Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 343: Ngoại Truyện Về Văn Xuân
Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:40:53
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Xuân là nhớ chuyện sớm. Trong khi bạn bè xung quanh chẳng ai nhớ nổi ký ức năm bốn tuổi, cô nhớ rõ, điều khiến bạn bè cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Năm ba tuổi là một bước ngoặt trong cuộc đời cô. Năm đó, cô mất cha , ông bà nội và cả dì hai. Khi bác Bí thư chi bộ trong thôn đón cô và em gái từ viện bảo nhi về, lúc đó cô nghĩ gì nhỉ?
Nhiều năm , Văn Xuân nhớ tỉ mỉ, chỉ cảm thấy lúc đó cả đều ngây dại, vì cô đường cả nhà đều c.h.ế.t hết . "C.h.ế.t" là một khái niệm thế nào, Văn Xuân từ nhỏ .
Ngày qua đời, ráng chiều rực rỡ đầy trời, dường như thứ vẫn như cũ. Tiếng nhạc hiếu vang lên trong nhà, cô và em gái các thím trong thôn dắt quỳ xuống. Cha ở đường cái, ông bà và dì hai cũng đó. Họ bất động, mặc cho cô gọi thế nào, em gái hét cũng đáp .
Hóa đây chính là "c.h.ế.t". Cuối cùng cô cũng , đến mức thở nổi. Mọi đều cô và em gái thật đáng thương, tiểu di của cô còn đáng thương hơn. , đó cũng là ngày cô gặp tiểu di đầu tiên.
Cô mà còn một dì nhỏ. Tiểu di dì cũng giống như dì hai, là em gái của cô, là con gái của ông bà ngoại. Người trong thôn cũng , cô tin, vì cô thấy tiểu di và giống , giống cả bà ngoại nữa. Không giống về ngoại hình, mà là cảm giác dì mang . Sau khi lớn lên, Văn Xuân chỉ cảm thấy đó là sự gắn kết của huyết thống.
Sau cô càng tin hơn. Bởi vì nếu dì ruột, sẽ đối xử với cô và em gái như thế. Nhà ai "dì giả" mà cho trứng gà và bánh gạo để ăn chứ?
Từ đó Văn Xuân yên tâm hơn nhiều, tiểu di đối xử với cô, cô cũng dần dần ỷ dì. Họ sinh sống ở Phù Dương, bóng ma về sự của dường như dần tan biến sự bầu bạn của tiểu di.
Mấy tháng , ngay cả em gái cũng quên sạch chuyện xảy ngày hôm đó. Văn Xuân cảm thấy , đoạn ký ức quá đỗi u ám, em gái nhớ rõ cũng .
Tiểu di chủ gia đình, chất lượng cuộc sống của họ hề giảm sút, thậm chí thể là tăng lên nhiều. Điều khiến Văn Xuân thường xuyên lo lắng, sợ lương thực trong nhà sẽ ăn hết sạch. Khi thấy tiểu di việc đồng áng thế nào, cô càng lo hơn, vì tiểu di rõ ràng chẳng việc gì cả.
Văn Xuân thậm chí nghĩ, đợi cô qua sáu tuổi sẽ xuống đồng việc, đứa trẻ sáu tuổi thể kiếm một công điểm . Cô tưởng tiểu di sẽ cùng cô và em gái sống mãi ở Phù Dương, nào ngờ ngày tiểu di bảo với họ rằng, hai đứa sắp dượng .
Văn Xuân cảm thấy lúc đó chắc chắn là đau lòng, cô sợ tiểu di sẽ bỏ rơi hai chị em.
"Thôi cô nương." Văn Gia Gia lườm một cái .
Hôm nay là Tết Trung thu, cả gia đình đoàn tụ ăn cơm. Văn Xuân và Văn Huyên khi trưởng thành phép uống rượu. Văn Xuân khi uống một ly rượu dương mai thèm thuồng bấy lâu, bắt đầu thổ lộ vài chuyện cũ.
"Lúc đó con chắc chắn là buồn!" Văn Xuân oang oang, đẩy Ngụy Đại để ôm lấy tiểu di, "Tiểu di, con về quê xem thử, con một bạn đại học thi đỗ từ huyện cũ của chúng lên đây, bạn quê đổi lớn lắm."
Văn Gia Gia vùng vẫy: "Lúc đó con chỉ ngẩn một lát, đó dượng cho mấy viên kẹo là hai đứa vui như mở hội ngay. Nếu dì ngăn cản, chắc còn hỏi đến nữa đấy."
Văn Xuân thể tin nổi: "Không đời nào, con mà là dễ mấy viên kẹo mua chuộc thế !"
Ngụy Đại lẳng lặng gật đầu, đương nhiên là thế .
Thời đó kẹo cáp quý giá bao, như bây giờ, đặt bàn cả năm nửa năm cũng chẳng ai đụng tới. Mà nếu ăn, cũng ăn loại mới lạ, quá ngọt, hoặc là sô-cô-la từ nước ngoài mang về. Ăn mấy viên là la toáng lên "calo cao quá", nhịn một bữa coi như bù đắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-343-ngoai-truyen-ve-van-xuan.html.]
