Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-03-21 06:28:27
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Quân cũng thong thả mặc quần áo của .
Chu Tri Bạch bĩu môi, trong lòng thầm c.h.ử.i một câu "đồ giả tạo", chút hối hận hôm qua đúng tống luôn cái tên giả nhân giả nghĩa xuống hố phân cho .
Để giờ kịp sáng cái bộ dạng đạo mạo giả tạo của . Bản cũng chẳng buồn ngủ nữa, dậy xem trò của cái thằng ch.ó săn.
Dù cũng là dịp ngàn năm một!
Những còn trong phòng cũng mất hết cơn buồn ngủ, lục đục dậy đồ. Ngoài sân, Thẩm đợi đến sốt ruột, bắt đầu gân cổ gào lên:
"Hoàng trí thức ? Mau đây! Đừng con rùa rụt đầu! Danh tiếng con gái hủy hoại , hôm nay mà cho chúng một lời giải thích hợp tình hợp lý thì đừng mong yên !
Còn dám là trí thức thành phố ? Phì! thấy mấy còn bằng dân quê chúng , dù chữ nhưng ít cũng chuyện dẫn nữ đồng chí lung tung lúc nửa đêm!"
Trong phòng, tất cả kể cả Hoàng Cường đều rõ ràng từng chữ mẹThẩm .
Ánh mắt Hoàng Cường tối sầm, cảm giác bất an càng lúc càng rõ rệt. Hình như gã quên mất một chuyện quan trọng.
Tối hôm qua, ném xuống hố phân với gã là nha đầu xí nhà họ Thẩm, Thẩm Xuân.
Mà hai họ còn dân làng bắt gặp.
Cái ...
"Anh Quân, giờ ?" Hoàng Cường hoang mang tột độ, chỉ còn cầu cứu Lý Quân bên cạnh.
Lý Quân lúc cũng chợt nhớ đến Thẩm Xuân, trong lòng thoáng qua một tia hối hận. Sao thể quên mất một nhân vật quan trọng như chứ!
"Ra ngoài , xem họ gì tính tiếp."
Ngoài sân, bà Thẩm thấy Hoàng Cường lề mề mới lò dò ngoài, trong lòng càng thêm bực bội.
Thật từ đầu bà ưa nổi cái thằng trí thức trai nhất đám , nhưng tình hình hiện tại, nếu con gái lớn của bà mà gả cho gã thì chỉ còn nước lấy thằng ngốc Triệu Kim Bảo .
So với việc gả cho một thằng ngốc, thì dù Hoàng trí thức xí nữa, ít cũng đồ ngốc, còn từ Đế đô tới.
Lẽ bà nên chuyện t.ử tế, nhưng ông nhà dặn , đám trí thức lấy mấy thứ lý lẽ hoa mỹ để lừa , với hạng như thể mềm mỏng. Vì bà mới chọn nước cờ "chửi rủa om sòm".
"Thím Thẩm, vài lời thể bừa . Chuyện tối qua, đồng chí Hoàng cũng là hại. Điều chúng nên bây giờ là tìm kẻ hãm hại đồng chí Thẩm Xuân và đồng chí Hoàng mới ." Lý Quân sa sầm mặt, lên tiếng.
Mẹ Thẩm liếc Lý Quân một cái, lập tức hét lên the thé:
"Sao? Đồng chí Lý định chối bỏ trách nhiệm ? và bà con trong thôn chỉ tin những gì tận mắt thấy. Tối qua ai cũng thấy rõ rành rành, con gái lớn nhà với đồng chí Hoàng... chung một chỗ. Danh tiếng con gái coi như mất sạch . Nếu đồng chí Hoàng cho chúng một câu trả lời thỏa đáng, ... sẽ lên thị trấn tố cáo đồng chí Hoàng giở trò đồi bại."
Lý Quân sững , cảm thấy Mẹ Thẩm đúng là kiểu đàn bà nhà quê vô lý, đầu óc đơn giản. Đáng lẽ giờ họ cùng tìm ai là kẻ đ.á.n.h ngất Hoàng Cường và Thẩm Xuân mới đúng chứ?
"Thím Thẩm, chắc đồng chí Thẩm Xuân kể . Tối qua là đ.á.n.h ngất cả cô lẫn đồng chí Hoàng, đó mới ném họ ... hố phân."
Nếu Lý Quân nhắc thì thôi, nhắc tới chuyện đó, cơn giận mà Mẹ Thẩm cố nén lập tức bùng lên "vèo vèo". Tối qua về nhà giúp con gái tắm rửa, bà nước mấy , đến nỗi nước trong chum cũng dùng hết sạch.
Bà ngu, con gái rõ ràng là tối qua đúng là ở cùng với Hoàng Cường. Còn việc ai đ.á.n.h ngất thì con gái cũng rõ. Đã rõ, thì giải quyết theo kiểu rõ.
"Đồng chí Lý, đừng mấy lời viển vông đó với . Có đ.á.n.h ngất đồng chí Hoàng thì cứ tìm đội trưởng hoặc báo công an. Hôm nay đến đây là để đòi công bằng cho con gái . Đừng tưởng mấy thể chối bỏ trách nhiệm. Tối qua trong thôn đều thể chứng, con gái chính là ở cùng với đồng chí Hoàng.
Chuyện cho dù kéo lên nữa, thiệt cũng là chúng . Nếu hôm nay đồng chí Hoàng cho một câu trả lời dứt khoát, thì kẻ chân đất mắt toét chẳng sợ gì hết, sẽ tố cáo đồng chí Hoàng giở trò đồi bại."
