[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 148: Cơn Bão Đêm Và Chuyện "Mua Công Việc"

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:30:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày bão về, dù là hậu cần bộ đội các gia đình trong khu tập thể đều hối hả tích trữ đồ đạc. Văn Gia Gia chạy ngay bếp mở tủ bát kiểm tra. Thấy bên trong thêm ít đồ khô, hũ gạo còn một túi bột mì lớn, nàng mới thực sự yên tâm.

Bão bắt đầu gào thét, sức gió lúc mạnh gấp mấy buổi chiều, xô đẩy những tán cây nghiêng ngả.

— Có cần kiểm tra nóc nhà ? — Văn Gia Gia hỏi.

Ngụy Đại đáp: — Kiểm tra một chút cũng .

Thực nghĩ chắc , vì bão mới kiểm tra , nhưng cẩn thận vẫn hơn.

Văn Gia Gia khiêng thang từ kho , mái hiên giữ thang cho Ngụy Đại trèo lên. Vốn tưởng chỉ là dạo một vòng, ai ngờ phát hiện vật lạ.

— Gia Gia! Em xem thấy cái gì . — Ngụy Đại gọi.

Văn Gia Gia tò mò: — Gì thế ?

Ngụy Đại cẩn thận leo xuống, từ trong túi áo móc hai quả trứng chim nhỏ xíu. Văn Gia Gia kinh ngạc:

— Con chim nào mà ngốc thế , đẻ trứng ngay nóc nhà .

Ngụy Đại : — Muốn ăn ?

Văn Gia Gia cạn lời: — Hai quả còn chẳng bằng một nửa trứng gà, đủ dính răng.

— Vậy đem đặt tổ chim cây nhé?

— Thôi , chạm tay , chim ngửi thấy mùi là nó bỏ luôn cả ổ trứng đấy.

Ngụy Đại đặt hai quả trứng lên bàn, ngờ vực hỏi: — Cái là sách ?

— Chứ còn gì nữa. — Văn Gia Gia đáp tỉnh bơ — Rất nhiều loài chim đều nhạy cảm như .

Ngụy Đại im lặng. Gần đây ít sách, nhưng chẳng thấy cuốn nào về tập tính của loài chim cả. Anh thầm nghĩ, vợ đúng là một mâu thuẫn: những phương diện thì bác học vô cùng, nhưng những chuyện vô tri đến lạ.

Mưa bão thực sự đổ bộ. Trời đất như thủng một lỗ lớn, dù mới chạng vạng mà bên ngoài tối đen như mực. Văn Gia Gia lo lắng: một là sợ nhà dột, hai là sợ Ngụy Đại cứu hộ giữa đêm.

Ngụy Đại trấn an: — Mưa chỉ là một đợt thôi, hồ nước lớn thế tự nó điều tiết , tràn lên đây . Với năm ngoái bão lớn hơn mà vẫn , em đừng lo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-148-con-bao-dem-va-chuyen-mua-cong-viec.html.]

Chỉ cần trong nhà mất điện, Ngụy Đại thấy vẫn trong tầm kiểm soát. Quả nhiên đến nửa đêm, tiếng mưa nhỏ dần. Anh dậy mở cửa sổ ngóng, xác định bão suy yếu mới yên tâm xuống ôm vợ ngủ tiếp. Còn Văn Gia Gia? Nàng chìm sâu giấc mộng từ lâu, chẳng còn vẻ gì là sợ hãi lúc tối.

Sáng sớm hôm , bão chỉ còn cái "đuôi" âm u, mưa rơi tí tách sắp tạnh. Văn Gia Gia vẫn ngủ say như c.h.ế.t, ngay cả tiếng còi báo động vang dội cũng nàng tỉnh giấc. Ngụy Đại thì khác, bật dậy ngay lập tức khi tiếng còi vang lên.

Anh vội vàng cửa mà chẳng kịp che ô. Nhiều hàng xóm ngoài xem xét. Tạ Dương bước tới :

— Không , hỏi lão Vương . Phía thượng nguồn xả lũ nên công xã mượn loa bộ đội để phát cảnh báo cho dân.

Ngụy Đại nhíu mày: — Xả lũ ở Cao Dương ? Vậy là chúng .

Anh hiểu ngay sắp việc. Việc xả lũ chứng tỏ thiệt hại của cơn bão lớn hơn tưởng. Anh vội về thu dọn hành lý, thậm chí còn kịp ăn sáng tiếng tập hợp vang lên.

Khi Văn Gia Gia tỉnh dậy, Ngụy Đại từ đời nào, chỉ để mảnh giấy nhắn.

— Gia Gia nhà ? — Bao tỷ đội mưa chạy sang.

Văn Gia Gia vội đáp: — Em đây!

Bao tỷ đẩy cửa . Ở lâu với Gia Gia, chị cũng hiểu tính nàng nên luôn gõ cửa . Thấy mặt Gia Gia vẻ lo lắng, chị liền giải thích:

— Em đừng lo, mấy ổng xuống thôn kiểm tra xem nhà ai sập để giúp dân sơ tán thôi, nguy hiểm . Năm nào chẳng một hai chuyến như thế.

Văn Gia Gia bớt lo, hỏi: — Chị sang tìm em việc gì ?

Bao tỷ thẳng vấn đề: — Xưởng d.ư.ợ.c của em năm nay kế hoạch tuyển ?

Hóa con trai cả của Bao tỷ sang năm nghiệp cao trung, chị đang lo tính chuyện cho con để khỏi về nông thôn ( thanh niên xung phong).

Văn Gia Gia lắc đầu: — Chuyện tuyển xem cấp chị ạ. thường thì năm nào cũng tuyển, sang năm chắc cũng thế thôi.

Bao tỷ kéo tay nàng, thì thầm: — Em giúp chị để ý xem trong xưởng ai bán suất công tác , thì giữ cho chị với.

Văn Gia Gia lấy khô từ tháng Năm pha một ly mời Bao tỷ, ngạc nhiên hỏi:

— Sao chị lo sớm thế?

 

Loading...