Ở cái xứ , ai cũng than nóng. Những sống ở nhà tầng chắc chắn còn khổ sở hơn nhiều. Văn Gia Gia bĩu môi:
— May mà ở nhà trệt, chứ nếu ở nhà lầu lúc , em chắc chắn trải chiếu xuống đất mà ngủ mất.
Nàng lén bấm ngón tay tính toán, đại khái còn chờ 15 năm nữa nàng mới thổi mát từ điều hòa. Nàng nhớ nàng từng kể, đến năm 1988 nhà mới chiếc điều hòa đầu tiên. Đã thế còn là hàng nhập khẩu, đắt đến xót cả ruột. Văn Gia Gia quyết định từ giờ đến năm 88 tích cóp đủ tiền để lắp điều hòa cho tất cả các phòng trong nhà.
Mấy chuyện như đầu tư mua đất kinh doanh gì đó, nàng tạm gạt sang bên. Bây giờ nàng còn là sinh ở thời Thiên Hi (năm 2000) nữa, mà là của những năm 50. Đợi đến thời Thiên Hi thì nàng già , tất nhiên tận hưởng sớm nhất thể chứ!
Nghĩ đến cái nóng, Văn Gia Gia thấy bứt rứt trong lòng, nàng trở đối diện với Ngụy Đại, lệnh:
— Quạt nhanh lên chút nữa!
Ngụy Đại cạn lời, đôi tay đang cầm quạt nan đành tăng tốc. Không hiểu vợ đột nhiên cáu kỉnh thế nhỉ? Rõ ràng chỉ đúng một câu, chẳng hề trêu chọc gì nàng. Chắc là nàng tự giận dỗi chính thôi.
Khoảng thời gian tuy nóng nhưng là mùa dương mai chín rộ. Sau đợt mưa rả rích giữa tháng, ánh mặt trời bắt đầu thiêu đốt như lò lửa, nướng sạch nước mặt đất. nhờ mưa và nắng đều sung túc, quả dương mai bắt đầu chuyển màu đỏ thẫm.
Thực cách đây lâu, Văn Gia Gia định hái . Trên Bắc Sơn một cây dương mai chín sớm, chính là nàng cõng Văn Huyên con bé ngã đấy. Lúc , tiếng của con nhỏ vang tận xuống chân núi, tưởng đứa trẻ nhà ai gặp chuyện trong rừng, suýt nữa thì gọi cả đội hậu cần tìm. Nếu Văn Gia Gia kịp vẫy tay hiệu vẫn , chắc chắn đội hậu cần một phen bận rộn.
đó Văn Huyên ngã thật chẳng đáng chút nào. Quả dương mai lúc chua đến ghê răng, thì đỏ nhưng c.ắ.n một miếng là chua cả ngày. Văn Gia Gia ăn xong vội vàng ngậm viên đường phèn mới dịu . Nàng cũng hiểu tại cây dương mai đó còn đầy quả cho nàng hái: vì đơn giản là chẳng ai thèm lấy. Ngay cả những nhà tiết kiệm nhất trong khu tập thể, đến phân gà ngoài đường cũng nhặt về phân bón, mà còn chẳng thèm ngó ngàng đến nó.
Nghe dương mai ở thôn phụ cận chín ngọt, Văn Gia Gia bắt đầu hối thúc:
— Dạo rảnh ?
Chẳng hiểu gần đây Ngụy Đại bắt đầu ham sách. Ban đầu Văn Gia Gia tưởng chỉ nhiệt tình vài phút, ai ngờ hôm nay là ngày thứ ba ôm cuốn sách đó . Sách gì chứ? "Sổ tay Thầy lang".
Văn Gia Gia cạn lời. Đây thật sự là điều nàng từng ngờ tới. Ngụy Đại xem đến nhập thần, chẳng thấy nàng hỏi. Văn Gia Gia "chậc" một tiếng, đẩy đẩy :
— Em hỏi đấy!
— Gì cơ? — Ngụy Đại hồn.
— Xem cuốn sách mà cũng nhập tâm thế ? Sau chắc chắn thành mọt sách .
Nàng hỏi nữa, Ngụy Đại gấp sách :
— Chọn ngày bằng gặp ngày, là hôm nay chúng luôn ?
Văn Gia Gia ngạc nhiên: — Đi luôn là để hái ?
— Chờ đến tuần thì hái sạch , lúc đó chất lượng chẳng còn như bây giờ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-141-mua-duong-mai-ngot-ngao-va-uoc-mo-dieu-hoa.html.]
Văn Gia Gia bật dậy: — Đi thôi! Có đồ ngon thì dại gì mà ăn sớm.
Hai vợ chồng mỗi đeo một cái sọt tre, đạp xe hướng ngoài khu bộ đội. Dương mai của thôn là tài sản tập thể, hái tìm ban quản lý thôn. Ngụy Đại đưa cho vị đại đội trưởng một tờ phiếu, ông vung tay cho phép họ rừng.
— Chỉ hái hai sọt thôi nhé. — Đại đội trưởng dặn.
Rời khỏi trụ sở thôn, Ngụy Đại dắt tay Văn Gia Gia rừng. Văn Gia Gia liếc phía , thấy ai theo đuôi, tò mò hỏi khẽ:
— Này, bảo tờ phiếu đưa lúc nãy là ông sẽ đút túi riêng nộp cho tập thể?
Ngụy Đại : — Không giấu riêng .
— Sao thế?
— Em thấy lúc lên núi canh ở đầu dốc ? Có bao nhiêu ngoài thôn đến hái, họ đều ghi nhớ rõ ràng cả đấy.
Văn Gia Gia bừng tỉnh: — là "một lòng hai ", đồng canh gác.
Vườn dương mai rộng, ít nhất cũng mười mấy mẫu. Cây cối chăm sóc nên quả sai trĩu cành. Ngụy Đại chọn một khu vực ở đoạn giữa, nơi đón ánh nắng nhiều nhất, chắc chắn quả sẽ ngọt hơn.
Anh nắm tay Văn Gia Gia leo lên sườn dốc, hái một quả ở cành thấp đưa cho nàng.
— Ngô... — Văn Gia Gia nheo mắt .
— Sao thế?
Nàng nhai nhai, đôi mắt cong tít thành hình trăng khuyết: — Ngọt lắm, chắc tám phần ngọt hai phần chua.
Ngụy Đại thấy nàng khen ngon thì yên tâm hẳn. Anh thoăn thoắt leo lên cây:
— Em cứ mà ăn , để hái cho.
Anh cực kỳ linh hoạt, chẳng khác gì loài khỉ, loáng một cái leo lên gần đỉnh cây. Văn Gia Gia sợ thót tim, vội kêu lên:
— Anh chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã, coi chừng cành gãy đấy!
Ngụy Đại cúi xuống với nàng: — Yên tâm, leo cây giỏi hơn em nhiều.
Văn Gia Gia lườm một cái, cũng tự leo lên một chạc cây thấp, đó nhàn nhã thưởng thức những quả dương mai mọng nước. Lo lắng cái nỗi gì chứ! Ngụy Đại chọn quả to và đen thẫm, hái ăn, sọt tre dần đầy ắp. Anh còn chút "thiên khiếu" kiến trúc, xếp dương mai trong sọt cao v.út như hình kim tự tháp mà chẳng hề đổ.