Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:52:36
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hổ trả hộp cho Cát Nhị Ngưu, hỏi:

"Nếu giúp đồng chí Thẩm Hạ tìm hộp tương tự như , đồng chí tính trả công thế nào?"

Hắn là dân buôn, bao giờ ăn lỗ vốn. Lợi ích đủ lớn thì chuyện gì cũng , đừng tìm cái tương tự, tìm cái y hệt cũng thành vấn đề. Thời buổi , mấy thứ đó coi như tai họa, tránh còn kịp.

Mà trùng hợp , đang đầy cả đống đồ kiểu . Cả vàng thoi lẫn bạc trắng cũng ít.

Thẩm Hạ ngờ Anh Hổ thẳng thắn đến .

Cô sững một chút, thử dò:

"Một con lợn rừng?"

Dùng một con lợn rừng đổi lấy một cái hộp gỗ, theo giá thị trường bây giờ thì đúng là lỗ to, nhưng cô cũng chẳng còn thứ gì giá trị thể khiến Hổ động lòng.

Trên đường đến gặp Hổ, cô Cát Nhị Ngưu lải nhải suốt, giờ Anh Hổ đang thiếu nhất là thịt, đủ loại thịt. Một con lợn rừng là đủ để thể hiện thành ý của cô.

"Giao dịch thành công!" Anh Hổ đồng ý cái rụp, cứ như sợ Thẩm Hạ đổi ý .

Trong lòng Tô Hổ to như phật Di Lặc, một con lợn rừng đổi lấy cái hộp cũ kỹ vô giá trị, nó, đúng là lời to !

Từ giây phút , Tô Hổ dám đ.á.n.h giá Thẩm Hạ bằng vẻ ngoài nữa. Cô trông quan trọng, chỉ cần mang lợi ích cho thì trong mắt Tô Hổ, chính là bạn.

Thẩm Hạ bất ngờ vì Anh Hổ đồng ý nhanh như thế, cô thoáng sửng sốt :

"Còn phiền Anh Hổ thêm một việc nữa, cần khắc chữ 'Lý' một chỗ kín đáo trong hộp, nhất là tìm nào thư pháp để khắc chữ ."

Anh Hổ trầm ngâm một lúc :

"Không thành vấn đề, việc cứ giao cho . Hộp thì bây giờ thể đưa luôn cho cô, còn việc khắc chữ thì nhờ khác."

Thời buổi , tìm chữ đúng là dễ. trong mắt Tô Hổ, chẳng chuyện gì là cả.

Đôi mắt Thẩm Hạ đảo một vòng, :

"Anh Hổ, bây giờ thể xem mấy chiếc hộp gỗ ?" Nghe giọng Anh Hổ thì hình như trong tay ít hộp kiểu .

Nhìn vẻ như những thứ đó chẳng giá, cô cũng ngại giúp tiêu thụ bớt.

Đổi một con lợn rừng lấy một cái hộp gỗ quả thật thiệt.

Anh Hổ cũng từ chối, bảo Cát Nhị Ngưu và Thẩm Hạ đợi một lát, bảo vợ Vương Hồng ở chuyện với hai , còn thì ngoài một chuyến.

Chừng hai mươi phút , xách theo một cái túi vải . Rồi đặt thẳng túi vải mặt Thẩm Hạ, :

"Cô tự chọn , thể chọn thêm hai món nữa."

Lấy một con lợn rừng của , chỉ đưa một cái hộp gỗ đáng là bao, thật cũng ngại.

Thẩm Hạ khách khí, cô háo hức mở túi vải , một túi đầy những chiếc hộp to nhỏ khác , mỗi cái đều giá trị sưu tầm cao. Là một cô nàng "con nhà giàu mới nổi" ba nuôi cưng chiều, cho nên cô cũng hiểu chút ít về những thứ . Lục lọi chọn lựa một hồi thì cuối cùng cô lấy ba chiếc hộp, một chiếc giống cái của Chu Tri Bạch, hai chiếc giống hộp đựng trang sức, cũng là những thứ giá trị nhất trong đó.

"Anh Hổ, chọn xong ." Thẩm Hạ lắc lắc mấy chiếc hộp trong tay .

