[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 159: Vinh Dự Và Những Phiền Toái Ngọt Ngào

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:14:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy tổ trưởng phân xưởng 6 vốn là tên họ trong bài báo. Khi thấy tên chình ình trang báo lớn, m.á.u trong ông như dồn hết lên não, mặt đỏ gay như tôm luộc, tai ù còn thấy ai gì nữa. Mãi đến khi đẩy nhẹ, ông mới sực tỉnh.

— Hại, cũng chỉ là một cái tên thôi mà. — Văn Gia Gia định khách sáo vài câu, nhưng lời dứt, Ngụy tổ trưởng gạt .

— Hoắc! Một cái tên? Cô hiểu đó là tờ Công nhân Nhật báo ? Công nhân cả nước hàng triệu , mấy ai lưu danh đó!

Giọng Ngụy tổ trưởng phấn khích đến mức cửa kính văn phòng rung bần bật. Sa Nguyệt trêu:

— Vậy chú Ngụy mua tờ báo về dán ở nhà , để ai đến chơi cũng chuyện .

Cô nàng chỉ đùa, nhưng Ngụy tổ trưởng thấy chí lý vô cùng:

, đúng lắm! — Nói ông vội vàng chạy bay sạp báo gần cổng xưởng. Công nhân thời đa chân chất, đến tờ báo cũng chẳng chiếm của công.

Sau khi ông , tới chúc mừng nườm nượp, sàn văn phòng dẫm ướt nhẹp nước. Mãi đến khi Văn Gia Gia lãnh đạo gọi , văn phòng mới yên tĩnh trở .

Người gọi Văn Gia Gia là Phó xưởng trưởng quản lý sản xuất — Tào Phương. Đây là cấp cao nhất của nàng (trừ Xưởng trưởng), nắm quyền điều hành trực tiếp các phân xưởng.

Tào xưởng trưởng tiếp đón nàng vô cùng nhiệt tình, mời rót nước, hỏi han tận tình về đời sống và công việc khó khăn gì . Văn Gia Gia thực lòng đáp:

— Dạ, em chẳng khó khăn gì ạ. Nhà cửa đủ đầy, vợ chồng hòa thuận, em thấy lắm.

Ai ngờ Tào xưởng trưởng đầy vẻ cảm khái:

— Đồng chí quá! Khó khăn tự gánh vác, phiền tổ chức. Chính nhờ những đồng chí như cô mà xưởng mới lớn mạnh, mới lập kỳ tích thế !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-159-vinh-du-va-nhung-phien-toai-ngot-ngao.html.]

Văn Gia Gia chỉ trừ. là lãnh đạo, nghệ thuật ngôn từ thực sự "đỉnh cao". Vì khác giới nên ông giữ nàng lâu, vài câu khích lệ, ông tặng nàng một phần thưởng cho nàng về.

Phần thưởng của xưởng d.ư.ợ.c quả thực hào phóng: một tờ phiếu mua đài Radio. Có lẽ nàng xe đạp nên họ tặng thứ . Văn Gia Gia hài lòng vô cùng. Một tờ phiếu Radio trị giá ít nhất cũng 40 tệ, mà đôi khi tiền cũng chẳng mua .

Buổi chiều hôm , Văn Gia Gia mệt rũ cả vì tiếp khách. Thậm chí bên phòng Tuyên truyền còn kéo tới "thỉnh giáo" kinh nghiệm lách. Nàng từ chối xong, đành qua loa về ý tưởng. Kết quả là họ kéo tới tận ba đợt, khiến nàng phát cáu từ chối thẳng thừng thì mới yên . Cảm thấy áy náy với ba đồng nghiệp cùng phòng, đúng 5 giờ, nàng khoác túi chạy thẳng.

Ghé qua Hợp tác xã mua hai cân đường trắng, nàng vội vã đạp xe về nhà. Trời tạnh mưa, phía chân trời hửng lên ánh hoàng hôn đỏ rực. Trong lúc chờ cơm chín, chị Bao xách đồ sang chơi.

— Chị tiếng xe là em về . — Chị Bao .

— Chị Bao! — Văn Gia Gia ngạc nhiên — Lúc nãy một đám trẻ con cứ chắn ngay cổng nhà họ Hứa, em bấm chuông ba chúng mới chịu dạt .

— Ôi dào, mấy đứa đó nghịch như quỷ sứ. Đầu năm nay chúng còn thọc tổ ong, suýt nữa cháu ngoại của Bạch Anh đốt. May mà Bạch Anh liều che chắn, còn đám "hầu con" đó sợ quá nhảy xuống ao, trời mùa đông lạnh thế là lăn cảm cúm hết, viện cả lượt đấy.

Văn Gia Gia đến "tổ ong" thì mắt sáng lên:

— Tổ ong ạ?

— Ừ, cây chương to đùng kìa. em đừng sợ, bên hậu cần đốt bỏ lâu . — Chị Bao giải thích vì tưởng nàng sợ ong.

Thực Văn Gia Gia sợ, nàng đang tiếc hùi hụi vì lấy sáp ong. Kem nẻ thời đắt lắm, nàng tự kem dưỡng da và son dưỡng môi cho ba dì cháu. Mùa đông môi nứt nẻ, sáp ong thì mấy.

— À đúng , cái cho em . — Chị Bao đưa món quà sang. Văn Gia Gia kỹ, hóa là một phần sứa biển (hải chập).

 

Loading...