Văn Gia Gia rửa sạch chỗ hoa quế xong, dàn đều cái nia để cho ráo nước.
Trong lúc đó, Ngụy Đại cũng buông tay khỏi đống việc mộc, quét dọn hết vụn gỗ trong phòng khách một cái lon, đổ chậu gỗ cạnh bếp lò để dành nhóm lửa.
— Đi tắm chứ?
Ngụy Đại xong việc thì tựa khung cửa, mỉm hỏi Văn Gia Gia.
Văn Gia Gia đáp lời, chỉ lau khô tay. Khi lướt qua , nàng vẫn còn vương vấn hương hoa quế thoang thoảng. Ngụy Đại dán sát phía , siết c.h.ặ.t lấy eo nàng.
— Ấy , cửa viện còn đóng .
Ngụy Đại đầu , lẳng lặng đóng cửa viện. nhân lúc đang bận đóng cửa, Văn Gia Gia nhanh tay xách thùng nước lẻn phòng tắm.
Thời tiết dạo bắt đầu nóng lên, nàng thường thích tắm ngay khi ngủ. Tắm xong, gió đêm thổi qua khiến mát rượi, sảng khoái cực kỳ. Đèn pin treo tường phòng tắm, Văn Gia Gia giơ tay lên ngửi mạnh: Thực sự mùi hoa quế ?
Không mùi mới , ngộ nhỡ ong đốt thì .
Bị ong đốt chính là nỗi ám ảnh tuổi thơ của nàng. Hồi nhỏ về quê bà nội chơi, nàng từng ong châm sưng húp mặt mày như cái màn thầu đỏ, còn lấy cà tím xát mạnh lên vết thương. Đừng , dùng cà tím xát lên vết thương tuy là mẹo dân gian nhưng hiệu quả bất ngờ.
Nghĩ về chuyện cũ, Văn Gia Gia cũng quên đẩy nhanh tốc độ tắm rửa. Tắm xong mở cửa , đúng lúc một cơn gió lùa , mát mẻ thanh khiết, nàng nheo mắt dừng hưởng thụ giây lát.
Ngụy Đại cởi áo ngoài, xách thùng gỗ từ tay nàng , đ.á.n.h nước mới xách tới. Dáng đàn ông thực sự cực phẩm, mỗi đêm khi ngủ Văn Gia Gia đều vô thức chạm lớp áo của . Giờ đây, cảnh tượng một tay xách một thùng nước đầy, cơ bắp hai cánh tay cuồn cuộn mạnh mẽ quả thực khiến nóng mặt.
— Nhìn gì thế? — Ngụy Đại hỏi.
Khuôn mặt nàng đỏ bừng, đôi mắt lấp lánh nước.
— Em... đang hóng gió.
Ngụy Đại đẩy nàng trong: — Mau phòng , cẩn thận kẻo cảm lạnh.
Cái cô nàng từ lúc bồi bổ thể khỏe lên, thôi uống t.h.u.ố.c Bắc là bắt đầu "quậy". Sáng sớm nay giọng nàng chút nghẹt mũi, rõ ràng là nhiễm lạnh mà còn dám hóng gió đêm.
Văn Gia Gia cố ý đưa cánh tay lên sát mặt Ngụy Đại: — Ngửi xem, còn mùi hoa ?
— Có mùi, mùi mà, mau thôi.
— Anh đang lấy lệ với em đấy ?
Ngụy Đại nghiêm túc ngửi một lượt: — Không mùi gì cả.
Văn Gia Gia lúc mới hài lòng.
Hôm .
Văn Xuân và Văn Huyên hôm nay tham gia tiết lao động ngoài đồng, hai cô nhóc chẳng chút nào. Trẻ con sinh ở nông thôn vốn chẳng lạ lẫm gì đồng ruộng, các bé tuy nhỏ nhưng quá hiểu việc đồng áng cực khổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-153-buoi-toi-ngot-ngao-va-tiet-hoc-lao-dong.html.]
