Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 313
Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:27:55
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua đó, qua đó! Bắt nạt con bắt nạt con đây!
Ngụy Đại buồn bực, đành bế con qua đó.
Cua lông rửa sạch là thể hấp, chỉ cần cho vài lát gừng hấp cách thủy, cua hấp xong quả thực tươi ngọt.
Tách mai, chia hai nửa.
Gạch cua như lòng đỏ trứng, thịt cua như lòng trắng, chỉ ngửi thôi cũng thấy vị tươi ngon của hải sản sông.
Cua đương nhiên ăn kèm với giấm.
Văn Gia Gia đổ một chút rượu vàng, một chút giấm lâu năm đĩa chấm, thái thêm chút gừng băm , chấm như thể tăng hương vị của cua lên nhiều.
Nếu uống rượu, cô nhất định sẽ rót chút rượu dương mai, hoặc rượu hoa đào uống.
Rượu mơ xanh trong nhà uống hết, dì họ là một tay nghiện rượu ngầm, bà thích nhâm nhi một ly buổi chiều tối.
Sợ bà đủ uống, hoa đào phơi khô năm nay vốn định dùng để pha cũng Văn Gia Gia ủ thành rượu hoa đào, bây giờ chính là lúc thể uống.
Văn Gia Gia liền lấy rượu hoa đào , rót cho dì họ, bà uống một ly mặt đỏ.
“Ôi, cuộc sống thật thoải mái.” Dì họ lim dim mắt cảm thán.
Hoàng hôn vô cùng, dù gần tối, nhưng vẫn khiến cảm thấy tràn đầy sức sống.
Tại ư? Vì dù ở trong khu gia thuộc thông tin cho lắm, Chung Tuệ Thắng cũng thể cảm nhận từ những chi tiết nhỏ báo rằng mười năm mưa gió sắp qua .
Quả nhiên, ngày hôm , tức ngày 6 tháng 10, cuộc cách mạng kéo dài mười năm cuối cùng cũng hạ màn.
Khi thấy tờ báo, trong khu gia thuộc ai là reo hò, Thẩm lão sư vốn hình tượng trí thức, nội tâm cũng cùng sảng khoái.
Cười xong về nhà một trận, đến chiều tối Văn Gia Gia về mắt bà vẫn còn sưng đỏ.
“Thẩm lão sư, chị chứ?” Văn Gia Gia lo lắng hỏi.
Chiều tối, Tạ Dịch chạy qua , Văn Gia Gia liền theo bé qua đó.
Thẩm lão sư đang dọn dẹp đồ đạc, : “Không ! Bây giờ còn thể chuyện gì chứ, những ngày khó khăn nhất cũng qua .”
Văn Gia Gia thấy mắt bà tuy sưng đỏ, nhưng tâm trạng rõ ràng vui vẻ nên yên tâm. Lại tò mò hỏi: “Chị định ngoài ?”
“ , thăm … Mẹ ở quê ngoại. Bà mỗi năm chỉ gửi một lá thư, trong thư chỉ việc đều . bản bà nhiều bệnh nền, cộng thêm bệnh thấp khớp khá nặng, cũng mấy năm nay tình hình thế nào.” Nói Thẩm lão sư thở dài, mặt lộ vẻ lo lắng.
Tạ Dịch là một bé ấm áp, ôm : “Mẹ đừng sợ, con thăm bà ngoại cùng , đưa bà ngoại đến bệnh viện chữa bệnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-313.html.]
Văn Gia Gia cũng gật đầu, an ủi: “Lần em thầy t.h.u.ố.c Bành vợ ông khá giỏi chữa bệnh thấp khớp, chị đón bà cụ đến thử xem?”
Thẩm lão sư do dự một lát : “Hiện tại chính sách thế nào còn , nếu sẽ đón bà đến, đến lúc đó còn phiền em giới thiệu giúp.”
