— Thôi, cô khiêm tốn quá. chỉ sửa vài chữ, nội dung là của cô. Cô về . — Tiết chủ nhiệm tiếp — Đợi ngày mai báo mới về, sẽ cho dán nó lên cổng xưởng, dán ở cửa nhà ăn, dán luôn ở cửa phòng Tuyên truyền nữa!
Bà cho cả xưởng thấy rằng, chỉ sâu thực tế sản xuất mới văn chương . Văn Gia Gia để tâm lắm đến việc Tiết chủ nhiệm dùng để "khích" phòng Tuyên truyền, dù nàng cũng chẳng mấy thiện cảm với đám bên đó. Nàng một tiếng, hớn hở cầm phong thư trở về văn phòng.
Trong văn phòng, Lý Hải Quân đang hỏi Kiều Hạ: — Chủ nhiệm tìm Văn Gia Gia việc gì thế?
Kiều Hạ bực dọc đáp: — , chỉ là ngang qua nhờ nhắn một câu thôi.
Lý Hải Quân trong lòng thầm lo lắng. Hắn phong phanh Tiết chủ nhiệm sắp thăng chức. Bà nền tảng , xuất bần nông từng tòng quân. Nếu vì mấy năm bận chăm sóc cha già và tìm con thất lạc trong chiến tranh, bà leo lên cấp cao từ lâu . Giờ đây phân xưởng 6 tay bà lập công liên tục, sản phẩm chủ lực đều do công nhân tự nghiên cứu , chiến tích thực thụ. Tiết chủ nhiệm coi trọng Văn Gia Gia, sợ nàng sẽ dựa đó mà leo lên đầu .
lúc đó, Văn Gia Gia chạy như một cơn gió. Sa Nguyệt tuy hóng hớt nhưng thấy khí văn phòng căng thẳng nên dám hỏi ngay. Ai ngờ Lý Hải Quân chủ động mở miệng:
— Văn đồng chí, chuyện gì vui thế?
Văn Gia Gia chớp mắt, chẳng chút do dự đáp thẳng: — À, cũng gì. Bản thảo em gửi báo tháng chọn , tòa soạn gửi thư về văn phòng chủ nhiệm, em lên nhận thôi.
Lý Hải Quân vội hỏi: — Bài gửi cho tờ Công nhân Nhật báo đó hả?
Văn Gia Gia kinh ngạc : — Sao ? — Lúc gửi nàng còn chắc chắn nên chẳng hề hé môi với ai.
Lý Hải Quân khựng một giây: — À... vô tình thấy thôi.
Nói xong, nữa, một lúc thì rời khỏi văn phòng, rõ .
Văn Gia Gia rơi trầm tư. Nàng từng với ai về việc gửi bài cho Công nhân Nhật báo, kể cả Sa Nguyệt Tiết chủ nhiệm. Mãi đến giây cuối cùng khi dán tem xong, nàng mới địa chỉ lên đưa cho chủ nhiệm gửi . Vậy Lý Hải Quân ? Nàng rà soát quy trình và đoán rằng từ khâu gửi thư.
Buổi chiều, lá bạch quả ngoài cửa sổ bắt đầu chuyển vàng rực rỡ nắng thu. Sa Nguyệt xin nghỉ sớm để bệnh viện thăm chị dâu sinh em bé. Trong phòng chỉ còn Văn Gia Gia và Kiều Hạ.
— U kìa, Kiều đồng chí hôm nay về ký túc xá nghỉ trưa ? — Văn Gia Gia đặt hộp cơm lên bàn bê chậu cây lô hội trong. Nàng tin loại cây "sống dai" như lô hội mà cũng trồng c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-155-bi-mat-o-phong-thu-phat-va-loi-nhac-nho-cua-kieu-ha.html.]
— Hôm nay việc. — Kiều Hạ chỉ đống tài liệu mượn từ thư viện bàn.
Anh cửa sổ, do dự một lát khẽ:
— Sau cô gửi gì thì nên tự gửi. Thím của Lý Hải Quân ở phòng thu phát đấy.
Tay Văn Gia Gia khựng . Nàng nhớ ngay đến phụ nữ cao ráo, cạnh cửa báo, nốt ruồi lớn ở lông mày trái.
— Là vợ của ông chú lãnh đạo bên ?
Kiều Hạ gật đầu: — .
Mọi chuyện sáng tỏ. Phòng thu phát quản lý bộ thư từ và đến của xưởng, thậm chí quyền kiểm tra nội dung. Việc nàng gửi thư , Lý Hải Quân chắc chắn sẽ qua nhà.
Kiều Hạ trầm mặc một lúc bồi thêm: — Trước đây ở phòng thu phát từng xảy chuyện. Có xem trộm bản thảo, kẻ xem trộm giữ bức thư một ngày để bắt chước nội dung gửi . Tất nhiên, đó chỉ là lời kể của hại thôi.
— Cái gì! — Văn Gia Gia sửng sốt — Còn chuyện đó nữa ? Rồi kết quả thế nào?
— Chuyện đó đến giờ vẫn là án lời giải. Hai bên cãi mấy tháng trời vì nội dung giống hệt nhưng ý tưởng thì như một, ai cũng bảo . Lãnh đạo cũng chỉ phê bình phòng thu phát qua loa thôi.
Văn Gia Gia rùng . Nàng tưởng cẩn thận, ngờ sơ hở ngay ở nơi ngờ tới. Dù thì "thịt nát cũng ở trong nồi", bài báo của ai thì cũng là của xưởng, lãnh đạo rảnh mà tra cứu tận cùng.
— Mình thể tự gửi thư ? — Nàng hỏi.
— Được chứ, nhưng cô tự chịu tiền tem. Vì thế nên trừ khi là thư quan trọng, vẫn nhờ phòng thu phát gửi hộ cho đỡ tốn.
Văn Gia Gia hạ quyết tâm: từ nay về , dù là bản thảo gì nàng cũng sẽ tự vận động gửi!