Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 264
Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:25:36
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
món phiền phức, Văn Gia Gia mấy cái đủ ăn tối xong là nữa, phần bột còn trực tiếp rán thành bánh, sáng mai ăn bánh cuốn.
Đợi hai đứa trẻ tắm xong, Văn Gia Gia với chúng: “Vài tháng nữa dì sẽ cho các con học tiểu học, vui ?”
Văn Huyên chút ngơ ngác: “Không là cho tỷ tỷ ?”
“Ban đầu đúng là , nhưng đó dì nghĩ , các con vẫn nên cùng thì hơn.” Văn Gia Gia vỗ vai hai cô bé , “Dù các con cũng chỉ chênh mấy tháng, Huyên Huyên, lẽ tỷ tỷ yên , mà con yên .”
Văn Huyên bĩu môi: “Con thể yên!”
Chỉ cần cho cô bé một viên kẹo, cô bé thể cả buổi sáng.
Văn Xuân vội hỏi: “Tiểu Dịch ?”
Văn Gia Gia: “Cái dì , ngày mai con tự hỏi bạn .”
Hai cô bé chút mong chờ, chút sợ hãi.
Đặc biệt là Văn Xuân, tối hôm đó liền mơ, nửa đêm chạy sang phòng Văn Gia Gia, trèo lên giường cô, Văn Gia Gia suýt nữa sợ đến hồn bay phách lạc, nếu lúc nguy cấp c.ắ.n lưỡi, cô hét lên .
Ngày hôm .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Sáng sớm đến xưởng Y Bát, Văn Gia Gia địa chỉ cho Lâm Vân Phi, tiện thể còn nhét cho cô một cái bánh cuốn.
“Những thứ mà thơm thế.” Lâm Vân Phi hít mạnh hai cái, mùi vị quá hấp dẫn.
Tại ? Vì cô ăn chứ .
Tương ngọt, tương đậu, tương ớt tỏi các loại nhà đều , tuy vị thể giống hệt như bán ở quán ăn vặt, nhưng cũng giống năm sáu phần.
Văn Gia Gia đùa: “Ăn là , còn định hỏi cả bí quyết nhà .”
Lâm Vân Phi: “Cái còn bí quyết ? Cho lão Trương ở nhà ăn ăn hai miếng là thể .”
Lão Trương cái lưỡi vàng, món thịt kho tàu mà Văn Gia Gia thích ăn chính là do ông , món ăn nồi lớn mà thể đến mức độ , thể thấy tay nghề cao siêu đến mức nào.
Văn Gia Gia lên kế hoạch , nếu cô mở nhà máy, nhất định đào lão Trương về nhà máy của mới .
Thoáng cái một tháng trôi qua.
Thời gian đến đầu tháng năm, thời tiết tuy vẫn nóng lên, nhưng đường mặc áo sơ mi mỏng.
Văn Gia Gia nửa tháng mơ hồ dự cảm, cô hình như thai.
Cụ thể thể hiện ở việc thời gian đó ăn ngon miệng, cho dù là miến chua cay ăn kèm với bánh bao chiên thịt bò đặt mặt, cô cũng chút ham ăn nào.
Tiếp đó là bụng đau âm ỉ, Văn Gia Gia còn tưởng là đến kỳ kinh, ai ngờ mãi thấy.
Đợi thêm nửa tháng nữa, tức là bây giờ, Văn Gia Gia thể chắc chắn , thế là Văn Gia Gia chuẩn khám bác sĩ.
Chiều tối thứ bảy.
Văn Gia Gia cẩn thận dừng xe, Ngụy Đại nấu cơm xong.
Anh mặt lộ vẻ lo lắng hỏi: “Có chuyện gì , hôm nay em về muộn thế?”
Văn Gia Gia chớp mắt, sờ bụng: “Không gì, chỉ là đạp xe chậm một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-264.html.]
Ngụy Đại: “Đói nhỉ, mau ăn cơm . Sao thế, ngày càng gầy, là trời nóng khẩu vị , mua ít ô mai và trần bì , hai thứ nấu lên uống khai vị.”