“Ôi! Có gì mà phiền, thầy t.h.u.ố.c Bành là bác sĩ của bệnh viện chúng , đến lúc đó hỏi ông là .”
Văn Gia Gia xong thấy Thẩm lão sư nhiều đồ cần dọn dẹp liền rời khỏi nhà bà, trở về nhà .
Dì họ tuổi cao, tâm thái khó tránh khỏi bình thản hơn. Bà : “Dì ngày sớm muộn gì cũng sẽ đến.”
Văn Gia Gia hỏi: “Dì họ hàng gì ?”
Chung Tuệ Thắng buộc tạp dề : “Không , dì là con một trong nhà, thế hệ của dì, cũng chỉ còn dì và chồng con thôi.”
Văn Gia Gia vẫn luôn tò mò, chồng cô là gia đình thế nào, trong mấy năm nay, dường như ảnh hưởng.
Sự ngập ngừng của cô Chung Tuệ Thắng phát hiện, Chung Tuệ Thắng nghĩ một lát : “Con hỏi về chồng con ?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
! Bỗng nhiên hỏi như , cho giống như đang thèm thứ gì đó chồng.
Văn Gia Gia ghế đẩu bếp lò, ngoan ngoãn gật đầu, cô dì họ bắt đầu kể chuyện .
“Mẹ của chồng con và của dì là chị em ruột, nhà lúc đó ở quê, ruộng đất trong nhà cũng nhiều, theo như lúc định thành phần thì ở giữa trung nông và phú nông. Tổ tiên một đỗ cử nhân, truyền một ít ruộng, truyền đến thế hệ của họ thì tuy còn nhiều, nhưng ăn no vẫn .”
Văn Gia Gia nghi hoặc, “Nhà dì mở tiệm vải ?”
“Tiệm vải là do cha dì gây dựng, năm đó ông nội dì vì hút t.h.u.ố.c phiện mà gia sản sa sút gần hết, trong thành mấy chịu cưới cha dì. Cũng may là mấy chịu… Cha dì về quê thì để ý dì, đó hai ở bên , đó công việc kinh doanh mới từ từ phát triển.”
Văn Gia Gia hiểu , là tự do yêu đương.
“Mẹ của chồng con, tức là dì của dì, cũng là một khổ mệnh. Ông ngoại dì chút hủ lậu, nhà chỉ hai cô con gái, sợ khác ông tham tiền, một cô con gái gả cho trong thành , thì gả cô còn cho nhà tiền.”
Văn Gia Gia nhíu mày, đúng là hủ lậu.
“Thực tiền cũng , chỉ cần chăm chỉ, lanh lợi, vợ chồng cùng nương tựa thì kiểu gì cũng sống . Ai ngờ ông ngoại của Ngụy Đại là một còn hủ lậu hơn cả ông ngoại dì, sách hai cuốn nhưng coi trọng tam tòng tứ đức, dì của dì gả qua đó hai ba năm hành hạ đến mức già hơn mười tuổi. May mà chồng con sinh mấy năm thì ông c.h.ế.t, xuống địa ngục chịu hình phạt, còn hành hạ khác nữa. Bà ngoại thương con gái, đón chồng con về nhà ở mấy năm, trong mấy năm đó, dì còn cùng chồng con sách nữa.”
Văn Gia Gia thầm nghĩ, thảo nào, chồng trông vẻ là học thức.
Vừa kể chuyện xưa nấu cơm, cơm trưa còn thừa nhiều, tối nay chi bằng nấu cơm chan canh ăn.
Làm thế nào? Chính là trong nồi rán vài quả trứng, thái rau xanh thành hạt lựu cho xào cùng, tiện thể cho thêm ít nấm , xào đến nửa chín thì cho nước sôi, đổ cơm thừa nấu cùng rau và trứng, sôi ùng ục, sắp bắc thì cho gia vị, vị ngon, chỉ là trời nóng ăn dễ mồ hôi.