[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 161: Niềm Tự Hào Của Ngụy Đại

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:14:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

May mắn là trong nhà sẵn hai chiếc tạp dề, nên lo hai cô nhóc quần áo sạch ướt hết.

Văn Gia Gia đổ nước chậu gỗ, đặt tấm ván giặt bên trong vỗ tay hiệu:

— Tranh thủ lúc trời còn sáng mà giặt cho nhanh. Tí nữa đến giờ dì với dượng ngủ là tắt đèn tối om, ai ở ngoài bầu bạn với hai đứa nhé.

Nghĩ đến cảnh sân nhà tối thui, hai chị em sợ đến mức dám kêu ca nửa lời, vội vàng dùng đôi tay nhỏ bé bắt đầu vò quần áo. Ngụy Đại dựa khung cửa cảnh đó mà tủm tỉm. Văn Gia Gia đầu cũng suýt nhịn , nàng nháy mắt với chồng, hiệu tiếng động: "Cấm giúp đấy."

Ngụy Đại kéo nàng trong nhà, gãi gãi lòng bàn tay nàng, thì thầm:

— Để "giúp" em cái khác.

Văn Gia Gia đỏ mặt:

— Ban ngày ban mặt, đừng mấy lời đó ?

Không bóng tối che chắn, nàng vẫn thấy ngượng ngùng vô cùng. Nàng đẩy đẩy :

— Có nước nóng đấy, cũng tắm , đừng tắm nước lạnh nhé.

Ngụy Đại gật đầu: — Tuân lệnh vợ.

Nếu mà tắm nước lạnh, chắc chắn sẽ vợ lải nhải suốt cả buổi cho xem.

Văn Gia Gia rửa bát, còn Ngụy Đại trở về phòng. Hôm nay trông mệt mỏi thấy rõ, chắc hẳn đợt huấn luyện hề nhẹ nhàng.

Đêm về, tiếng côn trùng tháng Mười kêu râm ran như tận hiến nốt chút âm thanh cuối cùng khi mùa đông kéo tới. Trên bầu trời, vầng trăng sáng rực tựa như một con thuyền nhỏ đơn độc.

Trong phòng, ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa. Ngụy Đại giường, thấy Gia Gia cứ lén lút lục tìm gì đó trong ba lô ở bàn việc, liền hỏi:

— Em đang gì thế?

Văn Gia Gia cầm một thứ trong tay, hì hì nhảy lên giường. Nàng xòe lòng bàn tay , lộ một tờ báo gấp ngay ngắn:

— Đoán xem bên trong gì nào?

— Bí mật thế cơ ? Chẳng lẽ là vàng? — Ngụy Đại bật dậy, định cầm lấy mở .

— Ấy! Em bảo đoán mà. — Văn Gia Gia ngăn , mắt lấp lánh sự chờ mong — Anh đoán đúng , em sẽ đáp ứng một điều kiện.

"Đáp ứng một điều kiện" ư? Ngụy Đại lập tức nghiêm túc hẳn lên. Anh suy nghĩ kỹ, nhưng thực sự chẳng đoán nổi. Không vàng thì chắc là tiền, chứ dùng báo gói thế thì còn gì khác ?

— Vàng ? — Anh đ.á.n.h bạo .

Nụ mặt Văn Gia Gia khựng : — Vàng? Sao nghĩ đến vàng cơ chứ?

— Thế là cái gì?

— Anh mở xem !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-161-niem-tu-hao-cua-nguy-dai.html.]

Dưới ánh đầy mong đợi của vợ, Ngụy Đại mở tờ báo ... và thấy bên trong chẳng vật gì cả. Nếu bên trong đồ, đáp án ở chính tờ báo. Anh lướt mắt , vài giây , đôi mắt trợn tròn kinh ngạc.

— Đây chẳng là bài báo em ? — Anh cao giọng — Dòng t.h.u.ố.c Sulfanilamide... là do em !

Văn Gia Gia tươi đến mức môi như nứt :

— Chính là em đấy! Thế nào, em giỏi ? Anh mơ cũng đoán đúng !

Ngụy Đại ôm lấy đầu nàng, hôn chùn chụt mấy cái liền. Sự sùng bái dành cho vợ lúc lên đến đỉnh điểm:

— Giỏi, em quá giỏi! Nhà đúng là tổ tiên hiển linh, mộ bốc khói xanh . Chắc sang năm về tảo mộ một chuyến thật linh đình mới .

— Ơ... cũng cần khoa trương đến mức . — Mặt Văn Gia Gia đỏ bừng lên.

Trước khi ngủ, Ngụy Đại cẩn thận dùng bàn là để là phẳng tờ báo. Vì , còn xuống bếp đốt lửa để nóng cái bàn là cũ. (Thực cái bàn là là do Văn Gia Gia "tổng hợp" từ hai tháng ).

Là xong tờ báo phẳng phiu như mới, Ngụy Đại lấy kéo cắt đôi, chỉ giữ nửa trang bài của vợ. Văn Gia Gia cạn lời chồng: Sao cắt xong hãy là?

— Anh định dán nó lên ? — Nàng vắt chân hỏi — Thôi thấp giọng chút , kẹp sách để trong ngăn kéo là .

Ngụy Đại chẳng thèm , trịnh trọng ép tờ báo tấm kính bàn, còn dự định lúc nào rảnh sẽ đóng một cái khung gỗ để treo lên tường phòng khách.

— Thành tích mà bày cho xem thì khác gì "mặc áo gấm đêm". — Anh lý lẽ — Em xem chị Tưởng bên , bầu "Hòa giải viên ưu tú" mà suýt nữa khắc năm chữ đó lên cổng nhà . Em lập chiến công lớn thế , mà giấu .

Văn Gia Gia lo, nàng xếp bằng , nghiêm túc bảo:

— Anh đừng ngoài rêu rao đấy nhé, em sợ "khúc khúc" lưng em lắm.

— "Khúc khúc" là cái gì?

— Là , xì xào lưng ! — Văn Gia Gia hừ một tiếng.

Nàng nhớ chuyện chị Tưởng Bạch Anh hồi tháng Sáu. Chị đắc ý quá nên là cao điệu. Sau việc gì một chút là to. Văn Gia Gia sợ nếu Ngụy Đại quảng cáo quá đà, nàng sẽ gặp rắc rối.

— Có rắc rối gì ? — Ngụy Đại hỏi khi lên giường.

— Nếu thấy em , lãnh đạo nhờ em hộ bài cho họ, hoặc bắt em dạy khác thì ? Từ chối ? là óc heo mà.

Ngụy Đại đang vui quá hóa lú, vợ nhắc mới giật : — Ừ nhỉ, bừa.

thở dài đầy tiếc nuối: — Tiếc thật đấy, hỉ sự lớn thế , nếu ở quê mở tiệc linh đình hai bàn rượu .

Văn Gia Gia dở dở , nàng ấn xuống giường: — Tiệc tùng cái gì, tắt đèn ngủ!

Cạch.

Đèn tắt, căn phòng chìm tĩnh lặng. chẳng bao lâu, bên trong vang lên những âm thanh khiến đỏ mặt tim đập. Những cảm xúc mãnh liệt chỗ phát tiết, chỉ thể gửi gắm hết những giây phút mặn nồng chiếc giường nhỏ.

 

Loading...