Anh Hổ liếc sơ qua cũng quá để ý, thấy cô chọn xong thì dậy đóng gói những chiếc hộp còn đem ngoài cất giấu.

Lát khi Anh Hổ , thì liền thấy Thẩm Hạ đang con gái bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Tô Điềm Điềm vô cùng xinh, đôi mắt to như nho như , chớp chớp một lúc là khiến chịu thua liền.

Tô Điềm Điềm tò mò với lạ đột nhiên xuất hiện trong nhà, cô bé trượt khỏi đùi tiến đến mặt Thẩm Hạ, ngẩng mặt hỏi bằng giọng ngây thơ:

"Dì ơi, dì đến nhà con? Trước giờ con thấy dì ."

Khi cô bé , ngón trỏ vẫn đặt lên cằm, bộ suy nghĩ.

Thẩm Hạ lập tức tan chảy vì sự dễ thương đó, nếu thấy cô bé còn ở trong nhà, thì cô bế lên ôm hôn má bô bồ của cô bé .

Quá đáng yêu.

Đáng yêu hơn mấy đứa nhóc mà cô gặp ở làng nhiều.

Thẩm Hạ còn kịp nghĩ trả lời thế nào thì cô bé bế .

"Điềm Điềm, dì là cô họ xa với con, là bà dì của con, đây là đầu dì đến nhà . Ra ngoài nếu ai hỏi thì con nhớ nhé."

Tô Điềm Điềm gật đầu nghiêm, giọng vẫn bé bỏng lặp lời :

"Mẹ ơi con nhớ , dì là cô họ xa của , là bà dì của con."

Thẩm Hạ suýt nữa thì đứa trẻ ngoan điều mềm lòng.

Người nhỏ ngoan xinh thật là dễ thương quá !

Ánh mắt Thẩm Hạ quá trực diện, Cát Nhị Ngưu cạnh ngơ cũng . Thấy cô chằm chằm Tô Điềm Điềm, Cát Nhị Ngưu bất giác khuyên:

"Em gái, nếu em thích con nít thì tự sinh một đứa ."

Thẩm Hạ cũng lấy chồng , sinh con chỉ là sớm muộn mà thôi. Thà tự còn hơn suốt ngày thèm thuồng nhà .

Nụ môi Thẩm Hạ chùng , ánh mắt rút khỏi Tô Điềm Điềm, cô hờ hững đáp vài câu cho . Cô với Chu Tri Bạch bao giờ phòng , bụng "cấy" , để một thời gian nữa sẽ .

Rời khỏi nhà Tô Hổ, trời cũng gần trưa.

Thẩm Hạ ngẩng đầu mặt trời đang ch.ói chang đỉnh đầu, lúc mới chợt nhớ khi thị trấn cô với Chu Tri Bạch và Thẩm Thu một tiếng. Nghĩ đến việc hai thể đang lo, cô liền vội vã định về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-191.html.]

"Anh Cát, về nhà luôn ?" Thẩm Hạ hỏi Cát Nhị Ngưu.

Nhị Ngưu trời, thấy cũng sắp đến giờ cơm trưa cho nên bèn :

"Em gái , để mời em một bữa ở quán ăn quốc doanh nhé."

Nếu cô thì còn đang khổ sở vì tiền t.h.u.ố.c thang của cha. Huống chi, bây giờ cả nhà ăn no mặc ấm, sống yên , ân tình lớn như núi, mời cô một bữa cơm cũng là lẽ đương nhiên.

Thẩm Hạ vội xua tay từ chối:

"Anh Cát, thôi , ở nhà nhà còn đang đợi, về ngay."

Nhị Ngưu thấy cô kiên quyết thì cũng ép nữa, mà liền đáp:

"Vậy em về , hôm nào dịp ăn cùng. Anh thì về nhà ngay, sắp tới vụ mùa , tranh thủ mua ít lương thực."

Hai tách ở đầu ngõ. Thẩm Hạ tăng tốc, men theo con đường cũ mà về. Khi xuống đến chân núi, cô rẽ qua núi một chuyến.

Cô cẩn thận giấu chiếc hộp gỗ của Chu Tri Bạch cùng hai chiếc hộp khác mà lấy từ chỗ Anh Hổ, cất thật kỹ. Tiện tay cô còn b.ắ.n hai con gà rừng, mới xách giỏ về nhà.

