[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 98: Những dư vị dân dã và bữa cơm hàng xóm

Cập nhật lúc: 2026-02-09 15:47:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lớp màng màu vàng bám mề gà Văn Gia Gia cẩn thận bóc , tạm thời để riêng một góc.

Thứ chính là "Kê nội kim", một vị t.h.u.ố.c Đông y tác dụng kiện tỳ, tiêu thực cực . Ở quê nàng, thường gom để đổi lấy kẹo mạch nha, chẳng ở khu vực bộ đội ai thu mua . Mà nếu đổi cũng chẳng , nàng cứ để đó, thi thoảng nhà ăn uống quá đà dẫn đến đầy bụng thì đem sắc nước uống, hiệu quả tức thì.

Gà hôm nay là giống gà chính gốc, thịt chắc và thơm. Nghĩ đến thực đơn trưa nay đủ cả thịt nạc và sườn heo xào măng, Văn Gia Gia quyết định sẽ đem con gà cho niêu đất để hầm lấy nước dùng ngọt thanh.

Bây giờ vẫn đến giờ ngọ, nàng vội nhóm lửa hầm gà mà sang xử lý đống móng giò. Móng heo vốn nhiều lông tơ cứng, nếu sạch, lúc ăn sẽ thấy lạo xạo khó chịu. Với những sợi lông cứng đầu thế , chiếc kẹp nhổ lông chẳng thấm tháp , dùng đến "hỏa công" mới trị tận gốc .

Nàng nhóm một chậu than củi cháy hồng, hơ từng chiếc móng giò lên ngọn lửa vượng. Chỉ đầy hai giây, tiếng "xèo xèo" của mỡ heo cháy xém vang lên, kéo theo một mùi khét đặc trưng của da heo nướng. Cái mùi lạ lùng lắm, ngửi kỹ thì thấy hôi hôi nhưng ẩn đó là mùi thơm nồng nàn của thịt nướng. Văn Gia Gia nghiêng mặt để tránh khói, lòng bỗng nhớ về món da heo nướng chấm nước tương cay mà nàng từng thưởng thức ở Vân Nam. Cách thô ráp nhưng khả năng đ.á.n.h gục vị giác của bất cứ ai ngay từ miếng đầu tiên.

Da heo khi nướng cháy đen lớp ngoài sẽ đem ngâm nước cho mềm, đó dùng d.a.o nhỏ cạo sạch lớp màng cháy. Lúc , miếng da heo hiện với màu vàng ươm mắt, sạch bóng còn một sợi lông nào. Nàng c.h.ặ.t móng giò thành từng khúc nhỏ, quyết định sẽ món móng giò xào cay.

Mải mê lụng, lên chiếc đồng hồ Thượng Hải mới mua, kim giờ chỉ con 11. Tiếng nô đùa lanh lảnh của lũ trẻ vẫn vang vọng từ phòng khách, Văn Gia Gia ló đầu hỏi:

"Tiểu Dịch ơi, trưa nay cháu ở nhà ?"

Tạ Dịch gật đầu cái rụp: "Có ạ, cháu bảo 12 giờ rưỡi là sẽ về đến nhà."

Văn Gia Gia thầm cảm thán, đứa trẻ ý thức về thời gian thật . Nhìn sang hai đứa cháu nhà , nàng bỗng cảm thấy một chút áp lực "gà " trỗi dậy. Có lẽ nàng bắt đầu kèm cặp Văn Xuân và Văn Huyên học hành dần là . Nếu đổi, chúng sẽ tham dự kỳ thi đại học cuối những năm 80 – thời điểm mà tỉ lệ chọi vô cùng khốc liệt. Quả nhiên, cứ thấy "con nhà " là lòng , thể yên.

lỡ cho bọn trẻ ăn bánh của nhà hôm , Văn Gia Gia dứt khoát giữ em Tạ Dịch ở dùng bữa.

"Ngoan nào, ăn cơm trưa với dì hãy về. Hôm khác dì sẽ bảo chị Xuân với em Huyên sang nhà cháu chơi ."

Tạ Dịch do dự một chút ngoan ngoãn gật đầu. Mẹ từng dặn, khách lời chủ nhà, đó mới là đứa trẻ ngoan.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-98-nhung-du-vi-dan-da-va-bua-com-hang-xom.html.]

