Văn Gia Gia nhanh ch.óng sờ bụng hai đứa nhỏ, lo lắng hỏi:
— Có căng quá đấy? Đừng để tối đến kêu đau bụng nhé.
Tháng , hai chị em một vố ăn no quá mức, kết quả nửa đêm nôn, Văn Gia Gia suýt ngất vì sợ. Ngày hôm đó nhà nàng ăn nấm, nàng cứ đinh ninh là hai đứa ngộ độc. Ngụy Đại lúc một tay bế một tay cõng, mò mẫm đưa hai đứa đến bệnh viện quân y. Sau nửa giờ bác sĩ xoa bụng và cho uống t.h.u.ố.c, chuyện mới êm xuôi. Hỏi mới , nguyên nhân chỉ là... ăn quá no.
Văn Huyên ưỡn n.g.ự.c, vỗ vỗ cái bụng tròn vo:
— Tiểu dì ơi căng , con vẫn còn ăn thêm nữa!
Văn Gia Gia xách cổ con bé đặt xuống đất:
— Ăn cái rắm ! Ra ngoài nhổ hành dại , một giỏ thì đừng về.
Nàng sang bảo luôn cô chị: — Xuân Nhi cũng cùng em .
Văn Gia Gia kiểm tra bản thống kê liệu một nữa. Đây là nhiệm vụ đầu tiên, nàng cho phép sai sót.
Dựa thái độ của Kiều Hạ hôm nay, nàng đoán cũng từng Chủ nhiệm Tiết giao việc nhưng xong, nên mới lui bước về chân tuyên truyền an lao động. Kiểm tra xong, liệu chính xác. Nàng cất tài liệu ba lô, qua cửa sổ: trăng thanh gió mát, ngày mai chắc chắn là một ngày nắng .
Hôm nay Văn Gia Gia vẫn là đến văn phòng sớm thứ hai. Kiều Hạ mặt, đang tỉ mẩn lau tấm kính mặt bàn. Anh và Lý Hải Quân dãy bàn phía hành lang; tuy tránh nắng chiều nhưng hứng trọn bụi phấn bảng từ bảng tin ngoài hành lang bay .
Đã quá 8 giờ nhưng Sa Nguyệt và Lý Hải Quân vẫn thấy . Mãi đến 8 giờ 15, hai mới lục tục bước văn phòng. Sa Nguyệt lấy cốc tráng men từ ngăn kéo :
— Gia Gia, chẳng cô định xuống phân xưởng ? Sao vẫn còn báo thế?
Cô nàng lắc lắc cái cốc hỏi thêm: — Có cần lấy nước hộ ?
Văn Gia Gia ngẩng đầu:
— Không cần , lấy . Các tổ trưởng ở phân xưởng chắc giờ mới bắt đầu việc, lát nữa sang hỏi cũng muộn.
Thực , nàng quyết định sẽ mang nước từ nhà . Nước ở xưởng "cứng", uống vị chát, ngọt thanh như nước ở khu tập thể.
Suốt buổi sáng, văn phòng chỉ tiếng lật báo sột soạt. Văn Gia Gia xong Công Nhân Nhật Báo đến ngày 1/5, cuốn sổ tay của nàng cũng dày thêm nhiều đoạn trích dẫn. Nàng đặc biệt dùng b.út đỏ đ.á.n.h dấu những bài liên quan đến ngành chế d.ư.ợ.c.
Văn Gia Gia cất báo, cầm giấy b.út tiến về phía phân xưởng. Lúc nàng mới vỡ lẽ: cái gian phòng nàng thấy hôm qua chỉ là một tổ nhỏ của Phân xưởng 6 mà thôi.
Tổ trưởng Ngụy đang bận điều chỉnh thiết , chỉ ngẩng đầu nàng nửa giây: — Chờ một lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-131-doi-mat-voi-doc-duoc-va-nhung-goc-khuat-o-phan-xuong.html.]