Văn Xuân thì khỏi , ký ức của bé vẫn còn rõ về cảnh dì nhỏ gặt vụ thu về nhà. Khi đó dì bất động giường, môi trắng bệch , Văn Xuân còn tưởng dì ... c.h.ế.t , sợ đến mức thút thít. Bé còn nhớ cả cảnh bố than ngắn thở dài về sự gian nan của mùa gặt, tính toán xong xuôi mới dám đổi phiếu thịt để mua nửa cân thịt bồi bổ cho cả nhà.
Văn Huyên thì cũng nhớ mang máng bộ dạng " tàn ma dại" của dì nhỏ dạo . Rồi thì bông lúa đ.â.m ngứa ngáy, lũ chim nhỏ khó đuổi, và cái nắng gay gắt đến váng đầu.
Văn Huyên sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c: — Dì nhỏ ơi, hôm nay chúng cháu xin nghỉ ?
Văn Gia Gia thực cũng chẳng nỡ để hai đứa nhỏ , nắng to thế , phơi cả ngày nhỡ say nắng thì khổ. Đang lúc do dự, Ngụy Đại lên tiếng: — Đừng nghĩ đến chuyện xin nghỉ, tiết lao động thể nghỉ .
— Bạn Phỉ Phỉ suốt ngày đấy thôi! — Văn Huyên phục — Lần , nữa bạn cũng , ở nhà ăn kẹo.
— Phỉ Phỉ là vì sức khỏe yếu, còn cháu với chị cháu thì khỏe như vâm, một cháu chấp hai bạn Phỉ Phỉ cũng .
Văn Huyên nhảy nhanh, : — Vậy cháu thể đột nhiên thấy khỏe, ví dụ như đau bụng chẳng hạn.
Lúc Văn Gia Gia cũng nghiêm mặt giáo huấn: — Không là một chuyện, còn tính chuyện lừa dối thế? Tí nữa dì chuẩn nước cho hai đứa, tất cả nhặt bông lúa cho dì.
Văn Huyên mếu máo, nước mắt lưng tròng: — Nước lọc đủ , cháu uống nước mật hoa cơ.
Văn Gia Gia cạn lời. Trẻ con bây giờ tinh quái thật, là hai lớn đều lên tiếng thì trốn , thế là bắt đầu điều kiện. Nước mật hoa thực chất là mứt hoa pha nước, Văn Gia Gia gật đầu: — Được, chuẩn cho mỗi đứa một bình.
— Còn cả bánh quy bướm nữa ạ. — Bé bồi thêm.
— Được, mỗi đứa một miếng bánh quy bướm. — Cái quá đáng, việc thì nhanh mệt và nhanh đói mà.
— Cháu còn ...
Văn Gia Gia chằm chằm, mặt cảm xúc: — Hửm?
Văn Huyên xìu xuống, vai xụ xuống: — Dạ thôi, dì nhỏ, thế là đủ , cháu đòi thêm nữa ạ.
Đòi nữa là mất luôn cả bánh quy lẫn nước mật hoa bây giờ.
Ăn sáng xong, Văn Gia Gia giúp hai bé chuẩn nước và đồ ăn, lấy thêm hai cái mũ nhỏ mua ở cửa hàng bách hóa cho các bé đội. Nàng còn bắt hai đứa áo dài tay.
Văn Xuân ngượng nghịu: — Nóng lắm dì ạ.
— Nóng cũng mặc, nếu cánh tay sẽ lá lúa cứa rát hết đấy.
Các bé cắt lúa , chỉ thể nhặt những bông lúa sót . ruộng lúa cũng dễ lá lúa sắc nhọn xước da. Văn Gia Gia chỉnh trang cho hai đứa vỗ vỗ m.ô.n.g giục:
— Được , thôi!
Hai đứa nhỏ lưu luyến nỡ rời, nhưng cuối cùng vẫn xách bình nước, khoác cặp nhỏ rời . Ngụy Đại bảo nàng:
— Em chiều chúng quá, trẻ con là chịu khổ một chút mới nên .
Văn Gia Gia : — Đời sống mấy chục năm , cứ canh cánh chuyện chịu khổ gì. Muốn khổ thì còn nhiều cơ hội lắm.