Văn Gia Gia thực cũng xem thử lớp học ban đêm thời nó , nhưng ngặt nỗi giờ học buổi tối, nàng tiện chút nào.
Sa Nguyệt nhiệt tình khuyên nhủ:
— Vào lớp học ban đêm thể xin ở ký túc xá mà, tạm trú mấy tháng thành vấn đề . Học xong đại khái là thăng chức đấy, đây là cơ hội hiếm .
Trong mắt Sa Nguyệt, dù kết hôn thì gặp cơ hội thăng tiến thế cũng tuyệt đối nên bỏ lỡ.
Văn Gia Gia vẫn lắc đầu. Nàng xác định mấy năm nay chỉ là giai đoạn quá độ, chờ khi thi đại học khôi phục, nàng sẽ xin nghỉ lương ngay. Nếu lớp học ban ngày thì nàng , chứ buổi tối thì thôi .
— Được . — Sa Nguyệt thấy bạn quyết tâm nên cũng khuyên thêm nữa.
Văn Gia Gia mỉm , nếu vì lịch sử là thi đại học sẽ trở , lẽ nàng tham gia .
— Còn thì ? Cậu định ? — Nàng hỏi Sa Nguyệt.
Sa Nguyệt sờ sờ lá cây:
— thế. À mà từ từ, Gia Gia, bồn thủy tiên của trồng trông t.h.ả.m hại thế?
Văn Gia Gia chịu nhận:
— Thảm chỗ nào? Đây là chậu cây xanh nhất từng trồng đấy.
Sa Nguyệt hì hì:
— Mình cá là quá hai tháng nữa bồn thủy tiên "lên đường". Cậu nhất đừng trồng hoa cỏ gì nữa, tha cho chúng nó một con đường sống .
Văn Gia Gia biện minh: — Tại đất thôi, chứ hoa cỏ ở nhà tươi lắm nhé.
Trong sân nhà nàng dạo nở đầy hoa hồng tỷ , góc tường trông như một biển hoa. Chỉ là mấy ngày tới cấp xuống thị sát, Ngụy Đại thấy hoa hòe rực rỡ quá trông nghiêm túc nên dời hết núi, nếu nàng hái vài bông cho Sa Nguyệt lác mắt .
Sa Nguyệt bóc trần sự thật thương tiếc:
— Thế thì chắc chắn là do Ngụy nhà trồng . Lần nhờ tưới nước hộ mấy ngày, suýt thì bồn hoa bìm bìm của "hóa kiếp" luôn còn gì.
Văn Gia Gia câm nín, vì Sa Nguyệt đúng quá. Nàng trồng rau thì còn , chứ cứ đụng hoa cỏ quý giá là y như rằng vài ngày chúng nó chỉ còn cái gốc khô.
Không tiếp tục đề tài đau lòng , Văn Gia Gia sực nhớ điều gì liền hỏi:
— Mình nhớ lầm thì với " nhà", tuần là đăng ký kết hôn nhỉ?
Sa Nguyệt đỏ mặt: — Ừ, thứ Bảy tuần , nhất định đến đấy nhé.
— Cậu định đặt mấy mâm?
Sa Nguyệt nhỏ giọng: — Thời buổi thì màu gì, định hai ba mâm ý tứ thôi. Cậu , đây trưởng bộ phận thu mua của xưởng đám cưới cho con trai đặt hẳn năm mâm, thế là báo cáo đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-147-giac-mo-lop-hoc-ban-dem-va-chuyen-dam-cuoi.html.]
— Rồi nữa?
— Sau đó á? Mất chức chứ .
Hồi đó đang đúng lúc nhạy cảm, ai nấy đều giữ , chỉ mất chức là may lắm . Từ đó về , trong xưởng cưới xin chẳng ai dám quá bốn mâm, thường chỉ dừng ở mức ba mâm. Văn Gia Gia thầm nghĩ, may mà tổ chức cưới ở quê, nếu cũng dễ "tóm b.í.m tóc" lắm.
Vùng ven biển khi mùa hạ thu thường bão. Nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đột ngột tối sầm, Văn Gia Gia bão sắp kéo về. Buổi chiều, gió bắt đầu thổi từng cơn.
"Xoảng!"
Một tiếng động vang lên, Văn Gia Gia giật vội đóng c.h.ặ.t cửa sổ, chắc là cửa sổ nhà ai đó gió thổi vỡ . Nhìn lá rụng bay vần vũ, nàng lo lắng chiều nay về nhà gặp mưa to .
bão bùng cũng chẳng giảm sự háo hức của : hôm nay là ngày phát lương! Cả ngày, phòng tài vụ tấp nập. Đến cuối buổi chiều, Lý Hải Quân vệ sinh về thông báo:
— Sắp phát xong phân xưởng 5 , thấy lão Ngô bên đó cầm lương .
Văn Gia Gia lập tức dẹp sổ sách, phi ngay cửa chờ sẵn.
— Phân xưởng 6, đến lượt phân xưởng 6 !
Tiếng gọi vang lên, Văn Gia Gia lao như vận động viên chạy nước rút 100 mét, đầy một phút mặt tại phòng tài vụ. Lúc phía nàng hơn 20 xếp hàng.
Sa Nguyệt chạy đến thở : — Cậu chạy nhanh thế gì?
Văn Gia Gia nghiêm túc đáp: — Lãnh tiền mà tích cực thì đầu óc vấn đề chắc luôn.
Vả , nàng còn ghé qua cửa hàng bách hóa nữa. Nàng tăm tia một đôi giày da mấy ngày nay , ai rinh mất . Đôi giày đó bằng da thật, kiểu dáng kinh điển, dù là vài thập niên mặc cũng chẳng bao giờ mốt.
Cầm tay 37 tệ tiền lương mới tinh cùng mấy xấp phiếu, khóe miệng Văn Gia Gia suýt nữa thì xếch đến mang tai. Tan tầm, nàng phóng xe như bay đến cửa hàng bách hóa, mua đôi giày ưng ý mới chịu về nhà.
Lúc trời tối hẳn, mây đen cuồn cuộn từ xa kéo đến. Nàng dốc sức đạp xe, may mắn về đến nhà ngay khi cơn gió mạnh tiếp theo ập tới. Ngụy Đại thở phào, đỡ nàng xuống xe:
— Đạp xe nhanh thế chắc mỏi chân lắm hả?
Văn Gia Gia nhăn mặt xoa đôi chân nhức mỏi:
— Em đu theo đoàn xe của bộ đội mà kỵ về đấy, dám rớt tẹo nào luôn, đầu tiên em đạp nhanh thế. Suýt thì lật xe luôn đấy chứ.
Ngụy Đại mắng yêu: — Đồ ngốc, gửi xe nhờ xe bộ đội về?
— Em cũng lắm chứ, mà xe đầy chỗ , em từ sớm.
Nàng hỏi thêm: — Anh nhờ đoàn xe mua hộ đồ gì ? Hình như họ đang dỡ hàng đấy.
Ngụy Đại lắc đầu: — Không, hôm nay trong thôn mua kha khá .