[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 178: Sóng Gió "Thuốc Đỏ" Và Nồi Lẩu Trong Mơ

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:14:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồng tỷ mà choáng váng cả , lúc đầu còn kịp phản ứng, mãi đến khi giải thích kỹ càng nàng mới hiểu chuyện gì đang xảy .

nàng cũng chẳng quả hồng mềm để ai nắn thì nắn, lập tức đốp chát ngay:

— Việc thì liên quan gì đến ? Các bệnh viện mà xem, bệnh viện thiếu gì t.h.u.ố.c đỏ! Hai cái lỗ lông mày là để các phun phân đấy ? Trước khi lấy t.h.u.ố.c đỏ chỗ , chẳng lẽ các bao giờ dùng t.h.u.ố.c đỏ chắc?

Lời cũng lý, t.h.u.ố.c đỏ ở bệnh viện cũng cùng một loại mà thôi. Tuy nhiên, vẫn vài bán tín bán nghi, thầm nghĩ: Hay là Hồng tỷ lấy hàng kém chất lượng về bán? Nếu , tại đây dùng t.h.u.ố.c của bệnh viện chẳng , mà dùng t.h.u.ố.c của nàng, thằng Tiểu Béo trúng độc ngay?

đem suy đoán , Hồng tỷ liền nhổ toẹt một cái:

— Thế thì là do dùng vấn đề! Các cũng dùng đấy thôi, ai như nó ?

Nàng dám khẳng định, t.h.u.ố.c đỏ ở cái thành phố đều từ một xưởng d.ư.ợ.c mà . Đều từ một phân xưởng sản xuất, chuyện phân loại độc với loại độc.

Hồng tỷ lý, đại đa đều hiểu chuyện liên quan nhiều đến nàng. cũng am hiểu pháp luật, rằng nếu thực sự truy cứu, Hồng tỷ khó tránh khỏi trách nhiệm. Bình thường bán lẻ tẻ t.h.u.ố.c men trong khu gia đình thì , nhưng một khi xảy chuyện, nó sẽ biến thành hành vi bán t.h.u.ố.c phi pháp, phạt tiền còn là nhẹ.

Đợi đám đông tản , một hàng xóm bụng nán nhắc nhở nàng:

— Chị chú ý đấy. Chuyện trao đổi buôn bán ngầm trong khu vốn lớn, nhưng đây là d.ư.ợ.c phẩm, hễ chuyện là thành chuyện đại sự. Giờ xem nhà họ Trần truy cứu . Nếu họ bỏ qua thì thôi, còn nếu họ quyết tâm bắt bẻ, chuyện e là báo lên lãnh đạo đấy.

Người đó xong liền , để Hồng tỷ thẫn thờ đó. Cao Phi nấp cánh cửa hết bộ, cô bé dám cử động, đôi mắt tràn ngập vẻ sợ hãi, nước mắt tuôn rơi nhưng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t môi dám phát tiếng động. Cô bé cảm thấy hại .

Hồng tỷ trách con, nàng kéo con gái gần, xoa đầu dặn dò:

— Ngoan ngoãn ở nhà trông em, ngoài một chuyến.

Cao Phi mắt đỏ hoe, vội vàng gật đầu. Hồng tỷ rời nhà, lầm lũi về hướng Bắc Sơn.

Văn Gia Gia lúc đang đập trứng gà nồi nước đường đỏ. Nàng khuấy tan mà để trứng từ từ đông , canh thời gian để trứng đạt độ chín lòng đào mềm mịn. Tuyết bên ngoài bắt đầu rơi, nhẹ nhàng tan ngay khi chạm lòng bàn tay.

— Anh dùng than cây ăn quả của em đấy ? — Khi bưng nồi đất lên, Gia Gia mới nhận ngọn lửa khác, than cháy đều tăm tắp, giống loại than củi tự hằng ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-178-song-gio-thuoc-do-va-noi-lau-trong-mo.html.]

Ngụy Đại dọn dẹp xong đống linh kiện giường trẻ em, rửa tay xong liền đáp:

— Ừ, thử xem loại than mới của em chứ.

— Đây là em mua để dành nướng thịt với ăn lẩu đấy, đừng dùng bừa bãi.

— Ăn lẩu?

, em còn đang tính mua một cái nồi đồng về. Anh nhớ cô bạn đồng nghiệp bố ở khách sạn lớn mà em kể ? Bố cô đường dây mua nồi đồng đấy. Loại nồi dùng để nhúng thịt cừu ở Thủ đô , còn thể kiểu uyên ương hai ngăn nữa.

Thực nàng thử dùng "hợp thành" nhưng đồng khó kiếm. Nàng thử vài đồng xu cổ nhưng hệ thống cũng nguyên tắc của nó, thể từ vài đồng lẻ mà biến cái nồi đồng to đùng . Cho nên nàng quyết định mua cho nhanh.

Ngụy Đại nhận xét: — Thực nó cũng giống như ăn "biên lô" thôi mà.

Văn Gia Gia bĩu môi: — "Biên lô" của các là nấu chín múc bát ăn, thế gọi là lẩu . — Nàng vỗ vai chồng — Yên tâm, chờ hôm nào mua đủ nguyên liệu, em sẽ cho ăn một bữa lẩu chính tông.

Ngụy Đại thầm nghĩ: Lại hớ . Cái món lẩu đó, chẳng lẽ em từng ăn đây ?

Văn Gia Gia hề nhận lỡ lời, nàng còn đang mải tính toán xem nên mua thêm tương vừng . Nàng thấy nó ở cửa hàng bách hóa, mỗi tội đắt.

Gió lạnh thổi mạnh, cánh cửa phòng khách bật tung tuyết và khí lạnh ùa . Ngụy Đại vội vàng đóng cửa, còn dùng vò rượu chặn cho chắc. Lò than vẫn còn cháy , lát nữa định đem móng giò thui cho sạch lông để mai hầm.

Văn Gia Gia ghế, múc từng thìa canh đường đỏ táo đỏ.

— Anh cũng ăn một ít . — Nàng gọi.

— Mấy thứ ngọt xì ... — Ngụy Đại định từ chối.

— Mùa đông ăn đồ ngọt là nhất đấy, còn chê ngấy ? — Gia Gia nhíu mày — Lại đây mau, em đập tận bốn quả trứng, lát nữa chừa cho Văn Xuân với Văn Huyên hai bát là .

 

Loading...