[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 151: Tiệc Cưới "Cao Quy Cách" Và Chuyện Theo Dấu Ong Mật

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:30:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Gia Gia còn kịp thốt lời nào dì cả của Sa Nguyệt đẩy thẳng phòng tân hôn.

Sa Nguyệt đang gương, loay hoay b.úi mái tóc. Thấy bóng bạn thấp thoáng trong gương, cô mừng rỡ đầu :

— Gia Gia, đến ! Tớ cứ tưởng bận việc đột xuất tới chứ.

Văn Gia Gia đáp: — Thứ Bảy thì bận gì .

Nói nàng rút phong bì đỏ trong túi đưa tận tay: — Tân hôn vui vẻ nhé!

Sa Nguyệt hì hì, chút khách sáo nhận lấy: — Ngày đại hỷ tớ khách sáo với . Dù lúc cưới tớ kịp chúc mừng, chờ em bé tớ sẽ bù cho.

Văn Gia Gia nhướn mày: — Được thôi, chuẩn sẵn , chừng lúc nào tớ cũng "" đấy.

Sa Nguyệt để tâm lời lắm, vì nàng nhớ Gia Gia từng lỡ miệng bảo định ngoài 23 tuổi mới sinh con.

Trong phòng còn những khác, Sa Nguyệt thể chỉ mải mê tiếp chuyện một Gia Gia. Sau màn giới thiệu quen, xoay quanh nhân vật chính của ngày hôm nay.

— Biểu tỷ, rể thật sự bằng lòng tổ chức đám cưới ở nhà ? Thế chẳng khác gì ở rể nhỉ? — Cô em họ của Sa Nguyệt bỗng lên tiếng.

Văn Gia Gia kềm liếc cô bé một cái. Cô nàng tuổi còn nhỏ nhưng EQ (chỉ thông minh cảm xúc) đúng là cần cải thiện. Ngày đại hỷ mà ví chú rể như ở rể, thật là chẳng cách ăn .

Quả nhiên, sắc mặt Sa Nguyệt thoáng chút khó coi. Một bên cạnh vội chữa cháy: — Cái con bé , thế. Đấy là vì bên rể , mới chuyển công tác đến đây nên mới tổ chức bên nhà cho ấm cúng.

Mục đích là gì? Là để náo nhiệt hơn, và cũng để thu thêm chút tiền mừng chứ . Cô em họ ngượng ngùng cúi đầu im lặng.

Văn Gia Gia đ.á.n.h tiếng chuyển chủ đề: — Sa Nguyệt , cưới xong định ở ? Lần Phùng Ngọc vẫn ở trong Viện nghiên cứu? Chỗ đó tận Tây Giao, còn xa hơn từ nhà tớ đến xưởng d.ư.ợ.c đấy.

Sa Nguyệt khẽ thở dài: — Biết , công việc của thể ở trong nội thành. Tớ tính , tớ cũng sẽ đạp xe giống .

— Phải đạp mất một tiếng đấy nhỉ? — Gia Gia hỏi.

Nàng hiện tại đạp xe mất 30 phút là tới xưởng, vì đường quen thuộc, chỗ nào ổ gà đường tắt nàng đều thuộc làu. Sa Nguyệt gật đầu: — Chứ còn gì nữa. May là từ Tây Giao đến xưởng d.ư.ợ.c tuy xa nhưng đường xá đông đúc, tối về cũng sợ vắng vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-151-tiec-cuoi-cao-quy-cach-va-chuyen-theo-dau-ong-mat.html.]

Đang chuyện thì Phùng Ngọc tới. Hôn lễ tuy giản dị nhưng phần tuyên thệ — một thủ tục thể thiếu thời — vẫn diễn trang trọng. Xong xuôi, tiệc bắt đầu.

Văn Gia Gia cùng bàn với những trẻ tuổi. Khi món ăn bắt đầu bưng lên, bụng nàng sôi lên sùng sục. Thực đơn tiệc cưới dạo thực sự khá: bốn món mặn, hai món chay và một món nộm — coi là tiêu chuẩn cao.

Văn Gia Gia chẳng hề khách sáo. Thời ăn tiệc mà khách sáo là chỉ nước nhịn đói. Nàng nhanh tay lẹ mắt gắp một miếng giò heo — loại thái lát dày dặn, đó là cá, tôm sông. Sau khi "thu hoạch" đủ đạm bát, nàng mới bắt đầu thong thả ăn cơm.

Cả bàn gần như ai chuyện, ai nấy đều tập trung chuyên môn. Đĩa giò heo kho tàu mềm nhừ, màu sắc óng ả đầy nửa phút sạch bách, ngay cả nước sốt cũng rưới sạch bát cơm. Tiếp đó là canh gà đen, Gia Gia may mắn múc một miếng cánh. Tiếng bát đũa va chạm lạch cạch là âm thanh duy nhất vang lên.

Hai món chay cũng "đưa cơm": một đĩa nấm xào đậm đà và mộc nhĩ xào củ mài giòn sần sật. Văn Gia Gia ăn vài miếng củ mài là quyết định ngay: lát nữa về ghé chợ mua vài củ mới !

Tiệc tan, chào hỏi Sa Nguyệt xong, Văn Gia Gia đạp xe về nhà. Nàng quên ghé chợ mua củ mài và thấy khoai lang đỏ mới mùa, liền dùng phiếu lương thực mua thêm nửa bao. Ở khu tập thể đất chật, trồng rau còn chẳng đủ nên mua khoai lang ngoài chợ cho rẻ mà đỡ tốn công.

Về đến nhà, nàng rải khoai góc phòng kho cho thoáng khí để giữ lâu. Củ mài còn dính bùn nàng cũng để nguyên như . Sau gần một năm xuyên , nàng tích lũy ít kiến thức sinh hoạt thực tế.

Nàng xuống sofa, khẽ thở phào. Vậy là nàng ở nơi gần một năm .

Bước sang tháng Mười, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh. Ban ngày thì rõ, nhưng cứ hễ chạng vạng là gió từ núi thổi về mang theo cái se lạnh đặc trưng. Hoa quế trong sân nhà họ Văn nở rộ, tỏa hương thơm ngát khắp vùng, kéo theo lũ ong mật cứ vo ve lượn lờ suốt ngày.

Văn Gia Gia trốn trong phòng, đến cửa sổ cũng dám mở vì sợ ong bay . Nàng tức tối bảo Ngụy Đại:

— Anh cách nào theo dõi mấy con ong ? Tìm xem tổ của chúng ở bưng nguyên cái tổ đó về.

Nàng đang thèm mật ong c.h.ế.t , mà tổ ong hai mùa xuân hạ chắc chắn là đầy ắp mật.

Ngụy Đại đưa tay sờ trán vợ, lẩm bẩm: — Đâu sốt nhỉ?

Chát! Văn Gia Gia gạt tay , lườm nguýt: — Ý bảo em bệnh đầu óc ?

Ngụy Đại vội phủ nhận: — Anh ý đó.

— Anh đừng điêu, em hiểu chắc!

Ngụy Đại thầm nghĩ: Em cũng là em ngốc ? Không ngốc bảo "theo dõi ong mật", chuyện đó chỉ kẻ ngốc xít mới nghĩ thôi!

 

Loading...