Văn Gia Gia vội, nép sang một bên quan sát. Phân xưởng mùi gì lạ vì t.h.u.ố.c hệ Sulfa vốn màu mùi, môi trường việc khá sạch sẽ. Sa Nguyệt từng kể những phân xưởng mùi nồng đến mức xây ở cuối hướng gió, kiến trúc thông gió tứ phía như đài quan sát, thậm chí dân cư xung quanh còn di dời chỗ khác.
Nhìn phân xưởng hẳn là dây chuyền hiện đại, trông giống một xưởng chế d.ư.ợ.c thủ công quy mô nhỏ nhưng là nơi tiên tiến nhất tỉnh thời bấy giờ. Nàng thấy bàn thí nghiệm ít bột phấn màu vàng nhạt, tò mò ghé sát . Đó là bột tinh thể. Văn Gia Gia vốn nhát gan, dám chạm tay , thậm chí khi ghé sát còn nín thở vì sợ hít bụi t.h.u.ố.c mũi.
Một công nhân bên cạnh bật : — Đồng chí đừng sợ, cái độc tính mạnh .
Văn Gia Gia giật nảy , mắt trợn tròn:
— Có... độc ạ? Bác lừa cháu chứ, độc thật ạ?
Nàng hốt hoảng: Trời đất, t.h.u.ố.c độc mà cứ để tênh hênh thế ? Không cần che đậy gì ? Vạn nhất gió thổi qua thì cả đám trúng độc hết ?
Nàng b.ắ.n một tràng "linh hồn tam vấn", vội vàng tháo chạy phía cửa sổ.
Anh công nhân ha hả:
— Lừa cô đấy, cái độc. Cái độc thực sự là cái trong l.ồ.ng kính đằng kìa, chúng cố ý đặt gần cửa sổ đấy.
Văn Gia Gia im lặng, liếc cái l.ồ.ng kính lớn mới rón rén trở . Tổ trưởng Ngụy lúc mới xong việc, liếc Văn Gia Gia trách khéo mấy :
— Đừng trêu trẻ tuổi nữa. Độc là do cách dùng, dùng đúng thì là t.h.u.ố.c. Làm gì mà dễ trúng độc thế, các cứ dọa thế ai dám xin về phân xưởng nữa.
Văn Gia Gia gật đầu lia lịa trong lòng: Bác chí !
Tổ trưởng Ngụy tên là Ngụy Học Đông. Sau khi bận rộn xong, ông mới bắt đầu để ý đến Văn Gia Gia.
— Cô là mới ở văn phòng bên cạnh ?
Ông nhận lấy tờ giấy từ tay nàng, nghiêm túc xem xét. Ông rút một điếu t.h.u.ố.c từ túi nhưng chỉ ngậm chứ châm lửa.
Văn Gia Gia lễ phép: — Vâng thưa tổ trưởng Ngụy, cháu mới từ hôm qua. Chuyện là tiểu tổ của hai loại d.ư.ợ.c phẩm sản lượng đạt mức mong đợi, Chủ nhiệm Tiết bảo cháu sang hỏi xem tình hình cụ thể thế nào ạ.
Ngụy Học Đông đáp ngay, cứ chăm chú bản thống kê. Một hồi lâu , ông mới gật gù:
— Văn phòng bên cuối cùng cũng tuyển một trông việc đấy.
Bản thống kê khá. Trời mới cái tên Kiều gì đó sang thống kê gây bao nhiêu rắc rối cho họ. Theo lý mà , liệu văn phòng nắm rõ, nhưng dạo chỉ Lý Hải Quân . Anh việc thì cẩu thả, nhớ quên , đến cái tên t.h.u.ố.c còn sai chính tả. Thế nhưng Lý Hải Quân là cháu trai của Phó bộ trưởng Bộ Thu mua, nên Phân xưởng 6 dù bực cũng nể mặt vài phần.