11 giờ rưỡi, bếp lò rực hồng. Mùi cơm mới chín thơm lừng len lỏi qua khung cửa sổ bếp, theo gió bay xa.

Từ vị trí , Văn Gia Gia thể phóng tầm mắt t.h.ả.m cỏ xanh mướt và mặt hồ đang lấp lánh như dát bạc ánh nắng. Đây là góc nàng yêu thích nhất, vì thế nàng chẳng hề thấy mệt mỏi khi quanh quẩn trong gian bếp nhỏ cả ngày.

Trên chiếc chảo sắt, những lát măng xuân đang luộc sơ để khử vị chát. Sau khi vớt , nàng thả ngay chậu nước lạnh để giữ độ giòn. Măng xuân thái lát mỏng, đem xào cùng với lòng gà, thêm vài lát ớt xanh để tăng hương vị mà quá cay, phù hợp cho lũ trẻ.

Nàng mở nắp thùng gỗ chưng cơm, bên đặt một chiếc xửng hấp mà Ngụy Đại đóng. Trong xửng là một bát trứng chưng vàng óng và một đĩa thịt khô thơm phức. Văn Gia Gia khéo léo lấy một thìa mỡ lợn đặt lên bát trứng nóng hổi cho tan chảy, thêm vài giọt nước tương dùng lưng thìa lướt nhẹ, tạo nên những đường vân màu nâu nhạt mắt bề mặt bát trứng vàng ruộm.

"Cả nhà ăn cơm thôi!" Nàng cất tiếng gọi lớn, "Tất cả rửa tay ngay, sạch là bàn nhé!"

Bốn đứa trẻ lạch bạch chạy rửa tay, đứa nào đứa nấy đều kỳ cọ cẩn thận. Tay nghề nấu nướng của Văn Gia Gia vốn thuộc hàng "đỉnh" trong khu, nên bữa cơm dù đơn giản vẫn khiến lũ nhỏ ăn đến quên trời đất. Chúng thi dùng trứng chưng trộn với cơm, kẹp thêm miếng lạp xưởng đậm đà. Văn Huyên ăn hăng say đến mức hạt cơm dính đầy quanh mép mà chẳng .

 

Sau giờ ngọ, khi nắng dịu bớt, Văn Gia Gia bắt đầu nổi lửa hầm gà. Tận dụng than hồng còn sót từ lúc nướng móng giò, nàng đặt niêu đất lên lò. Nước trong niêu bắt đầu sôi tăm, thịt gà từ từ tiết chất ngọt, tỏa mùi thơm thanh tao khắp sân.

Người thường bảo "xuân khốn hạ phạp" (mùa xuân dễ buồn ngủ, mùa hè dễ mệt mỏi), Văn Gia Gia cũng ngoại lệ. Mặc kệ bốn đứa trẻ đang hò hét rủ leo cây ngoài sân – dù chẳng đứa nào trèo lên nổi quá nửa mét – nàng vẫn đeo băng che mắt bằng bông lên, ngả lưng xuống giường đ.á.n.h một giấc nồng.

Nửa giờ , đồng hồ sinh học đ.á.n.h thức nàng dậy đúng lúc tiếng gọi từ ngoài cổng:

"Tiểu Dịch! Tiểu Thịnh ơi!"

"Dạ! Mẹ ơi, chúng con ở nhà chị Xuân!" Tạ Dịch buông gốc cây , vội vàng chạy cửa, quên kéo tay em trai và rủ rê hai chị em Văn Xuân: "Xuân Nhi, Huyên Nhi, hai sang nhà tớ chơi ? Nhà tớ ngựa gỗ lắm!"

Văn Xuân gãi gãi mái tóc vẫn còn rối, sang dì Gia Gia thấy dì mỉm gật đầu, con bé mới bẽn lẽn đáp: "Được thôi, tụi !"

Căn sân nhỏ trở về vẻ yên tĩnh vốn , chỉ còn tiếng nước sôi sùng sục trong niêu đất hầm gà, báo hiệu một buổi chiều bình yên nữa trôi qua.

 

Loading...