Đôi mắt Văn Gia Gia sáng rực lên:
— Ôi, chị Bao, chị lấy con sứa biển tươi rói thế !
Chị Bao đáp:
— Văn Châu gửi về đấy.
— Cái con rể cả của chị ? là hiếu thật, chị bây giờ là nhất , chỉ việc hưởng phúc thôi.
Con rể cả của chị Bao là quân nhân Hải quân, dáng cao lớn, rắn rỏi, tuy nước da ngăm đen nhưng cái miệng thì cực kỳ dẻo, tính tình còn rộng rãi hơn cả vợ. Anh mới về chơi hai ngày mà Văn Xuân với Văn Huyên coi như bạn thiết.
— Hưởng phúc gì em. Thằng út nhà chị mới 10 tuổi. Chờ nó lớn chút lo nữa thì chắc chị giúp đứa lớn trông cháu thôi. Văn Châu với vợ nó bàn kỹ , bố chồng ở quê xa quá nên tính gửi con cho chị chăm. — Chị Bao thở dài.
Chị tận bốn đứa con, nuôi dạy chúng nên đủ mệt , giờ chẳng mong gì "con cháu đầy đàn" cho ồn ào, chỉ yên tĩnh một trong căn nhà vắng. bảo chị từ chối đành? Con cái đều bận công tác, lời từ chối cứ nghẹn ở cổ.
Văn Gia Gia bật : — Thế thì chị còn bận rộn dài dài .
Chị Bao đưa phần sứa cho nàng: — Văn Châu mang về nhiều lắm. Chỗ chị ngâm nước , em chỉ cần chần qua một chút trộn gia vị là ăn ngay.
— Tuyệt quá! — Văn Gia Gia nhận lấy — Cảm ơn chị Bao nhé, trời nóng thế em chỉ thèm món thôi.
— Khách sáo gì chứ. Cho chị hái mấy quả đậu bắp trong vườn nhà em về nấu canh nhé?
— Chị cứ hái tự nhiên, mai ngày sang hái nữa cũng . Năm nay đậu bắp quá, hái nhanh là nó già mất.
Khu vườn nhỏ nhà nàng một đợt rau mới. Hiện giờ măng tây và đậu bắp đang độ tươi nhất. À, còn cả bí đao nữa. Hạt giống bí đao nàng tiện tay rắc đại mà kết quả tới 8 quả to vật vã. Nàng cắt chia cho hàng xóm quanh Bắc Sơn mỗi nhà một miếng, nhà cũng ăn mấy bữa mà trong vườn vẫn còn 5 quả to tướng.
Chị Bao về , Văn Gia Gia đổ cơm chín phân nửa thùng gỗ để chưng, đó bắt đầu nổi lửa xào rau.
Con sứa thái sợi, chần sơ trộn cùng dưa chuột thái chỉ. Vì sứa sẵn vị mặn nên nàng cho thêm muối, chỉ thêm đường trắng, dấm, dầu ớt và nửa thìa dầu mè. Đĩa sứa trong vắt xen lẫn màu xanh của dưa chuột, mùi dấm chua kích thích khiến ai cũng thèm thuồng.
Tiếp đó là đĩa đậu bắp xào. Đậu bắp thể nấu canh, xào thanh đạm hoặc chiên trứng. Nàng xào đậu bắp nhiều nước một chút, thứ nước canh sền sệt, trơn trượt đó là món khoái khẩu để trộn cơm của hai chị em Xuân, Huyên.
Cuối cùng là khoai tây xào trứng và một bát canh bí đao nấu sò khô. Sò khô nàng ngâm từ sáng, giờ nở to tròn, nấu lên vị ngọt thanh hơn cả canh thịt.
Cơm nước xong thì hai cô cháu gái cũng về nhà trận "điên cuồng" chạy nhảy bên ngoài. Ngụy Đại cũng về tới nơi. nếu Ngụy Đại là bùn đất do huấn luyện, thì hai đứa nhỏ rõ ràng là bùn đất do đùa nghịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-160-hinh-phat-ngot-ngao-va-bua-com-con-sua.html.]
Văn Xuân và Văn Huyên đeo cặp sách, đầu cúi gằm, hai tay đan bụng, nép ở sân dám bước nhà. Văn Gia Gia trái , vớ ngay cái chổi lông gà định cho mỗi đứa một trận.
— Ấy ! — Ngụy Đại ngăn — Phải hỏi cho rõ , gì đ.á.n.h con.
Văn Gia Gia chống nạnh, lườm hai đứa cháy mặt:
— Người ngợm lăn lộn nông nỗi ? Nói ngô khoai thì dì cho nát m.ô.n.g luôn nhé.
Văn Xuân di di bàn chân, cố xoa bớt lớp bùn tay, lí nhí: — Cháu cẩn thận nên ngã ạ.
— Đường to thế mà ngã ?
— Dạ... tại lúc chạy nhanh quá nên mới ngã ạ. — Bé ngước lên dì một cái vội cúi đầu.
— Đừng giảm tránh! Là chạy bộ ngã, là lúc chơi bời nghịch ngợm ngã? Từ lúc tan học đến giờ là bao lâu ? Dì nấu cơm xong xuôi mới thấy mặt mũi , còn vác một bùn về. Nói thật , dám dối dì tấu cho ba trận!
Văn Gia Gia lạnh một tiếng hai đứa sợ đến mức lùi một bước.
— Là... là lúc chơi ạ. — Văn Xuân mếu máo, tự giác đưa tay chịu phạt.
Văn Gia Gia cũng chẳng nương tay, dùng thanh tre Ngụy Đại vót cho, đ.á.n.h mỗi đứa mười phát lòng bàn tay. Vì Văn Xuân là cầm đầu kể chuyện, còn Văn Huyên chỉ im lặng nên bé Huyên phạt thêm hai phát nữa vì tội "phụ họa".
Bị dì đ.á.n.h xong, hai đứa trẻ ngây thơ tưởng thế là xong tội, liền hết sợ. Chúng ngoan ngoãn tắm, quần áo bàn ăn cơm. Lần đầu ăn món sứa giòn sần sật, mắt hai đứa sáng rực, quên sạch cả cái đau ở lòng bàn tay. Tiếng "răng rắc" khi nhai sứa vang lên vui tai, loáng cái đĩa sứa sạch bách.
Ngụy Đại mỉm lắc đầu, hai đứa nhỏ còn non xanh lắm. Chỉ mười cái đ.á.n.h tay đủ để xả cơn giận của Văn Gia Gia. Nàng vốn thích mắng mỏ bàn ăn, nên đợi lúc hai đứa buông bát định truyện tranh, nàng liền xách tai mỗi đứa một bên, lôi sân.
— Giặt quần áo . Hôm nay quần áo của ai nấy tự giặt!
Văn Xuân và Văn Huyên ngơ ngác:
— Hình phạt vẫn kết thúc ạ? — Văn Huyên hỏi đầy ngây thơ.
Văn Gia Gia bảo Ngụy Đại bê chậu gỗ và lấy tạp dề .
— Kết thúc? Hừ, giặt sạch đống bùn mới kết thúc! — Nàng thắt tạp dề lên hai đứa nhỏ.