[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 163: Túi Đồ Của Người Quen Và Bữa Tối Thịt Kho Cải Mai

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:14:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Gia Gia vỗ vai bạn động viên: — Sau sẽ còn thấy sướng hơn nữa.

Phùng Ngọc viện nghiên cứu bao lâu thì lương khá, thâm niên tăng lên, tiền lương chỉ cao hơn chứ thấp .

Trong văn phòng, hai vị nam đồng chí vẫn còn đó. Kiều Hạ thấy Gia Gia bước , tay ôm cái hộp cơm rõ là đang đựng đồ ăn, liền hỏi:

— Nhà ăn 2 hôm nay món thịt ?

Dạo gần đây, cái miệng của Kiều Hạ đối với Văn Gia Gia bớt "nghẹn" hơn, thi thoảng hai cũng giao lưu vài câu nên bắt đầu thiết.

— Có chứ, mau . Là món thịt kho cải mai (Khâu nhục) đấy, thịt nhiều mà cải cũng nhiều, ngon cực kỳ luôn!

Kiều Hạ xong chẳng chút do dự, vớ lấy hộp cơm chạy biến, đến mức bản thảo bàn còn chẳng kịp nhét ngăn kéo. Ngay cả Lý Hải Quân cũng móc hộp cơm cửa, nhưng vì giữ phong thái "đĩnh đạc" nên bước chậm hơn Kiều Hạ vài bước.

Văn Gia Gia "phụt" một tiếng bật , Sa Nguyệt cũng nhịn mà vùi đầu ha hả.

Buổi chiều trôi qua nhanh, khi xuống phân xưởng kiểm kê kho tàng một lượt thì cũng gần 5 giờ. Đang lúc nàng thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà thì tiếng gọi ngoài cửa:

— Gia Gia ơi, tìm cô .

Người gọi là Hách Thanh Dĩnh, bạn của nàng ở phân xưởng. Tháng Thanh Dĩnh còn đưa nàng về nhà ăn cơm. Cha cô là truyền nhân của một đầu bếp danh tiếng, việc tại khách sạn lớn chuyên tiếp đón khách quý của thành phố. Tay nghề của ông thì khỏi bàn, món ăn ông nấu xứng đáng xếp hạng nhất trong những món Văn Gia Gia từng ăn suốt hai kiếp .

— Ai tìm tớ thế? — Văn Gia Gia hỏi.

— Lưu Tư Hoa ở phân xưởng 1. À đúng , cô bảo cô của cô quen .

Thanh Dĩnh dứt lời, Văn Gia Gia liền hiểu ngay: là cháu gái của chị Hồng!

Từ lúc nàng đến tìm chị Hồng nào. Không vì nàng quên bạc bẽo, mà vì nàng với Lưu Tư Hoa vốn từng gặp mặt, chẳng việc gì tự dưng tìm đến chi. Xưởng d.ư.ợ.c quá rộng, phân xưởng 1 cách phân xưởng 6 tận 15 phút bộ, cổng cũng khác , nên việc chạm mặt là chuyện thường tình.

Nàng khoác bao cửa, thấy một cô gái mặc công phục, tết hai b.í.m tóc dày cộp rủ n.g.ự.c. Văn Gia Gia thầm cảm thán: Người thời ai cũng tóc dày thế nhỉ! Nếu là kiếp , nàng bộ tóc chắc chắn sẽ thèm thuồng đến chảy nước miếng.

Lưu Tư Hoa bước tới, : — Văn đồng chí, là Lưu Tư Hoa, Lưu Hồng là cô của .

Thấy quen của tiền bối, Văn Gia Gia niềm nở: — Chào Lưu đồng chí, cô tìm việc gì ?

Thấy Gia Gia đang đeo ba lô chuẩn về, Tư Hoa thẳng vấn đề: — Văn đồng chí, cô thể giúp chuyển túi đồ cho cô của ?

— Không vấn đề gì, cứ để . — Gia Gia vui vẻ nhận lời giúp việc nhỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-163-tui-do-cua-nguoi-quen-va-bua-toi-thit-kho-cai-mai.html.]

Trời vẫn còn sáng, nắng tắt hẳn. Văn Gia Gia lấy xe khỏi xưởng, đúng lúc học sinh tiểu học tan trường. Nhìn những mầm non đang ríu rít, tâm tình nàng cũng vui vẻ hơn hẳn.

Về đến khu bộ đội, nàng về nhà ngay mà vòng qua khu nhà lầu, lên tầng tìm chị Hồng. Trong nhà chị Hồng đang tiếng cãi cọ — chuyện thường tình của những nhà đông con. Ngay cả Văn Xuân và Văn Huyên dính như hình với bóng mà trung bình mỗi tuần cũng cãi một trận cơ mà.

Nàng gõ cửa gọi: — Chị Hồng ơi!

Bên trong vang lên giọng trẻ con non nớt: — Ai đấy ạ? Mẹ cháu nhà.

Hàng xóm bên cạnh cũng lên tiếng: — Hồng vườn hái rau Gia Gia ạ, mới một lát thôi, em tìm việc gì ?

Văn Gia Gia giơ cái túi lên: — Cháu gái chị nhờ em mang ít đồ sang ạ.

— Cao Phi, lấy đồ cho ! — Người hàng xóm gọi vọng nhà chị Hồng.

Cửa "cạch" một tiếng mở , một cô bé trông chỉ lớn hơn Văn Xuân một chút bước . Văn Gia Gia nhận ngay, đó là Cao Phi, con gái chị Hồng.

— Dì Gia Gia ạ? — Cao Phi vẻ rụt rè.

Văn Gia Gia hiền: — Vẫn nhớ dì cơ . Đây là đồ chị họ gửi cho cháu, cháu mang nhà nhé, nhớ là đừng động , chờ về đưa cho .

Túi đồ vẻ là một ít t.h.u.ố.c men. Cao Phi gật đầu nhận lấy. Văn Gia Gia chào tạm biệt về.

Về đến nhà, Văn Xuân và Văn Huyên ngoan ngoãn mặt, xem trận đòn hôm qua hiệu quả thật.

— Hôm nay bọn cháu bẩn quần áo ạ! — Văn Huyên hưng phấn chạy khoe.

Văn Gia Gia trêu: — Thật ? Tí nữa tắm dì kiểm tra đấy nhé.

— Dạ... mấy giọt bùn nhỏ thì tính dì nhé! — Văn Huyên vội chữa cháy.

Nàng cúi xuống , quả nhiên ống quần con bé lốm đốm vết bùn. Lại giẫm vũng nước đây!

Ngụy Đại hôm nay về muộn, gần 7 giờ vẫn thấy bóng dáng. Văn Gia Gia đợi nữa, gọi hai đứa nhỏ ăn cơm. Không ngoài dự đoán, món thịt kho cải mai chiếm trọn cảm tình của hai đứa. Thịt chín nhừ, béo ngậy, thấm đẫm hương vị cải mai đen nhánh. Nàng thích nhất là dầm thịt trộn cùng cải và cơm, ăn đậm đà vô cùng.

— Ăn xong ngoài dạo nửa tiếng về tắm nhé. — Nàng dặn dò.

Nàng để một phần ba chỗ thịt trong nồi chưng cho ấm. Ngụy Đại để lời nhắn, chắc chắn sẽ về nhà ăn cơm.

 

Loading...