Văn Gia Gia gật gù chồng:
— Có vẻ cao lên ít đấy.
thật, Ngụy Đại bộ đội mới bắt đầu trổ mã lên 1m8, mãi đến năm 20 tuổi mới dừng hẳn. Áo bông dày dễ giặt, giặt xong thường mất độ ấm, nên lúc nàng chỉ cần mang phơi nắng cho thơm tho, sạch sẽ là .
Sau bữa trưa, cả nhà chuẩn lên thành phố. Văn Xuân và Văn Huyên bám vô cùng, Văn Gia Gia vốn định hai cho thảnh thơi nhưng chịu nổi sự "đeo bám" của hai cô cháu, đành mang theo cả hai.
— Tí nữa đừng kêu đau m.ô.n.g đấy nhé! — Nàng dặn.
Nói thì , nàng vẫn cẩn thận lót thêm một lớp đệm rơm mềm lên yên xe đạp. Ngụy Đại thấy cảnh đó thì khóe miệng nhếch lên, nhớ ngày đầu tái ngộ, Văn Gia Gia cũng từng yên của như thế.
— Cười cái gì mà ? — Văn Gia Gia chẳng cùng tần não với chồng, nàng chỉ đang thấy chật chội phát bực, chỉ tống hai "phiền nhân tinh" ở nhà cho xong.
Ngụy Đại ho nhẹ: — Không gì. Văn Huyên, đây phía nào. — Nói bế bé Huyên đặt cái giỏ xe phía .
Văn Gia Gia há hốc mồm: — Thế cũng ?
Ngụy Đại bắt đầu đạp xe cổng: — Có gì , cái giỏ tự tay hàn , chắc chắn lắm.
Thế là thành Văn Gia Gia ôm eo Ngụy Đại, kẹp ở giữa là Văn Xuân. Gió mùa lướt qua, lá vàng hai bên đường rụng lác đác. Lại một mùa đông nữa về.
Văn Xuân và Văn Huyên cứ ngỡ tiệm cơm, ai dè xe đỗ ngay cửa hàng bách hóa. Hai đứa trẻ bao giờ đến nơi , hàng hóa rực rỡ muôn màu mà choáng ngợp.
— Bánh bướm là mua ở đây hả dì? — Văn Huyên mắt sáng rực tủ kính cái hộp sắt quen thuộc.
Văn Gia Gia béo cái má phúng phính của bé: — , bao nhiêu bánh bướm chui tọt bụng cháu đấy.
— Thế hôm nay mua bánh bướm ạ?
— Không ! — Nàng dắt cả nhà lên tầng hai.
Đến quầy đồ điện, Văn Gia Gia chào hỏi: — Chị Hoàng, hôm nay Vu trực ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-165-gia-dinh-len-pho-va-chiec-radio-hong-ky.html.]
Vì ghé đây nên nàng quen mặt các nhân viên bán hàng. Chị Hoàng đang đan áo len, ngẩng lên đáp:
— Ai chà, vợ lão Vu hôm nay sinh em bé, chị trực hai hôm. Nghe là song thai, nhà lão giờ năm đứa con , lão đang sầu thối ruột đây.
Văn Gia Gia ngạc nhiên: — Mọi cứ gọi là lão Vu nhưng chắc đến 30 chứ chị?
— Còn , mới 28 thôi em. — Chị Hoàng .
Văn Gia Gia cảm thán, mới 28 mà 5 con, đúng là gánh nặng quá lớn. Chị Hoàng ghé sát tai nàng nhỏ:
— Chị em đừng kể với ai nhé. Lão Vu vốn keo kiệt, hai vợ đẻ lão xin nghỉ , xin nghỉ hẳn hai ngày là vì... lão phẫu thuật thắt ống dẫn tinh đấy.
Văn Gia Gia bừng tỉnh: — Khó trách xin nghỉ.
— Ừ, chắc lão ai nên nhân lúc vợ đẻ thì luôn. — Chị Hoàng gật đầu, chuyển chủ đề — Thế hôm nay em mua gì? Đi cùng cả nhà thế hiếm thấy nha, hai cô bé là cháu ngoại hả?
— Dạ đúng chị. Em đến mua cái Radio, chiếc "Hồng Kỳ" em xem ạ.
Chị Hoàng về phía quầy: — Em đến khéo thật. Chiếc tháng em xem mua mất , chiếc mới nhập từ Thượng Hải về hôm qua xong. Mẫu Hồng Kỳ 307, 7 bóng bán dẫn, 3 băng tần. Đẹp lắm, bóng loáng luôn, đời mới hơn chiếc cũ nhiều.
Cả Ngụy Đại và hai đứa nhỏ đều xúm xem. Văn Xuân thấy chữ "Radio" thì tai dựng lên như thỏ, hưng phấn hỏi dượng:
— Dượng ơi, nhà mua Radio thật ạ?
— Ừ, cháu thích ?
— Thích ạ! Cháu siêu thích kể chuyện luôn! — Con bé hớn hở. Trước đây sang nhà họ Tạ nhờ, lúc nào cũng thấy ngại ngùng.
Chị Hoàng nhiệt tình giới thiệu thêm:
— Ngoài Hồng Kỳ , đợt còn hai hãng khác nữa. Có Phi Nhạc (Feile) của xưởng 2 Thượng Hải, Hải Yến (Haiyan) của xưởng 1 Thượng Hải và Mẫu Đơn (Peony) từ Thủ đô gửi về. Nghe Mẫu Đơn bán chạy lắm. À, bên Hợp tác xã đường Đầu Kiều còn loại Hải Âu (Seagull) nữa, cũng lắm.
Văn Gia Gia ngắm một hồi. Đây là món đồ lớn đầu tiên nàng mua kể từ khi . Nàng chọn một chiếc thật bền, âm thanh thật trong để cả nhà cùng tận hưởng những tối mùa đông ấm áp.