[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 138: Bào Ngư, Canh Gà Và Sự Biết Ơn

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:30:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ quán gật đầu, thoăn thoắt cân cho Ngụy Đại một cân tôm lớn.

Nơi cũng là một khu chợ thực phẩm nhà nước, nhưng nó cách xa cổng thành nơi Văn Gia Gia thường qua. Nếu Ngụy Đại đường tắt thì từ nhà đến đây mất hơn hai tiếng đồng hồ, thế nên từng đưa vợ đến đây nào.

Nhắc đến con đường tắt , băng qua một khu nhà kho tạp nham. Dân cư ở đó cực kỳ hỗn loạn, đường xá lắt léo như tơ vò. Lần đầu đến, ngay cả Ngụy Đại cũng lạc đường, thậm chí còn kẻ đ.â.m thủng lốp xe đạp. Anh bao giờ vợ trải qua những nguy hiểm rình rập ở nơi đó.

"Còn bào ngư ?" Trước khi , dư quang của Ngụy Đại liếc thấy mấy con bào ngư đang giấu khéo léo đáy một cái sọt tre.

Chủ quán méo mặt, đây vốn là đồ để dành cho quen, ai dè đôi mắt tinh tường của Ngụy Đại thấu.

"Cho 8 con ." Thấy bào ngư vẫn còn động đậy, kích cỡ to, Ngụy Đại lập tức mua về bồi bổ cho vợ.

"Nhà hôm nay khách quý ?" Chủ quán gói bào ngư tiếc đứt ruột.

Ngụy Đại nhận lấy, đáp: "Không khách, mua về cho vợ bổ thôi."

Nói đoạn, xách đồ, nữa luồn lách qua khu nhà kho để phía cổng thành. Anh vẫn về ngay mà tìm đến một bạn ở xưởng chế biến thịt, mua 3 cân thịt ba chỉ ngon lành. Trước khi công tác, vợ dặn dặn hàng vạn : gói bánh chưng mặn nhất định thịt ba chỉ.

Cũng may dạo xưởng thu mua nhiều heo, chuẩn cho Tết Đoan Ngọ nên g.i.ế.c hai con heo béo, Ngụy Đại mới may mắn mua phần thịt ưng ý .

"Có xương quạt đấy, ông lấy ?" Người bạn hỏi.

"Lấy chứ, cho hai dải sườn nữa. , mỡ lá ?"

Người bạn cạn lời, lắc đầu: "Ông đến giờ thì đào mỡ lá, ngay cả thịt m.ô.n.g cũng hết sạch ."

Hôm nay heo béo nên phần mỡ ở thịt m.ô.n.g dày, tranh mua hết, thế nên phần thịt ba chỉ gầy một chút mới còn sót đến giờ. Ngụy Đại tiếc nuối rời , tạt qua chợ bên cạnh mua thêm hai con cá sống và hai khối đậu phụ lớn mới khỏi thành.

vẫn về bộ đội ngay, mà rẽ một ngôi làng ven đường, tìm nhà dân đổi lấy một con gà mái già. Xong xuôi, mới lỉnh kỉnh hai bao tải đồ đạc, thắng lợi trở về.

 

"Anh định dùng sạch phiếu thịt của cả tháng đấy !" Văn Gia Gia kinh ngạc từ cây táo nhảy xuống.

Ngụy Đại bật : "Sao em leo lên tận đấy thế?" Xem chuyện cây đổ đè trở thành quá khứ nhỉ?

Văn Gia Gia ném nắm dây bí đỏ trong tay xuống: "Ai mà ngờ cái dây bí nó thừa lúc chú ý mà leo tót lên cây táo. Em túm mãi xuống , đành trèo lên thôi."

Dây bí ngô vốn trồng cạnh gốc táo, nàng tưởng nó sẽ bò dọc tường, ai dè nó quấn lấy cành táo. Nàng sợ cây táo ảnh hưởng, vì Ngụy Đại giống táo sai quả, nàng còn đang mong chờ ăn táo đỏ ngọt lịm.

Ngụy Đại rộ lên. Văn Gia Gia để ý đến nữa, tâm trí nàng dồn hết hai cái bao tải lớn. Mở bao , nàng ngẩn :

"Em sai , chỉ dùng sạch phiếu thịt tháng , mà chắc chắn phiếu tích trữ hai tháng cũng bay sạch theo đống đồ ."

