[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 172: Bát Bánh Trôi Ngày Tuyết Đầu Mùa

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:14:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Hải Quân rõ sự thế, suốt thời gian qua cứ dồn hết sức lực tranh vị trí chủ nhiệm, coi Văn Gia Gia như vật cản đường. Ngặt nỗi chí thì cao mà tài thì mọn, nhảy nhót lung tung suốt hai ba tháng chẳng nên trò trống gì.

Thế nhưng Văn Gia Gia lầm, chủ nhiệm Tiết giao cho một nhiệm vụ "trọng đại". Nhiệm vụ gì ư? Đó là hộ tống chủ nhiệm Tiết ... cãi với bộ phận thu mua. Phân xưởng sản xuất thì nguyên liệu, mà xưởng 6 vốn thiếu hụt mấy loại nguyên liệu từ lâu, máy móc nhập khẩu chỉ ưu tiên cho xưởng 3 và xưởng 7. Với tính khí bạo chúa của chủ nhiệm Tiết, bà nhẫn nhịn nổi. Sắp Tết , ai cãi đầu năm, nên tranh thủ lúc mà đòi quyền lợi.

Sa Nguyệt che miệng khẽ khi thấy Lý Hải Quân khí thế hừng hực rời :

— Chủ nhiệm Tiết đúng là... dùng đúng việc nhỉ.

Kiều Hạ giũ tờ báo, tiếp lời: — Đó gọi là "tùy mà chế biến".

Văn Gia Gia cũng xem náo nhiệt lắm. Năng lực mắng của chủ nhiệm Tiết là "độc nhất vô nhị", nàng sống hai đời thấy ai mắng hơn bà.

— Đi cũng xem . Người bộ phận thu mua cứ thấy chủ nhiệm Tiết là việc đầu tiên là đóng cửa, đuổi hết vây quanh . — Sa Nguyệt — Sợ mất mặt mà.

Mãi đến chạng vạng, khi Văn Gia Gia sắp về thì Lý Hải Quân mới trở , mặt mày hớn hở như đ.á.n.h thắng trận trở về. Anh uống một ngụm nước lớn, cảm thán:

— Chờ sang năm , phân xưởng sẽ thiết mới.

— Chủ nhiệm Tiết cướp ? — Gia Gia hỏi.

và chủ nhiệm cùng tay, cướp !

— Vậy thì quá, tổ trưởng Ngụy cứ kêu ca suốt về việc thiết cũ kỹ.

Rời xưởng, Văn Gia Gia ghé qua nhà máy hóa chất. Nàng bỏ 1 hào mua đống cao su phế thải. Trần Hương Quân, bán hàng, thắc mắc:

— Cô mua mấy thứ gì thế?

Đây là thứ tư thứ năm Gia Gia đến mua, khiến cô bắt đầu nghi ngờ. Cô hỏi cả các kỹ sư trong xưởng nhưng chẳng ai thấy đống rác tác dụng gì. Văn Gia Gia chỉ đáp, trong lòng thầm nghĩ tìm khác mua để tránh gây chú ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-172-bat-banh-troi-ngay-tuyet-dau-mua.html.]

Trên đường về, nàng dùng "năng lượng hợp thành". May mắn , ba thứ: găng tay cao su, một quả bóng rổ và một túi sưởi tay. Nàng nhét cái túi sưởi ba lô để mai tặng Sa Nguyệt, còn quả bóng rổ thì mang về nhà.

Văn Xuân và Văn Huyên sướng phát điên khi thấy quả bóng. Chúng bao giờ chơi thứ gì thể nảy lên như thế. Ngụy Đại cũng cầm quả bóng xoay xoay đầy thích thú.

— Anh cũng thích ? Hôm nào em mua cho một quả. — Gia Gia trêu.

— Thôi, trong bộ đội cũng sân bóng rổ mà. — Ngụy Đại , xắn tay áo cùng vợ bánh trôi.

Nàng hai loại nhân: ngọt (mè đen) và mặn (thịt). Cả nhà quây quần bên bàn ăn ánh đèn ấm áp. Vừa c.ắ.n một miếng bánh trôi, lớp nhân mè đen thơm ngọt chảy tràn trề.

lúc dậy rót nước, Văn Gia Gia ngẩn cửa sổ:

— Tuyết rơi .

Tuyết vùng đến sớm và mạnh. Chỉ vài tiếng, cả sân nhà phủ một màu trắng xóa. Văn Gia Gia thức giấc bởi tiếng "rắc" khô khốc — cành cây quế già ngoài sân tuyết đè gãy.

— Tiếng gì thế ? — Nàng mơ màng hỏi.

Ngụy Đại nhẹ nhàng vỗ về lưng vợ: — Đừng sợ, tuyết đè gãy cành cây thôi. Tuyết rơi lớn lắm, mai em thể đắp tuyết .

— Thế thì quá... — Chỉ vài giây , nàng chìm giấc ngủ sâu. Ngụy Đại luôn kinh ngạc khả năng "ngủ trong một nốt nhạc" của vợ.

Sáng hôm , Văn Gia Gia tỉnh dậy nhưng dám thò tay khỏi chăn vì quá lạnh. Tiếng radio loáng thoáng đưa tin tức từ phòng khách vọng .

— Ngụy Đại! — Nàng gọi to — Tuyết dày ?

Cửa phòng đẩy , Ngụy Đại bước :

— Tỉnh ? Tuyết dày lắm, em dậy xem ? Giờ vẫn ngừng rơi .

 

Loading...