Đừng , thấy hai chữ “ô mai” nước bọt trong miệng Văn Gia Gia ngừng tiết .
Cô nuốt nước bọt: “Ở bán ô mai chứ.”
“Muốn ăn ? Anh nhớ bác sĩ Chung trong bệnh viện , tiểu Tiết em còn nhớ , vợ t.h.a.i ăn là tìm bác sĩ Chung mua ô mai.”
Ngụy Đại , múc cho Văn Gia Gia một bát cơm.
Văn Gia Gia rửa tay xuống, bữa tối hôm nay khá thịnh soạn, chỉ cá hấp, còn chiên một đĩa đậu phụ chua cay.
“Văn Xuân, Văn Huyên về ăn cơm.” Ngụy Đại gọi sang nhà bên cạnh, với Văn Gia Gia: “Hai đứa đang ở nhà họ Tạ, gần đây đang chơi trò chơi lớp học gì đó, một đám trẻ con tụ tập mở lớp học, tan học là mở, phiên giáo viên, cũng dáng lắm.”
Nói , còn lên.
Ngồi xuống cầm bát, thấy Văn Gia Gia động đũa, thúc giục: “Mau ăn , hôm nay khẩu vị ?”
Văn Gia Gia gật đầu: “Ừm ừm.”
“Sao thế ?”
“Em hình như t.h.a.i .”
“Rầm—”
Bát trong tay Ngụy Đại rơi xuống bàn.
Thời gian ở chỗ Ngụy Đại ngưng trệ ba giây đồng hồ.
Khoảnh khắc khi giọng của Văn Gia Gia rơi xuống đầu óc trống rỗng, mãi đến khi tiếng "kẽo kẹt" do Văn Xuân Văn Huyên đẩy cửa viện đ.á.n.h thức .
Tay mềm nhũn, bát cầm chắc rơi xuống bàn, ngay cả cơm trắng cũng vương vãi một ít ngoài.
Ngụy Đại rảnh để quản nữa, cuối cùng cũng tìm giọng của , ngây ngốc hỏi: "Không , em cái gì?"
Văn Gia Gia "haizz" một tiếng, dựa ghế: "Em em hình như m.a.n.g t.h.a.i , nhưng em cũng khẳng định. Còn nữa, thể ngốc thế chứ, giống em tưởng tượng." Không nên kích động bế bổng cô lên, đó điên cuồng xoay vòng tròn ?
Ngụy Đại mạnh mẽ dậy, chằm chằm bụng cô mấy , đó nụ nơi khóe miệng từ từ mở rộng: "Thật ! Cái gì mà khẳng định chứ, chắc chắn mang ! Người như em trực giác cực chuẩn, đặc biệt tin tưởng trực giác của em."
Ngay đó đến bên cạnh Văn Gia Gia, hai tay đặt ở gáy cô, dùng sức hôn lên trán cô mấy cái.
Lại run rẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y Văn Gia Gia: "Đi , chúng bệnh viện kiểm tra. Em thời gian đạp xe đạp về, cũng con thế nào . Cái đường cũng thật là, nhiều như ngày ngày cũng mau sửa sửa... Khoan , ăn cơm , bây giờ cho dù khẩu vị cũng ăn, ăn xong mua ô mai muối cho em."
Anh chuyện đều lờ mờ triệu chứng điên đảo lộn xộn , Văn Gia Gia ôm trán: "Đừng căng thẳng như ."
Sao thể căng thẳng!
Ngụy Đại cả giống như quả bóng bay bơm điên cuồng, tròn vo, nhẹ bẫng, dường như sắp nổ tung, dường như sắp bay lên trung.
"Dượng gì thế?"
lúc Văn Xuân nhảy nhót , sự kích động trong lòng Ngụy Đại cuối cùng cũng chỗ phát tiết, xoay bế Văn Xuân từ chỗ eo lên, bế cô bé lên thật cao: "Làm gì? Dượng vui!"