Ngụy Đại buộc con gà: "Cũng hẳn, con gà dùng phiếu công nghiệp để đổi. Còn phiếu thịt... , mấy hôm nữa sẽ tìm cách đổi thêm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-138-bao-ngu-canh-ga-va-su-biet-on.html.]

Văn Gia Gia cách thì cũng quản nữa. Miễn mỗi tuần nàng vẫn phiếu thịt để ăn món lươn xào cay ở căng tin là . Sa Nguyệt lừa nàng, món đó thực sự tuyệt.

"Anh ăn cơm , để em dọn cho." Văn Gia Gia đẩy Ngụy Đại nhà, hứng thú bừng bừng bắt đầu sơ chế.

Thịt ba chỉ thái miếng, ướp với nước tương, rượu vàng và hương liệu. Nàng đổ bào ngư và tôm thùng nước. Bào ngư vẫn còn động đậy, tôm thì con c.h.ế.t con sống, nhưng đều tươi.

Nhìn hai con cá lớn, Văn Gia Gia gãi đầu: "Anh mua nhiều quá, hai con cá cả nhà ăn hai ngày cũng chẳng hết."

Ngụy Đại vội : "Một con là để mang sang cho hàng xóm đấy."

Đêm qua trò chuyện, Ngụy Đại vợ kể chuyện nhà họ Tạ bên cạnh thời gian qua giúp đỡ nàng nhiều. Lúc nàng bận việc ở xưởng d.ư.ợ.c, khi 7 giờ tối mới về đến nhà, chính nhờ cô giáo Thẩm bên cạnh trông nom mà hai chị em Văn Xuân, Văn Huyên bỏ đói.

Văn Gia Gia vỗ trán: " , nên biếu họ!"

Nàng để con cá sang một bên, định bụng lát nữa g.i.ế.c cá xong xuôi, đến chập tối sẽ mang sang biếu.

Chập tối, hai chị em tin Ngụy Đại về thì mải chơi bên ngoài nữa mà chạy biến về nhà ngay khi tan học. Vừa về đến nơi, hai đứa đòi leo lên lưng dượng. Ngụy Đại cũng chiều lòng, xuống để cả hai chị em cùng bám lên lưng .

Văn Gia Gia từ trong phòng bước , hai cô nhóc liền vẫy tay rối rít. Văn Huyên phấn khích hét lớn:

"Dì ơi, dì cũng lên đây luôn !"

Văn Gia Gia xách con cá sạch sang nhà hàng xóm, khi còn vỗ m.ô.n.g Văn Huyên một cái: "Cẩn thận kẻo ngã đấy nhé."

"Không ngã , dượng khỏe hơn dì nhiều!" Văn Huyên lập tức lém lỉnh trêu chọc.

Số là tuần cây thanh mai núi quả, dì cứ đòi cõng con bé để hái quả cao. Ai ngờ dì cõng vững, cả hai dì cháu ngã lộn nhào. Dì thì chẳng nhưng đầu Văn Huyên sưng một cục to tướng, đau đến phát . Văn Gia Gia đuối lý, chỉ trừ chạy thẳng. Con bé đúng là thù dai thật!

Sang đến nhà bên cạnh, Thẩm Tầm Chân đang chuẩn nấu cơm tối. Văn Gia Gia treo con cá lên bậu cửa sổ:

"Cô giáo Thẩm, con cá chị cầm lấy nấu cho cả nhà ăn nhé."

Nói xong nàng định lưng luôn. Thẩm Tầm Chân ngơ ngác, vội lau tay tạp dề đuổi theo:

, tự dưng cho cá gì?"

Văn Gia Gia xua tay: "Thời gian qua nhờ chị chiếu cố Xuân Nhi và Huyên Huyên, chị đừng khách khí với em, nhất định nhận đấy."

Thấy Thẩm Tầm Chân định cởi dây buộc cá để trả , nàng thêm: "Chỉ là một con cá thôi mà, chị nhận cho em vui. Sau em còn nhờ vả chị nhiều, với hai đứa nhỏ ngày nào cũng sang nhà chị ké đài, em cũng ngại lắm."

Dứt lời, nàng rảo bước thật nhanh về nhà. Thẩm Tầm Chân xách con cá ở cửa, bóng dáng Văn Gia Gia biến mất mà mỉm cảm động.

 

 

Loading...