Dù Văn Gia Gia khao khát việc "hợp thành" nguyên liệu đến mức nào, nàng cũng thể thiếu đạo đức đến mức bắt khác gánh trách nhiệm . Ý tưởng lúc của nàng quá mức thiên chân, tạm thời thể thực hiện . Trừ phi nàng thể trở thành nghiên cứu viên thực thụ, khi đó nguyên vật liệu mới thực sự tùy nàng sử dụng.
khả năng đó là bao nhiêu? Ít nhất là hiện tại, điều đó là thể.
Văn Gia Gia tò mò hỏi Phùng Ngọc:
— Là ở bên núi Thước ?
Phùng Ngọc kinh ngạc, gật đầu: — .
Viện nghiên cứu mới xây dựng tựa hai ngọn núi: bên hóa chất gần núi Thước, bên địa chất gần núi Nhạn. Vì là khu vực mới nên phần lớn chỉ nó ở phía Tây Giao, ít ai cụ thể vị trí từng khu nhà.
Sa Nguyệt ngạc nhiên: — Gia Gia, đến đó ?
Văn Gia Gia lắc đầu: — Mình nhà qua thôi.
Ngụy Đại từng vận chuyển vật tư cho viện nghiên cứu, chuyện cơ mật quân sự nên nàng cũng là chuyện thường. Nói xong câu đó, nàng im lặng, đóng vai một " kèm" chuẩn mực, chỉ lên tiếng khi thực sự cần thiết.
Hai bắt đầu trò chuyện từ công việc đến gia đình. Gia đình Sa Nguyệt khá phức tạp, còn Phùng Ngọc đơn giản đến mức chỉ một ông nội ngoài bảy mươi. Văn Gia Gia thấy kiểu gia đình , nhưng ở thời đại , vẫn chuộng "con đàn cháu đống". Những gia đình đơn chiếc như Phùng Ngọc thực tế mấy ưu ái "thị trường" xem mắt.
Đồng hồ điểm 3 giờ chiều. Văn Gia Gia khéo léo huých nhẹ Sa Nguyệt, nhắc nhở cô nàng nhanh chân lên. Chủ nhiệm Tiết thể ghé văn phòng bất cứ lúc nào, nếu thấy hai thì kiểu gì cũng ăn mắng.
Sa Nguyệt bí mật giơ ba ngón tay gầm bàn. Gia Gia hiểu ngay: cô nàng buôn thêm nửa tiếng nữa. Thôi thì, "liều bồi quân t.ử" !
3 giờ rưỡi, nắng hè nướng đến mức đỉnh đầu nóng hổi, Sa Nguyệt ôm mặt, chỉ thấy mặt còn nóng hơn cả nắng.
Văn Gia Gia buồn bực: — Đến mức đấy cơ ?
Sa Nguyệt bỗng đổi giọng điệu đà: — Cậu thấy trai ? Nói chuyện hàm dưỡng, còn rót nước cho nữa.
Văn Gia Gia: Thôi xong, chẳng lẽ là một nàng "não yêu đương" chính hiệu?
— Giữ giá chút , giữ giá . — Văn Gia Gia vỗ vai bạn — Giai đoạn đầu cứ để chủ động ba thì mới đáp một . Nếu thái độ vẫn như cũ thì mới thể tiến tới.
Sa Nguyệt ngây ngô: — Gia Gia ngốc ? Ưng mắt thì chuyện hai là chốt , gì chuyện chủ động em chủ động lằng nhằng thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-144-tu-lieu-cu-va-giac-mo-kem-cay-ngay-he.html.]
Văn Gia Gia nghẹn lời. Nàng suýt quên mất "tốc độ" xem mắt đặc trưng của thời đại . Nàng thở dài: — Thôi , nhưng cũng tìm hiểu kỹ tính cách, kết hôn chuyện đùa .
Sa Nguyệt , cô gật đầu: — Mình bạn cũ là hàng xóm của , để hỏi thăm thử.
Sau 4 giờ chiều, Văn Gia Gia mặt ở phòng tư liệu. Tiểu Trương ở đó bận phơi sách buổi chiều, mãi giờ mới rảnh.
— Chị lấy tư liệu từ bao giờ? — Tiểu Trương hỏi — Xa quá là tự mà bới đấy nhé.
Văn Gia Gia trêu: — Xa là bao xa?
Cũng nhờ Tiểu Trương với Gia Gia, từng nàng cho ăn trứng muối, nếu kiểu gì cũng lườm cho cháy mặt.
— Xưởng thành lập năm 52, đó là xí nghiệp tư nhân. Chị tìm tư liệu năm 52 thì kho 1 mà lục, em , bụi ở đấy dày đến c.h.ế.t mất.
Văn Gia Gia tính toán: — Vậy lấy từ năm 52 .
— Chỉ tra phân xưởng của chị thôi ? — Tiểu Trương rút chìa khóa — Em nhớ lầm chị ở phân xưởng 6.
Văn Gia Gia hỏi: — Phân xưởng 6 từ đến nay đều sản xuất dòng Sulfanilamide ?
Nàng định tra cứu lịch sử phát triển của dòng t.h.u.ố.c để bài. Tiểu Trương đáp tỉnh bơ: — Em . Gia Gia , em chỉ lớn hơn chị vài tuổi, hồi đó em còn đang b.ú sữa cơ mà.
Văn Gia Gia: ... Câm nín. Vào kho tư liệu, Tiểu Trương một bên chỉ chỏ để Gia Gia tự bưng bê. Số tài liệu chất đống cao bằng nửa nàng. Văn Gia Gia vò đầu bứt tai, cuối cùng đành để một phần ở chỗ Tiểu Trương, chỉ bưng liệu từ năm 52 đến 58 về văn phòng . Nàng cảm giác cả tháng tới sẽ "mọc rễ" đống giấy tờ .
Mùa dương mai qua , rượu dương mai cũng đến lúc uống . cái nắng tháng Bảy năm nay thật khủng khiếp, nhiệt độ trung bình cao hơn năm ngoái tận 2 độ. Văn Gia Gia hận thể ngâm trong nước cả ngày, và thứ nàng khao khát nhất chính là kem cây.
Xưởng kem cây ở gần đây bắt đầu hoạt động, ngày nào cũng xe chở thùng gỗ rao bán ở các thôn lân cận. Văn Gia Gia bỏ lỡ nào. Lúc đầu nàng đ.á.n.h chén ba cây một ngày, ai ngờ Ngụy Đại phát hiện, từ đó nàng "thiết quân luật": mỗi ngày chỉ ăn một cây duy nhất.
— là một cây!
Văn Gia Gia thầm mắng kẻ nào "mách lẻo" với chồng khiến mùa hè của nàng trở nên thống khổ đến . Ngụy Đại thấy vợ sợ nóng thật sự, còn nhắc câu "tâm tĩnh tự nhiên lạnh" nữa. Thay đó, tranh thủ lúc rảnh lên núi c.h.ặ.t tre, đóng một chiếc giường tre lớn đủ cho cả bốn , đặc biệt còn thể co rút tiện lợi.