Lên xe, đầu tiên đến kho của hội chợ triển lãm, dỡ sản phẩm xuống theo xe đến nhà khách.
Nhà khách xa lắm, Văn Gia Gia ước tính, cách địa điểm triển lãm chỉ 10 phút xe. nghĩ đến lúc đèn giao thông nhiều, nếu bộ thật thì cũng một đoạn đường dài.
Đến nhà khách, mấy về phòng nghỉ ngơi một chút.
Văn Gia Gia thẳng phòng tắm, cô vốn còn lo phòng tắm, nhà tắm công cộng, may mà kết quả vui, nhà khách phòng tắm riêng.
Tuy nhỏ, môi trường và thiết cũng bằng thành phố Hải, nhưng thể tắm rửa là .
Văn Gia Gia nhanh ch.óng tắm rửa, thực cô còn gội đầu, mùa hè tóc bết .
lát nữa còn ngoài, đành bỏ cuộc.
Tắm xong, cả đoàn xe buýt đến hội chợ.
Trên đường, đều dán mắt ngoài cửa sổ.
“Này, nhân viên nhà khách , phòng của chúng đặt hai ngày, nếu là ở trong nhà tắm công cộng đấy. Nghe dạo đông , nhà khách đủ chỗ là ở nhà tắm, mà còn 8 giờ tối mới .” Người bên cạnh Văn Gia Gia .
Người chuyện tên là Trần Tư Hoa, là của bộ phận kinh doanh, Văn Gia Gia từng ăn cơm cùng cô hai ở nhà ăn, hai cũng khá quen.
Lần trong cả đoàn chỉ hai họ cấp bậc thấp nhất, nên bất giác cùng — dù cũng ai cùng lãnh đạo.
Văn Gia Gia khá kinh ngạc: “Ở nhà tắm công cộng á?”
Trần Tư Hoa: “ , thể hiểu nổi nhà tắm công cộng thể ở . Ha ha, tiếc là bây giờ mùa đông, nếu cũng trải nghiệm cảm giác ngâm trong bồn tắm trong truyền thuyết.”
Văn Gia Gia nghĩ một lát liền hiểu , nhà tắm công cộng khá lớn, cửa sổ đầy đủ chắc chắn sẽ ấm hơn, một đêm cũng vấn đề gì lớn.
Trong lúc chuyện, xe nhanh ch.óng đến nhà triển lãm.
Nhà triển lãm lớn lắm, ít nhất trong mắt Văn Gia Gia là lớn, trong một tòa nhà ba tầng, bên trong ít , đều đang sắp xếp gian hàng của .
“Quy mô lớn lắm nhỉ.” Trần Tư Hoa .
Văn Gia Gia nhỏ: “Nghe chỉ 6 xưởng thủy tinh y tế, 6 xưởng máy móc hóa chất, 5 xưởng d.ư.ợ.c phẩm, còn đều là bệnh viện của các nơi.”
Hội chợ rõ ràng mục đích chính để bán hàng, mà là chính phủ định tích hợp tài nguyên. Hiện tại ngành công nghiệp quá yếu kém, vực dậy chỉ dựa một doanh nghiệp là .
xưởng Y Bát của họ là xưởng mới, thành lập quá ba năm mà thể nhận thư mời, xem thực lực của xưởng Y Bát của họ cũng thuộc loại trong cả nước.
Trong lúc chuyện, sản phẩm vận chuyển , Văn Gia Gia đến giúp sắp xếp. Lại lấy những cuốn tài liệu dữ liệu các hạng mục đặt bên cạnh, lâu sắp xếp xong.
Tiếp theo cũng chơi, cô còn lấy giấy b.út xem sản phẩm của nhà khác.
Đừng , con ngoài xem thì mới khác phát triển đến mức nào.
Văn Gia Gia thấy mấy sản phẩm , là loại mà xưởng của họ sản xuất nhưng vẫn sản xuất . Nhìn dáng vẻ của , dường như thể sản xuất và bán với quy mô lớn .
Cô một vòng, đến hai giờ chiều mới ghi chép xong tài liệu của tất cả các sản phẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-306.html.]
Lúc chủ nhiệm Cao cũng từ lầu xuống, với Văn Gia Gia: “Hai cô ăn cơm , đến lúc đó cứ về thẳng nhà khách là . Gia Gia, cô còn sắp xếp tài liệu, sáng mai cần dùng.”
Trần Tư Hoa vui mừng, lúc cũng mới xế chiều, ăn cơm xong chừng còn thể dạo phố.
Văn Gia Gia như sét đ.á.n.h, trời ạ, cô còn sắp xếp tài liệu!
“Đi thôi thôi!” Trần Tư Hoa kích động thôi, “ hỏi nhân viên công tác, dạo phố đều đến chợ Đông Phong, còn giới thiệu chúng đến Đông Lai Thuận ăn cơm nữa.”
Văn Gia Gia xong cũng còn thời gian buồn bã, Đông Lai Thuận! Bữa lẩu mà cô hằng mơ ước sắp đến .
Từ đây đến chợ Đông Phong chút xa, hai mất nửa tiếng mới đến nơi.
Vừa bước , thể thấy từng hàng từng hàng hàng hóa.
Văn Gia Gia chú ý quan sát một chút, bên trong chợ sâu, vì cửa sổ mở nhỏ nên ánh sáng bên trong sáng lắm.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Hai một vòng, dừng lâu, thẳng đến Đông Lai Thuận. Muốn mua gì, ăn xong mua, cũng thể tiêu cơm.
Đông Lai Thuận và mấy chục năm khác biệt khá lớn, dù lúc Đông Lai Thuận vẫn giữ “bốn đặc điểm lớn” của thương hiệu, mấy chục năm đặc điểm đó thu hẹp nhiều .
Văn Gia Gia quen đường quen lối gọi hai phần thịt ở phần nạc vai và thăn ngoại, đồng thời với Trần Tư Hoa: “Gọi hai đĩa là gần đủ , thịt ở đây phần lượng khá nhiều.”
Trần Tư Hoa nghi hoặc: “Sao ?”
Văn Gia Gia chỉ bàn bên cạnh: “Nhìn đĩa bàn họ là thôi.”
Thịt dễ no, Văn Gia Gia ước tính, ăn hết hai đĩa thịt lát nữa hai họ sợ là ôm bụng về.
Dù còn rau xanh và mì nữa.
Thịt và rau nhanh ch.óng mang lên, cùng với đó là nước chấm.
Văn Gia Gia thích nhất là sốt mè .
Sốt mè kết hợp với chao và hoa hẹ, thêm dầu ớt, giấm thơm và các loại gia vị khác, cuối cùng thêm chút hành lá ngò rí, một bát nước chấm cứ thế pha xong.
Trần Tư Hoa thế nào, Văn Gia Gia múc một muỗng nước chấm của cho cô , “Thử xem hợp .”
Trần Tư Hoa gắp một đũa cho miệng thử, đó mắt sáng lên nhanh ch.óng gật đầu: “Ngon thật! Mè thơm quá.”
Sự giới thiệu của Văn Gia Gia công nhận, cô lập tức tươi: “Xem cũng là yêu thích sốt mè… sốt mè, cứ pha giống là .”
Thực cô ăn cả sốt mè và sốt dầu, nhưng so thì thích sốt mè hơn.
Pha xong, hai bắt đầu ăn.
Như đó, lúc chất lượng của Đông Lai Thuận vẫn còn đảm bảo.
Thịt cừu quả thực tươi non, hơn nữa mùi hôi nhẹ, sốt mè bao bọc, nhiệt độ giảm nhiều.