Bao tỷ nâng chén lên nhấp một ngụm:
— Tất nhiên là lo từ bây giờ , chờ đến sang năm thì muộn mất. Sang năm á, đến cái chân quét rác ngoài đường cũng tranh sứt đầu mẻ trán chứ.
Chị uống thêm ngụm nữa, kinh ngạc hỏi:
— Trà là gì mà ngon thế, uống thấy vị ngọt thanh ở đầu lưỡi?
Văn Gia Gia đáp: — Chỉ là dại em hái ở núi tự thôi ạ.
Bao tỷ lắc đầu: — là chỉ nhà em mới cách hưởng thụ cuộc sống.
Mấy chị em trong khu tập thể gì , thậm chí đến mùa nào hái còn chẳng rõ.
Văn Gia Gia giải thích: — Đó là vì chị là phương Bắc, còn ở quê em trồng nhiều, dù chuyên nghiệp thì mãi cũng học lỏm vài chiêu chế thôi mà.
Sự khác biệt vùng miền chính là ở chỗ đó, đất nước rộng lớn quá mà.
Về chuyện nhờ vả của Bao tỷ, Văn Gia Gia đồng ý giúp ngay vì cũng quá khó. Thực con cái nhà binh một con đường rộng mở là tòng quân, nhưng nàng thắc mắc Bao tỷ cho con trai cả bộ đội. Con gái lớn của chị đoàn văn công, xinh giỏi giang.
Bao tỷ thở dài:
— Chị cũng lắm chứ, nhưng thằng bé hiểu cận thị nặng quá. Lạ lùng thật, từ nhỏ nó học hành , thi chẳng bao giờ quá 60 điểm, sách quá hai trang mà vẫn cận thị. Hồi nhỏ thấy nó đeo kính chị còn tưởng nó là "nhà thông thái" bẩm sinh cơ đấy.
Văn Gia Gia: ...Ách. Hèn chi thấy con cả nhà chị ngày nào cũng vác đôi kính dày cộp.
— Được , em nhất định sẽ để ý giúp chị chuyện . — Nàng khẳng định nữa.
Bao tỷ khi về còn dặn thêm: — Có ai cầu cạnh thì em nhớ đến chị đầu tiên đấy nhé.
Lúc Văn Gia Gia vẫn để tâm lắm đến lời dặn , mãi khi kéo đến cửa nhờ vả nườm nượp, nàng mới thấu hiểu thế nào là "khổ thấu".
Trận mưa to cái sân tan tác. Ăn sáng xong, Văn Gia Gia bắt tay dọn dẹp. Hai quả bí đỏ gió quật rụng, vỏ nứt nên nàng ôm nhà để nấu luôn. Mấy khóm hành mới trồng cũng đổ rạp, lá xoắn xuýt , nàng kiên nhẫn vuốt từng cây. Ngay cả những nụ hoa quế mới nhú cũng mưa đ.á.n.h rơi rụng, tỏa hương thơm ngát cả một góc sân.
Chỉ mấy chậu cây mọng nước (sen đá) tường của Văn Xuân và Văn Huyên là vẫn bình an vô sự. Đó là "lãnh địa nhỏ" của hai đứa trẻ.
Thấy đất ướt, Văn Gia Gia thả hai con gà . Trời tạnh, nắng lên, giun đất bò lên nhiều, đúng là cơ hội cho hai "vị tổ tông" bồi bổ. Hai con gà là giống gà , đẻ trứng chậm Văn Xuân sốt ruột ngày nào cũng thăm ổ một . Cô bé vẫn kiên trì với kế hoạch bán trứng mua radio.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-149-chuyen-di-truyen-va-buoi-tong-ve-sinh.html.]
Dọn xong sân, Văn Gia Gia nổi hứng tổng vệ sinh cả nhà. Nàng vén tay áo, lau chùi từng cái tủ, bê cả bàn ghế sân dùng nước dội rửa. Đến khi thứ sạch bóng thì trời xế chiều, Văn Gia Gia mệt đến mức lưng đau vai mỏi, hai tay bủn rủn như sợi b.ún luộc, chẳng còn tí sức lực nào.
Gần 7 giờ tối, Ngụy Đại về đến nhà.
— Hô, trong nhà hôm nay sáng sủa thế !
Anh định đặt ba lô xuống sàn phòng khách, nhưng thấy sàn nhà sạch đến mức thể ngủ luôn , rụt tay về, để ba lô ở cửa.
Văn Gia Gia ngạc nhiên: — Em tưởng mấy ngày chứ? — Thấy mang cả ba lô hành lý mà.
Ngụy Đại dùng khăn lau mặt: — Tình trạng cũng , xả lũ kịp thời nên kiểm soát . Anh chỉ hỗ trợ vận chuyển đồ đạc giúp dân thôi.
Văn Gia Gia đắc ý khoe: — Hôm nay nhà sạch bóng luôn nhé!
— Em tổng vệ sinh ?
— Vâng, từ sáng đến tối mịt đấy. Nghỉ một tiếng đồng hồ em mới hồn . — Nàng than thở nhưng trong lòng tự nhủ: mệt thế còn lâu mới !
Ngụy Đại : — Em đúng là hứng lên thì . — Anh thừa hiểu tính vợ, cơn "nhiệt huyết" qua thì chắc đến Tết nàng cũng chẳng thèm động cái chổi.
Đêm đó, Văn Gia Gia kể chuyện của Bao tỷ cho :
— Thực đó là cận thị bẩm sinh. Có lẽ nhà Bao tỷ hoặc rể cũng , cái dễ là do di truyền lắm.
Nói về thị lực thì đúng là khó giải thích. Có thức đêm xem điện thoại (nàng suýt lỡ lời) suốt 3 năm chỉ cận 200 độ, vọt lên 500. Đời nàng dễ cận, nhưng cuối cùng vẫn đeo kính. Đời mắt nàng cực , cũng rõ mồn một, nàng thầm cảm ơn nguyên chủ.
— Anh giữ gìn đôi mắt đấy, đeo kính phiền phức lắm. — Nàng dặn Ngụy Đại.
Ngụy Đại hỏi: — Em đeo bao giờ mà ?
Văn Gia Gia: — ... Em thấy bạn học đeo .
Ngụy Đại ghé hôn nàng một cái: — Cô nàng ngốc , ngủ thôi.
Anh nghi ngờ thì thôi, hễ nảy sinh nghi hoặc là thấy lời của vợ đầy sơ hở. Cái ngữ khí đó cứ như thể chính nàng từng đeo kính . Ngụy Đại nghĩ nát óc cũng thể tưởng tượng nổi vợ đến từ vài thập kỷ . Anh tự trấn an: lý lịch của nàng rõ rành rành, sinh ở Phù Dương, lớn lên ở khu tập thể huyện thành, mười mấy năm từng khỏi huyện, mà bí mật gì lớn ?
Nghĩ thông thì nghĩ nữa, ôm vợ chìm giấc ngủ.