thì vội đẩy vai nó một cái, kéo nó hồn:
"Thẩm Thu! Chị , còn mau đuổi theo!"
Nhóc cũng chịu hết nổi cái kiểu rụt rè, do dự của Thẩm Thu. Đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Thẩm , còn bận tâm gì chứ? Nếu là nhóc thì chắc cũng nổi giận mất .
Thẩm Thu sực tỉnh, nó lảo đảo chạy theo hướng Thẩm Hạ rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-197.html.]
Trong khi đó, Thẩm ánh mắt lóe lên một tia gian xảo, khóe môi nhếch lên đầy đắc ý mà nụ Cố Tiểu Hổ bắt gặp trọn vẹn.
Nhóc liền nghiến răng:
"Thật cho Thẩm Thu thấy bộ mặt thật của mụ già !"
Thấy chị em họ Thẩm cãi mà mụ vui đến thế, đúng là độc ác!
Cố Tiểu Hổ hừ lạnh một tiếng, ném hai chữ "mụ già độc ác" cũng chạy theo hướng của Thẩm Thu.
Còn "mụ già độc ác" c.h.ử.i , thì đôi mắt lập tức trừng lên, ánh như nuốt sống Cố Tiểu Hổ.
Trên đường về, Chu Tri Bạch đụng ngay vợ đang hầm hầm tức giận ngược . Anh vươn cổ phía Thẩm Hạ, hỏi:
"Vợ ơi, Thẩm Thu ? Sao với em về?"
Rồi ngay lập tức nghĩ đến khả năng nào đó, tim khẽ thót một cái:
"Vợ , là Thẩm Thu đ.á.n.h đến mức về chứ?"
Thẩm Hạ cái lối suy nghĩ " đường vòng" cho bực buồn , cô hừ nhẹ:
"Nó khỏe mạnh, khỏi lo."
Cô thật sự đang bực. Tự thấy đối xử với Thẩm Thu chẳng kém gì Chu Tri Bạch, mà hiểu đứa nhỏ lúc nào cũng như cách cô một tấm màn mỏng. Cũng như chuyện , cô vì nó, mà nó gì cả.
Còn lý do vì thì cô lười nghĩ.
Cô nghĩ , nếu Thẩm Thu vẫn sửa cái tật chuyện gì cũng im lặng giấu trong lòng, thì cô cũng đổi thái độ của thôi. Chu Tri Bạch thấy sắc mặt vợ , đôi mắt đào hoa lóe lên, dè dặt hỏi:
"Vợ ... Thẩm Thu chọc giận em ?"
Hình như đây là đầu tiên thấy vợ nổi giận đến mức !
Trong lòng nhịn mà giơ ngón cái cho Thẩm Thu. Biết rõ vợ tính khí dễ chiều mà vẫn bản lĩnh khiến cô phát điên, chắc chỉ mỗi Thẩm Thu .
Còn ? Đừng là dám chọc giận, đến vợ đúng ánh mắt cũng thấy xót.
Nghĩ đến đó, Chu Tri Bạch thấy tự hào. Chuyện Thẩm Thu còn lâu mới sánh với , đẳng cấp tư duy khác .
Thẩm Hạ thì giống Thẩm Thu, kiểu ba cây chọc một tiếng. Cô lạnh lùng thẳng:
"Phải đấy, nó em tức điên luôn."
Chu Tri Bạch: "..." Thế giờ tính ? Một bên là vợ, một bên là em vợ, về bên nào đây?
Suy nghĩ kỹ ba giây, Chu Tri Bạch lập tức đáp án rõ ràng. Vợ là vợ cả đời chỉ một, còn em vợ thì ai còn thêm đứa nào ?
"Vợ , đừng giận nữa. Thẩm Thu gì em thì cho , xử lý nó cho em."
Tuy là "xử lý", nhưng thể đ.á.n.h , vấn đề là tìm cách giúp chị em hòa giải mới đúng.
Thẩm Hạ hé miệng, để một câu:
"Anh tự hỏi nó."
Nói xong bỏ dứt khoát.
Chu Tri Bạch bỏ một nữa: "..."
Anh vợ giận lây ?
Thẩm Hạ uống mấy ngụm nước to, bực bội trong lòng mới dịu xuống một chút. Chắc Chu Tri Bạch tìm Thẩm Thu , nhưng cả hai vẫn . Cô cũng thèm quan tâm họ về , mà cầm lấy miếng bánh liền ăn.
Cho đến khi ăn xong hai quả trứng luộc và hai miếng điểm tâm, Chu Tri Bạch mới về. Phía là Thẩm Thu mắt đỏ hoe. Thẩm Hạ liếc qua một cái sang hướng khác, cố tình để ý đến nó.
Lần , cô quyết tâm trị dứt cái tật của thằng nhóc .
Mẹ kiếp, càng nghĩ càng thấy thiệt thòi!
Chu Tri Bạch huých nhẹ khuỷu tay Thẩm Thu, hiệu nó mau lên giải thích với chị. Chuyện rõ từ Thẩm Thu. Không trách vợ giận, nếu là thì còn nổi điên hơn chứ.
Thẩm Thu kể xong, hiểu lý do thằng bé . Nói cho đúng, hai chị em đều nghĩ cho cả, chỉ là Thẩm Thu nghĩ nhiều quá thôi.
Có lẽ do ảnh hưởng từ cảnh lớn lên.
Anh đoán vợ chắc cũng nghĩ tới điều . Thật cô cũng còn thật sự giận Thẩm Thu nữa, chỉ là để nó nhớ mãi bài học hôm nay.
Thẩm Thu lấy hết can đảm tiến lên, ánh mắt đầy thấp thỏm Thẩm Hạ, giọng mang theo tiếng nghẹn ngào:
"Chị... em xin ... là em sai ... Em nên tự ý suy nghĩ hành động. Em cố ý giấu chị ... Em chỉ sợ chị lo, sợ chị khó xử... Về em sẽ giấu gì chị nữa... Có chuyện gì em sẽ , suy nghĩ lung tung nữa..."
Thẩm Hạ khựng một lúc, đầu , mặt lạnh tanh:
"Thẩm Thu, chị nóng tính, em đấy. Mà chị cũng nhiều kiên nhẫn.
Chuyện gì cũng một hai, nhưng nếu chị cho em đến ba thì , sẽ thứ tư . Về nếu em vẫn cứ như hôm nay, coi chị là thực sự, gặp chuyện gì cũng chịu thì chị sẽ tự rước thêm phiền phức nữa."