Đang lúc Ngụy Đại dùng bữa, ngoài cổng bỗng vang lên tiếng xôn xao.
— Cô Thẩm ơi, dì của Văn Xuân ơi!
Văn Gia Gia đang ở trong phòng, tiếng gọi liền lật đật chạy : — Ai đấy ạ?
Ngụy Đại nhún vai: — Anh cũng rõ.
Văn Gia Gia bước ngoài, thấy một bà lão trông quen mặt nhưng nàng nhớ tên.
— Ơ, bà là...
— là bà nội thằng Tổ Đức đây!
— Tổ Đức là đứa nào ạ?
— Là thằng Tiểu Béo đấy! — Tạ Dịch bỗng từ trong nhà thò đầu , tò mò bà lão — Bà nội Tiểu Béo tìm tụi cháu việc gì ạ? Mẹ cháu đang quần áo cho em.
Bà nội Tiểu Béo đanh mặt hỏi: — Sáng nay tụi bay gì mà thằng Béo nhà bà về nhà nôn thốc nôn tháo thế hả?
Tạ Dịch gãi đầu: — Cháu ạ, bạn tự nhiên nôn thôi. Tụi cháu chỉ ăn khoai lang, trứng chim với... , cả khoai tây nữa.
Văn Gia Gia lập tức biến sắc: — Có khi nào là ngộ độc khoai tây mọc mầm ?
Nàng vội hỏi Tạ Dịch: — Các cháu ăn ?
— Không ạ! Khoai lang khó ăn quá, tụi cháu chia một mẩu. Trứng với khoai tây thì kịp ăn, lúc khoai tây còn chín thì bạn Phỉ Phỉ gọi tụi cháu về .
Nghe , Văn Gia Gia mới tạm yên lòng. Bà nội Tiểu Béo kêu "Ái chà" một tiếng lật đật chạy về nhà, rõ ràng bà cũng nghĩ đến khả năng đó.
Văn Gia Gia phòng hai cô cháu, thấy chúng đang gác chân lên giường radio.
— Từ nay về dì cấm hai đứa ăn khoai tây ở ngoài . — Nàng nghiêm giọng — Tiểu Béo ăn khoai tây xong nôn kìa, khoai mọc mầm là độc đấy.
— Tiểu Béo nôn vì ăn khoai tây ạ? — Văn Xuân ngơ ngác.
— Chứ còn gì nữa, bà nội nó sang đây mắng vốn kìa.
Văn Huyên đang mút kẹo, lắc đầu quầy quậy: — Khoai tây nhà bạn mọc mầm dì. Cô giáo dạy , mọc mầm là ăn, cháu kiểm tra kỹ mà.
Văn Xuân gật đầu phụ họa: — Với cả, Tiểu Béo rõ ràng nôn từ khi ăn khoai tây cơ. Lúc leo cây ngã, , là lúc lên lầu mới nôn.
Văn Gia Gia ngẩn một lát: — Hay là va đập đầu?
Văn Xuân: — Không , bạn ngã trầy đầu gối thôi, cháu thấy m.á.u chảy cơ. Sau đó chị Phi Phi về nhà lấy t.h.u.ố.c xức cho bạn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-176-su-co-khoai-tay-va-bat-canh-duong-do.html.]
Văn Gia Gia ngơ ngác: — Phỉ Phỉ nào? Lại thành chị cơ ?
Văn Huyên dì như hành tinh khác: — Dì ngốc thế, là chị Cao Phi, con gái cô Hồng bạn dì , bạn Phỉ Phỉ hàng xóm .
Văn Gia Gia bấy giờ mới hiểu. Hóa là Cao Phi (con gái Hồng tỷ). chuyện lạ thật, tự nhiên nôn nhỉ?
Nàng dặn dò: — Hai đứa nhớ nhé, nếu thấy nôn khỏe ở là báo dì ngay đấy!
— Biết , ạ! — Hai đứa trẻ dán tai đài chuyện Tây Du Ký.
Buổi chiều, Văn Gia Gia ngủ trưa dậy, mở cửa thấy mùi đường đỏ táo đỏ thơm nồng nàn sực nức. Ngụy Đại đang hí hoáy bên chiếc giường trẻ em, tiến hành công đoạn cuối là bôi dầu trẩu.
Vợ từng dặn dầu trẩu thể gây dị ứng, nhất dùng sáp dầu thực vật (mộc sáp du). Ngụy Đại tuy chẳng hiểu dị ứng với dầu trẩu truyền thống, nhưng vẫn lời vợ tìm mộc sáp du. Ngặt nỗi mấy ông thợ mộc quanh đây chẳng ai đó là gì, nên đành dùng dầu trẩu cho chiếc giường và định bụng sẽ đóng thêm một cái khác dự phòng.
Bôi dầu xong, dọn chỗ than cây ăn quả Gia Gia mang về kho. Loại than cực , đốt trong lò hề khói. Ngụy Đại bắc một chiếc nồi đất lên lò, đổ nước đường đỏ và táo đỏ ninh. Anh hỏi thăm kỹ , phụ nữ uống cái bổ khí huyết.
Văn Gia Gia dụi mắt, đầu óc còn mơ màng vì gió lạnh tràn :
— Sao tự nhiên hầm chè đường đỏ thế ?
— Hầm cho em uống đấy. — Ngụy Đại đáp, hé cửa một chút cho thoáng khí — Để hở một khe thôi cho đỡ ngạt, đang đốt than.
Văn Gia Gia lót giẻ lau mở nắp nồi, nước đường đỏ sùng sục, mùi thơm ngọt lịm trong cái lạnh mùa đông thật quyến rũ.
Nàng hắc hắc : — Hay là đập thêm quả trứng gà nữa nhỉ?
Ngụy Đại bất đắc dĩ: — Thế tối ăn cơm ?
— Thật sự là em chẳng thấy đói chút nào. — Trưa ăn no xong ngủ ngay, cơm vẫn còn đầy bụng đây .
Nàng xuống sofa, Ngụy Đại đang đo đạc gỗ:
— Anh định thêm cái giường trẻ em nữa ? Hay là đóng cái tủ , tủ nhà sắp hết chỗ chứa . Quần áo em ngày một nhiều, treo xuể .
Ngụy Đại tập trung cưa gỗ: — Làm hết, sẽ hết. Xong tủ quần áo cả xe nôi nữa.
— ...Được , thích là . — Văn Gia Gia cạn lời, cái ông chồng đúng là kiểu thích "ôm việc ".
Ngụy Đại : — Lúc nãy em đang ngủ, ai đến tìm đấy, giọng giống của Trần Đạt.
Văn Gia Gia giơ ngón tay cái: — Anh giỏi thật, giọng mà cũng đoán . Em thì chẳng Trần Đạt là ai, chỉ đó là bà nội của thằng bé tai to thôi.
— Thằng bé tai to như lá mít hả? — Ngụy Đại cúi đầu, vạch một đường gỗ bắt đầu kéo cưa.