Cửa sân khép hờ từ bên trong. Cô đẩy cửa, mới bước một chân qua bậc cửa, mắt hiện hai khuôn mặt đầy lo lắng.

"Vợ , em thế?"

"Chị, giờ mới về?"

Chu Tri Bạch và Thẩm Thu cùng đồng thanh, giọng điệu và nét mặt giống hệt . Hai đôi mắt to tròn cô chằm chằm, chẳng khác nào hai con cún con sợ chủ bỏ rơi.

Trong lòng Thẩm Hạ thoáng dâng lên chút áy náy. Cô đưa giỏ tay cho gần nhất, chính là Chu Tri Bạch, giải thích:

"Mai vụ mùa , em ngoài kiếm chút thịt mang về."

Chuyện cái hộp gỗ, cô tạm thời định với . Đợi Anh Hổ khắc chữ xong, khi nào cầm trong tay, cô sẽ kể . Dù cũng chỉ ba ngày nữa thôi.

Anh Hổ , ba ngày chắc chắn sẽ giao tận tay cho cô, cần lên trấn lấy mà sẽ nhờ chuyển cho Cát Nhị Ngưu, đến ngày hẹn cô chỉ cần đến gặp Nhị Ngưu để nhận.

Chu Tri Bạch đón giỏ liếc trong, thấy hai con gà rừng c.h.ế.t cứng thì lập tức nhíu mày.

Miệng mấp máy, định gì đó, cuối cùng thôi. Chỉ điều, nét mặt nghiêm , chút vui.

Thẩm Hạ , dù cũng là do báo , nên chủ động nhận sai:

"Lần em sẽ về muộn nữa, sẽ về sớm, để hai lo lắng."

Không ngờ Chu Tri Bạch bỗng nổi cơn giận nhỏ, hừ một tiếng xách giỏ lưng bỏ .

Thẩm Hạ: "..."

Giận thật ? Chỉ vì cô về trễ chút thôi ?

Rõ ràng cô giải thích, cũng xin mà?

Thẩm Hạ quyết định chiều theo cái tính trẻ con nữa.

Cô chẳng buồn dỗ mà chỉ nhấc chân bước sân, liếc về phía bếp hỏi Thẩm Thu bên cạnh:

"Em ăn trưa ?"

Giờ qua mất giờ cơm .

Thẩm Thu liếc hướng Chu Tri Bạch rời , sang chị, đáp nhỏ:

"Chưa ạ. Em với rể đợi chị về cùng ăn, cơm vẫn để trong nồi ấm."

Thẩm Hạ khẽ xoa đầu nó, dịu giọng :

"Đi thôi, chúng ăn cơm."

Thẩm Thu ngoan ngoãn gật đầu, nó theo sát lưng chị.

Khi Thẩm Hạ đang rửa tay bên giếng, nó kế bên như một vệ sĩ nhỏ, rời nửa bước, đôi mắt to liên tục liếc chị, trông như điều mà chẳng dám mở miệng.

Thẩm Hạ: "..."

"Em ?"

Nếu cô hỏi, chắc đứa nhỏ sẽ nghẹn c.h.ế.t mất.

Thẩm Thu mím môi, rụt rè hỏi:

"Chị... chị ơi, rể giận chị thật ?"

Thẩm Hạ giọng điệu nhàn nhạt:

"Chắc !" Anh còn hừ lạnh với một tiếng, đó bỏ , chắc là giận !

Thẩm Thu lén quan sát sắc mặt của chị, khuôn mặt chẳng thấy rõ vui giận của Thẩm Hạ, thì liền nhỏ giọng giải thích cho Chu Tri Bạch:

"Thật rể lo cho chị thôi. Sáng nay ngoài tìm chị khắp nơi."

Nó kể rằng chín giờ sáng hai mới về tới nhà, về thì thấy chị . Anh rể bảo nó ở nhà chờ, còn thì ngoài tìm. Tìm một vòng chẳng thấy, rể đành cúi đầu ủ rũ về. Về đến nhà mà chị vẫn về, sắc mặt rể lập tức đổi.

 

Loading...