Hôm nay bằng giá, Mẹ Thẩm cũng ép Hoàng Cường đồng ý cưới Thẩm Xuân. Dù thì danh tiếng Thẩm Xuân trong thôn cũng bôi đen, còn mong lấy chồng , bà mặt dày cũng bám lấy Hoàng Cường bằng .
Lý Quân nghiến răng, ánh mắt lóe lên vẻ bực bội.
"Thím Thẩm, bà thể quá vô lý như , ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-108.html.]
"Sao thế, đồng chí Lý? đòi chịu trách nhiệm , vội vàng cái gì? Hay là... đồng chí Lý ý gì khác?" Mẹ Thẩm cắt lời Lý Quân, trợn trắng mắt chất vấn.
Lý Quân kiểu mặt dày vô của Mẹ Thẩm cho tức đến mức nhắm tịt mắt , hít sâu một , cố nhịn sự khó chịu:
"Thím Thẩm, bà đừng hiểu lầm. Đồng chí Hoàng là dẫn đến, hai nhà chúng quen từ nhỏ, là của , chuyện của , đương nhiên quan tâm."
Mẹ Thẩm lập tức tiếp lời:
"Đã thì quá, chuyện tối qua, mấy nên cho chúng một lời giải thích thỏa đáng."
Lúc Lý Quân cũng nhận , vợ chồng Thẩm Đại Trụ đúng là kiểu khó nhằn.
Hắn đè nén cơn tức trong lòng, hỏi thẳng:
"Vậy rốt cuộc các thế nào?"
Chẳng lẽ thật sự định bắt Hoàng Cường cưới cái cô gái nhà quê chua ngoa đó?
Mẹ Thẩm bộ như thể Hoàng Cường chiếm lợi, bất đắc dĩ :
"Chuyện đến nước , chúng đành c.ắ.n răng gả con gái cho đồng chí Hoàng ."
Lý Quân: "..."
"Đừng hòng! đời nào cưới con gái bà! với cô trong sáng rõ ràng, lý do gì cưới?"
Hoàng Cường yêu cầu của Mẹ Thẩm thì lập tức nổi đóa, bật ngay. Mẹ Thẩm trợn trừng mắt, giơ ngón tay dính đầy bẩn chỉ thẳng mặt Hoàng Cường, c.h.ử.i bới.
"Cậu còn mặt mũi hỏi tại ? Chỉ dựa chuyện giở trò với con gái thôi cũng đủ . Con gái ngày thường ngoan ngoãn bao, nếu lừa gạt nó, thì nửa đêm nó chạy ngoài tìm ?"
Hoàng Cường là Thẩm Xuân chủ động tìm gã, nhưng định mở miệng Lý Quân dùng ánh mắt ngăn . ...
Vợ chồng Thẩm Đại Trụ rời khỏi khu thanh niên trí thức lúc trời sáng. Người giành phần thắng cuối cùng dĩ nhiên là vợ chồng Thẩm Đại Trụ.
Tội lưu manh chuyện chơi. Cho dù Hoàng Cường cam lòng thì cũng gật đầu đồng ý cưới Thẩm Xuân.
Sau khi rời khỏi khu trí thức, Thẩm Đại Trụ đến tìm đội trưởng. Tối qua ông hứa với đội trưởng, hôm nay cho đội trưởng một lời giải thích hài lòng.
Còn Thẩm thì về nhà dỗ dành Thẩm Xuân.
Tối qua Thẩm Xuân lôi về, sáng dậy từng rơi xuống hố phân thì lóc ầm ĩ, suốt đến nửa đêm mới chịu ngủ. Còn chuyện hôn sự với Hoàng Cường, Thẩm vẫn kịp với cô .
Nghĩ đến tính khí của Thẩm Xuân, bà chỉ thở dài. Con gái nghĩ gì, bà hiểu.
Đành thừa nhận là con gái lấy nhà chồng . Hai đứa con gái, may mắn hình như đều dồn hết đứa thứ hai .
Mẹ Thẩm nhớ đến cô con gái thứ hai năm xưa nhà họ Triệu đón . Bao năm trôi qua , con bé sống . Nghĩ thì cũng nên thôi, dù gì nhà họ Triệu cũng ở thành phố lớn, trong nhà quan, kiểu gì cuộc sống cũng hơn hẳn ở quê.
Vừa về đến nhà, Thẩm liền phòng Thẩm Xuân, bao lâu vang lên tiếng và chất vấn từ trong phòng truyền . May là tiếng ồn kéo dài quá lâu thì dừng .
Nửa tiếng , Thẩm mới từ trong phòng bước . Nhìn sắc mặt của bà thì cũng đoán chắc là Thẩm Xuân đồng ý lấy Hoàng Cường .
Khi Thẩm Đại Trụ trở về thì tay cầm theo giấy chứng nhận kết hôn do đội trưởng ký.
Để Thẩm Xuân và Hoàng Cường đăng ký thuận lợi, hôm nay ông đặc biệt xin nghỉ một ngày. Ông đích đưa hai đến thị trấn xong giấy tờ thì mới yên tâm .
Thẩm Đại Trụ ngốc, ông hiểu rõ chuyện hôn sự giữa Thẩm Xuân và Hoàng Cường là do nhà họ Thẩm ép buộc mà .
Ông cũng rõ, Thẩm Xuân lấy Hoàng Cường là trèo cao. Chỉ riêng phận thành phố của Hoàng Cường thôi cũng hơn Thẩm Xuân cả trăm .
Thẩm Xuân mặc quần áo mới, buộc nơ đỏ, theo cha đến khu trí thức tìm Hoàng Cường.