________________________________________
Văn Xuân lớn hiểu nỗi khổ của Văn Xuân nhỏ. Văn Xuân nhỏ bắt đầu ăn kẹo thường xuyên từ khi nào? Là khi cùng tiểu di đến quân đội. Năm đó là một năm chuyển ngoặt trong đời cô.
Văn Xuân từng khỏi huyện, nếu vì đưa hỏa táng, cô thậm chí còn khỏi công xã. năm đó, cô và em gái bước lên xe lửa, qua những con sông lớn, những dãy núi xanh trập trùng, ngang qua những thành phố và thôn làng xa lạ, ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ suốt dọc đường để đến nơi sẽ sinh sống trong nhiều năm —— cho đến tận hôm nay, Văn Xuân vẫn coi Lâm Hòa là quê hương thứ hai của .
Khi trưởng thành, vì đô thị phát triển mà quân đội di dời, cô còn lấy hết tiền tích góp nhiều năm cùng với Văn Huyên mua căn sân nhỏ ngày xưa họ từng ở. Lúc đó hai mới nghiệp đại học.
Văn Xuân từ nhỏ thành tích , điều kể đến công lao của Văn Gia Gia. Từ lúc còn học mẫu giáo, Văn Gia Gia khai sáng cho cô, khi chính thức tiểu học trông chừng cô bài tập. Trong cảnh đó, dù là tiểu học trung học, thành tích của cô luôn duy trì trong tốp ba của lớp, lên cấp ba vẫn giữ tốp năm.
Cho dù lúc học cấp ba tiểu di ở Thành phố Hải, nhưng dì vẫn thuê gia sư cho hai chị em, hầu như tuần nào cũng về thăm. Văn Xuân dám lơ là việc học chút nào. Thật may mắn, năm thi đại học, Văn Xuân phát huy vượt mức, đạt điểm cao nhất từ khi cấp ba, cô đỗ trường cũ của tiểu di như ý nguyện.
________________________________________
Trước thềm kỳ thi, Văn Gia Gia gác công việc, cùng Ngụy Đại đến Thành phố Hải. Đêm ngày thi, Văn Gia Gia với hai chị em: "Đừng căng thẳng, hãy giữ tâm thái bình thản. Thi đại học chính là thi tâm thái. Ngày mai các con sẽ đối mặt với kỳ thi yên tĩnh nhất, bộ đề hợp lý nhất của cả thời học sinh, nên chỉ cần dùng tâm thế bình thường là xác suất cao đạt kết quả ."
Văn Xuân tin lời dì, thầy giáo của cô cũng . Và cô vốn là kiểu "thi đấu", thi cử bình thường thì , nhưng cứ đến kỳ thi lớn là phát huy 120% thực lực.
Văn Gia Gia còn cho hai đứa tắm bằng tinh dầu oải hương, khi ngủ thì đốt hương trầm. Đây là tinh dầu dì tự tay tổng hợp, hiệu quả cực , đặc biệt là tác dụng thư giãn thần kinh. Những năm Văn Gia Gia áp lực lớn, thường xuyên mất ngủ, cứ dùng là ngủ ngon. Văn Xuân và Văn Huyên ít khi dùng nên sức kháng cự, sáng hôm thức dậy tinh thần sảng khoái vô cùng. Chẳng , tận mấy tiếng ngủ sâu cơ mà.
Văn Xuân thi xong mấy môn là cảm thấy "chắc suất" , khi giấy báo nhập học cầm tay mới thở phào. Cô là luyến nhà, xa, các trường đăng ký khi thi đều ở Thành phố Hải hoặc tỉnh lỵ.
May mắn là cô thuận lợi nhận giấy báo của Đại học Phục Đán. Có tiểu di bảo đảm, cô cần lo lắng chuyện dễ xin việc , cứ thế theo đuổi chuyên ngành thích. Là gì nhỉ? Bảo tàng học.
Ngành mới thành lập năm ngoái, và năm nay mới bắt đầu tuyển sinh đại học. Khi ý tưởng của Văn Xuân, Văn Gia Gia cũng ngẩn một lát. Ngụy Đại càng ngơ ngác: "Bảo tàng học là cái gì? Cái đó cũng ngành học ?"
Văn Xuân phổ cập kiến thức: "Tất nhiên , cổ vật trong bảo tàng trưng bày thế nào, quản lý , bảo tàng kinh doanh thế nào, còn di sản văn hóa và khảo cổ nữa, con đều tìm hiểu qua. Hơn nữa học xong thể học thẳng lên cao học, ngay tại trường cũng tuyển sinh."
Ngụy Đại hiểu. Ông cũng là thường xuyên bảo tàng —— còn cách nào khác, trường của Văn Huyên luôn hoạt động ngoại khóa, khi Văn Gia Gia bận thì ông .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Văn Gia Gia vỗ vai cô: "Con thích là quan trọng nhất, dì thấy ngành cực kỳ ngầu, cũng là ngành dì thích."
Mắt Văn Xuân sáng rực. Thầy cô bạn bè đều bảo điểm của cô ngành thì uổng quá, nhưng cô thấy . Cô thích mà, thích là quan trọng nhất. Và tiểu di cũng thích nữa.
________________________________________