[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 154: Bất Ngờ Từ Tờ "Công Nhân Nhật Báo"

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:30:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Đại trầm tư một lát, thấy lời vợ cũng lý.

việc nhà nông vẫn học, đó là gốc gác. — Anh tiếp tục.

Văn Gia Gia ngoài mặt phản bác, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Anh hiểu xã hội phát triển nhanh đến mức nào. Đến lúc đó còn ruộng cho mà mới là vấn đề. Nàng nhớ "phi vụ" của bà nội ở tương lai: mỗi mùa gặt tháng Chín, bà chia ruộng thành từng ô nhỏ cho các trường học trong thành phố thuê để học sinh trải nghiệm cắt lúa. Kết quả là nhà bà chẳng mất sức mà vẫn thu lúa, còn kiếm thêm một khoản tiền thuê. Văn Gia Gia lúc đó mà ngẩn , hóa kinh doanh còn thể như !

Xưởng d.ư.ợ.c những ngày náo nhiệt vô cùng để chào mừng Quốc khánh. Đại lễ đường mở cửa đón bộ công nhân xem văn nghệ, buổi tối còn chiếu phim.

Sáng sớm đến văn phòng, Sa Nguyệt kéo tay Gia Gia:

— Gia Gia ơi tiếc quá, tối qua xem. Xưởng chiếu phim mới đấy!

— Phim gì thế? — Nàng tò mò.

— Phim Ngày Nắng Rực Rỡ, năm nay mới lò, rạp chiếu bóng bên ngoài còn ! — Sa Nguyệt xuýt xoa — Tối qua tớ mơ cũng thấy phim .

Văn Gia Gia cất túi xách ngăn bàn: — Vậy tối qua ngủ nhà ngoại ?

Sa Nguyệt gật đầu: — Tối nay còn phim nữa, bảo là phim dịch từ tiếng nước ngoài, hiếm lắm. Cậu xem ?

Nghe đến phim nước ngoài, Văn Gia Gia d.a.o động. Ở thời đại , phim ngoại nhập khan hiếm, chủ yếu là từ các nước láng giềng hữu nghị.

— Phim Thà C.h.ế.t Chứ Không Chịu Khuất Phục, bao giờ ? Nghe lắm, chiếu từ hai ba năm mà rạp chỗ mãi thấy phóng. — Sa Nguyệt hào hứng.

Văn Gia Gia lắc đầu, trong ký ức của nguyên chủ cũng thông tin .

— Đó là phim của Albania. Tối nay ở , tìm bừa phòng ký túc xá nào đó mà ngủ nhờ một đêm, trong xưởng cả mà, ai .

Văn Gia Gia định đồng ý nhưng thôi: — Chắc thôi . Hôm nay hai đứa nhỏ nhà tớ lao động ngoài đồng, trời nắng thế tớ về xem chúng nó say nắng .

Thực lý do chính là nàng quen ngủ ký túc xá. Giường hẹp, chung đụng, nàng ngủ nổi. Chưa kể tối nàng còn tắm rửa kỹ càng nữa. Sa Nguyệt thở dài: — Có con nhỏ đúng là vướng chân vướng tay thật.

Đang chuyện thì Kiều Hạ tới, gõ gõ bàn Văn Gia Gia, thần sắc phức tạp :

— Văn đồng chí, chủ nhiệm Tiết gọi cô văn phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-154-bat-ngo-tu-to-cong-nhan-nhat-bao.html.]

— Vâng, ngay.

Văn Gia Gia bước phòng chủ nhiệm. Tiết chủ nhiệm — vốn mệnh danh là "thiết nương t.ử" mặt sắt, ít khi — hôm nay bỗng nhiên nét mặt rạng rỡ, chỉ chiếc ghế bên cạnh:

— Ngồi .

Thậm chí, bà còn tự tay rót cho nàng. Văn Gia Gia run b.ắ.n , trong lòng hỉ mà là kinh. C.h.ế.t dở, lẽ nhiệm vụ nào "xương" lắm bắt ?

sự thật ngoài dự đoán. Tiết chủ nhiệm lấy một phong bì, đẩy về phía nàng:

— Cô xem, thư mới gửi tới sáng nay đấy.

Văn Gia Gia ngơ ngác cầm lên xem. Địa chỉ gửi là: "Số 61 Giáp, đường An Đức, Thủ đô".

Nàng vẫn hiểu, nhưng khi đến dòng chữ Công nhân Nhật báo, nàng sững . Rồi như sực nhớ điều gì, mắt nàng sáng rực lên:

— Bản thảo tháng em gửi chọn ạ?

Tiết chủ nhiệm : — bóc, cô tự mở xem . gửi thư thế thì chắc chắn là chọn .

Văn Gia Gia run rẩy mở thư. Quả nhiên! Tòa soạn khen ngợi đề tài và nội dung của nàng xuất sắc, rằng hiếm ai về quá trình phát triển d.ư.ợ.c phẩm rõ ràng, súc tích và gắn liền với bối cảnh xã hội như .

— Chủ nhiệm, họ chọn ! Họ sẽ đăng báo ngày mùng 3!

— Vậy là ngày mai ! — Tiết chủ nhiệm đập tay xuống bàn đầy tâm đắc — Đây là đầu tiên xưởng đăng bài tờ báo tầm cỡ quốc gia như Công nhân Nhật báo đấy. Mấy tay "cán b.út" bên phòng Tuyên truyền uy phong là thế, cũng chỉ giỏi lắm là đăng báo tỉnh thôi.

Phòng Tuyên truyền và Tiết chủ nhiệm vốn chút mâu thuẫn, bà vốn ưa những kẻ chỉ nịnh nọt. Nay nhân viên mới phân xưởng bà điều phi thường, khiến bà cảm thấy cực kỳ mát mặt.

Bà còn tặc lưỡi cảm thán: — Cũng may lúc đó cô , cứ khăng khăng gửi cho tờ báo Trung ương.

Lúc đó bà khuyên nàng gửi báo tỉnh cho dễ đậu để kịp chào mừng Quốc khánh. Văn Gia Gia kiên trì thử sức với tờ báo lớn , nếu mới tính báo tỉnh.

Văn Gia Gia cất bức thư phong bì, khiêm tốn đáp: — Cũng nhờ sự chỉ đạo của chủ nhiệm em mới dám gửi đấy ạ.

 

Loading...