Văn Gia Gia giọng ai, vội đáp: "Có đây, đây."
Nàng đặt thùng gỗ xuống, chạy mở cửa. Có chút ngoài ý , đó là Tưởng Bạch Anh, một trong những quản lý khu gia đình, nhà ở phía cực trái Bắc Sơn, cách nhà nàng khá gần.
— Chị Bạch Anh. — Văn Gia Gia ngạc nhiên — Mau nhà , chuyện gì chị?
Tưởng Bạch Anh tay trái cầm sổ, tay cầm b.út: — Ngồi thì thôi, chị chị Bao bảo em đặt sữa bò ?
Văn Gia Gia vui mừng: — , em đặt. Trang trại xây xong ạ? Bò sữa cũng vận chuyển tới ?
Tưởng Bạch Anh : — Sáng sớm nay tới, tận 8 con cơ, mà đây mới chỉ là đợt đầu, còn nữa. Em đặt mấy suất?
— Cho em 3 suất ạ.
Ngòi b.út Tưởng Bạch Anh khựng : — 3 suất á? Một suất là nửa lít đấy.
Văn Gia Gia ngờ một suất nhiều thế, liền sửa lời: — Thế thì 2 suất thôi ạ.
— Nhà em hai đứa nhỏ mà lấy tận 2 suất? Thực 1 suất là đủ . Nhiều nhà đông con tận năm sáu đứa mà họ cũng chỉ đặt một suất thôi.
Văn Gia Gia đáp: — Không chị, hai chị em tụi nó thích uống sữa lắm.
— Được , chị ghi cho nhà em 2 suất. — Tưởng Bạch Anh khuyên nữa, dù cũng tiêu tiền của chị.
Văn Gia Gia tiễn xong thì phòng. Ngụy Đại đang dọn dẹp nhà bếp, thấy cuộc đối thoại liền hỏi:
— Sao đặt một suất sữa bò, một suất sữa dê?
— Không đặt , em thích mùi sữa dê. — Nàng bồi thêm — Em cũng ngờ một suất nhiều thế, đến lúc đó nhà mỗi nửa suất, từ chối đấy.
Ngụy Đại thấy gượng gạo, là kiểu "thiết hán" đến kẹo sữa còn chẳng bao giờ ăn. Văn Gia Gia lườm :
— Em là vì cho thôi, cường độ huấn luyện mỗi ngày của lớn như , bồi bổ chứ. Đừng để đến lúc già giống bố em.
— Được , uống, nhất định sẽ uống. — Anh giơ tay đầu hàng, nếu uống chắc vợ sẽ lải nhải đến tận lúc ngủ mất.
Đêm về.
Gió đêm thổi qua mát rượi, Văn Gia Gia mái hiên bắt đầu mứt hoa quế.
— Hoa quế nhiều quá, đường trắng nhà đủ . — Nàng nhíu mày.
Trước mặt nàng là một chiếc bếp lò nhỏ, bên đặt nồi đá đang nấu nước đường sền sệt. Ngụy Đại bê hũ đường phèn : — Hay là cho thêm chút đường phèn thử xem?
Văn Gia Gia chớp mắt: — Có nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-157-chuyen-dat-sua-va-hu-mut-hoa-que.html.]
Ngụy Đại mở nắp gỗ hũ đường: — Dù cũng đều là đường, nghĩ là .
Văn Gia Gia vội ngăn : — Anh mà thấy "" thì chắc chắn là .
Dù nàng cũng nghĩ là thể, nhưng Ngụy Đại mấy việc bếp núc "tay thối" lắm, chẳng khác gì nàng trồng hoa . Cách đây lâu, đỗ đũa trong vườn già, nàng bảo muối. Ai dè muối món đỗ chua đắng ngắt, nàng ăn một miếng mà suýt tưởng trúng độc. Rồi cả món mận ngâm cũng thế, cùng một công thức mà qua tay là cứ vị đắng.
Ngụy Đại cũng mất tự tin, rụt tay : — Vậy thì nấu một ít , chỗ còn mai mua đường về tiếp.
Văn Gia Gia gật đầu. Nước đường trong nồi đá sôi sùng sục nổi bong bóng lớn, đợi bong bóng lớn chuyển thành li ti mới . Khi bọt khí nhỏ dày đặc xuất hiện, nàng mới đổ hoa quế .
Màu hoa vàng óng lập tức khiến nồi nước đường trở nên vô cùng hấp dẫn. Đợi đến khi hương thơm nồng nàn lan tỏa tận trong phòng, nàng mới nhấc nồi , đợi nguội múc hũ. Văn Gia Gia thầm tiếc nuối, giá mà thêm mật ong và chanh thì vị sẽ tuyệt hơn nhiều.
— Có nếm thử ? — Nàng hỏi chồng.
— Anh đ.á.n.h răng , để mai nếm. — Ngụy Đại lắc đầu.
Nàng bưng nồi tủ bếp, rửa tay: — Vậy ngủ thôi.
Vừa phòng lâu, bên ngoài bắt đầu lách tách rơi mưa nhỏ. Cửa sổ đang mở rộng, sợ mưa hắt ướt bàn việc, Văn Gia Gia còn dậy cất đồ ngăn kéo.
— Không đóng cửa sổ em? — Ngụy Đại hỏi.
— Nóng lắm, đóng gì. — Nàng leo lên giường.
Ngụy Đại đưa tay sờ gáy nàng, thấy rịn mồ hôi mịn, liền lấy khăn lau cho nàng: — Không , mưa xong ngày mai trời sẽ dịu hơn.
Văn Gia Gia bỗng : — Cơn mưa đến đúng lúc chút nào, xưởng em hôm nay đang hoạt động. Tầm chắc vẫn đang xem phim đấy, tối qua họ xem tận 10 giờ mới nghỉ.
— Xưởng các em đúng là tài đại khí thô, phim mà chiếu liền hai ngày.
— Thế là gì, xưởng còn đội chiếu phim riêng, thỉnh thoảng phóng phim cho công nhân xem cơ.
Nói đoạn, nàng hoài niệm về kiếp .
Ngụy Đại trở : — Anh cái gọi là Tivi...
Văn Gia Gia bịt miệng : — Anh đừng " ", nhà mua cái đó .
Ngụy Đại đúng là nhạy bén với những thứ mới lạ, cái gì cũng thử. Từ lúc cửa hàng bách hóa bán Tivi, cứ tơ tưởng mãi. để mua nó dốc cạn túi tiền, Văn Gia Gia thấy sớm nhất cũng chờ đến những năm 90 mới nên mua. Bởi vì bây giờ mua về mà đài phát thì cũng chỉ để cảnh.
Ngụy Đại thở dài, đành chôn giấu niềm khao khát đó lòng.
Sáng hôm .
Cái nồi nấu mứt hoa quế tối qua rửa, hương thơm vẫn còn vương vấn khắp phòng khách. Văn Xuân và Văn Huyên mở cửa phòng chẳng chẳng rằng chạy ngay đến bàn, mắt sáng quắc chằm chằm nồi đá. Văn Gia Gia dậy muộn hơn một chút, bước thấy ngay cảnh tượng "tham ăn" của hai cô cháu gái.